XtGem Forum catalog
Hướng Về Trái Tim

Hướng Về Trái Tim

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328634

Bình chọn: 8.5.00/10/863 lượt.

m cho anh xem hình”.

Cô về phòng ngủ, tìm một album hình dày cộp, bên trong

chứa tất cả những tấm hình về đủ mọi tiêu bản bướm mà bố mẹ cô lúc sinh thời đã

chụp.

Về lại phòng khách, cô mở album hình ra đặt trên bàn.

Dưới sự thuyết minh tận tình của Giang Văn Khê, lần

đầu tiên trong đời Lạc Thiên nhìn thấy nhiều loài bướm tuyệt đẹp đến vậy.

Cô lật qua rất nhiều trang, chỉ vào một con trong đó:

“Đây, chính là Nữ Thần Ánh Sáng. Em gấp có giống không?”.

Anh so sánh với con bướm trong tay, trông rất giống Nữ

Thần Ánh Sáng trong hình: “Ừ, giống lắm”.

“Gấp bướm giấy là do bố em dạy. Lúc còn sống, bố mẹ

muốn chụp loài bướm Nữ Thần Ánh Sáng này nhất, tiếc là mãi mãi cũng không còn

cơ hội nữa…”, cô lại phát ra một âm thanh như thở dài.

“Con này tặng cho anh nhé.”

Cô ngẩn người: “Nếu anh muốn thì để em gấp lại con

khác, con này chưa gấp xong”.

Anh giơ cao con bướm trong tay, kiên quyết: “Muốn con

này”.

“…” Với sự kiên trì của anh, cô có quyền nói NO không?

“Hôm nay sao em lại chọc vào đám Cửu ca thế?” Quay

sang, anh hỏi cô, “Cười thật đấy à?”.

Cô cắn môi, gật đầu, gò má lại ửng hồng.

“Rốt cuộc là chuyện gì đáng cười đến vậy?” Tuy cô hơi

ngốc nghếch nhưng cũng không vô duyên đến thế, rốt cuộc là chuyện buồn cười gì

anh rất tò mò.

Cô lắp bắp: “Họ… họ quên mang theo pháo, sau đó, vị

đại ca anh gọi là Cửu ca bảo thuộc hạ vỗ tay, đúng lúc đó em đi ngang qua”.

Nghe cô nói xong, anh cũng bật cười.

“Anh nhìn kìa, anh cũng cười đó. Làm gì có ai nghĩ đến

chuyện lấy tiếng vỗ tay thay tiếng pháo chứ, đúng là ngốc thật”, nhớ lại cảnh

ấy, cô lại không nhịn được cười khẽ.

Anh ngừng cười: “Vậy là em nghe thấy tiếng vỗ tay, sau

đó giật mình nên mới ra tay đánh người hả?”.

Cô hơi lúng túng: “Cũng không phải, có thể là do bản

năng muốn chạy trốn chăng?”.

Anh khẽ cười.

Cô nghiêng đầu, nghĩ rất lâu rồi buột miệng hỏi: “Họ

là xã hội đen ư?”. Ngay cả Chủ tịch Giang trông rất xã hội đen mà còn gọi người

ấy là “Lão Cửu”, và anh thì gọi ông ta là “Cửu ca”, cách gọi ấy ngoài xã hội

đen ra thì cô thật sự không nghĩ được điều gì khác.

Đôi mắt đen nheo lại, anh chăm chú nhìn đôi môi hồng

mềm mại hé mở của cô, khóe môi nhướn lên: “Em xem phim hình sự Hồng Kông nhiều

quá đấy, làm gì có xã hội đen nhiều thế?”.

Cô há miệng: “Không phải xã hội đen sao? Vậy bọn họ

sao lại mặc vest đen, đeo kính đen?”.

“Vậy anh cũng là xã hội đen à?”, anh liếc nhìn áo vest

đen để bên cạnh.

Cô ú ớ, vì sự thực là cô vấp ngã trong nghĩa trang

chính là do anh, Chủ tịch Giang, và cả hai nhân viên cấp dưới không chỉ mặc âu

phục đen, mà còn đeo kính đen.

Anh thấy cô đờ đẫn thì cười khẽ: “Cửu ca mở trường dạy

bảo vệ”. Nhưng trước khi mở trường Cửu ca làm nghề gì thì anh không nói.

“…” Cô khó mà tưởng tượng một khí thế bừng bừng như

vậy mà toàn bộ đều là bảo vệ, thế giới này thật kỳ diệu quá.

Đột nhiên anh chuyển đề tài: “Tối mai em định làm

gì?”.

Cô lại ngẩn người, nhưng nhanh chóng trả lời: “Em đến

nhà Nghiên Nghiên”.

Anh gật gù, không cần nghĩ, chắc chắn là đến nhà bạn

thân của cô rồi, sau đó lại hỏi tiếp: “Vậy còn mùng Một?”.

“Cũng nhà Nghiên Nghiên…”

Về cơ bản thì trong Tết, Nghiên Nghiên đều ở cạnh cô

như ở cạnh một đứa bé sơ sinh, chỉ sợ cô đơn độc, cho dù sau mùng Ba cả nhà

Nghiên Nghiên đều đến thăm họ hàng, cô nàng cũng tìm cơ hội kéo cô ra ngoài dạo

phố. Nhưng năm nay, Nghiên Nghiên đã có bạn trai, tuy không vì thế mà bỏ rơi cô

nhưng cô lại không nghĩ vậy. Dù sao người ta cũng cần cuộc sống riêng, cô không

thể cứ dựa vào Nghiên Nghiên mãi được.

“Vậy mùng Hai?”, anh lại hỏi.

“Chắc vẫn ở nhà cô ấy…” Cô rất thắc mắc, có phải anh

định hỏi từ đêm giao thừa tới tết Nguyên Tiêu luôn không?

Câu trả lời của cô khiến đôi mày của anh càng lúc càng

nhíu chặt, cuối cùng anh chỉ nói gọn: “… Anh biết rồi”.

Không khí sau đó Giang Văn Khê cứ cảm thấy kỳ cục thế

nào, rõ ràng đã bảo cô sẽ nấu cơm, nhưng lại biến thành anh chủ động làm cơm,

kết quả sau khi nhìn thấy bao nhiêu đồ ăn hôm qua cô nấu, anh lại nói không nấu

nữa.

Người ta thường nói, trời tháng Sáu, mặt phụ nữ[1'>.

[1'> Ý câu này là hay thay đổi.

Tại sao cô thấy câu này nên đổi thành “trời tháng Sáu,

mặt đàn ông” thì sẽ chính xác hơn. Tóm lại là, cô chưa thấy người đàn ông nào

khó hầu hạ hơn anh cả.

Sau khi mọi việc đã làm xong, không thấy anh trong

phòng khách, cuối cùng tìm ra anh trong phòng ngủ, thấy anh đang lật xem quyển

sách yêu quý của cô trước tủ sách, hàng lông mày nhíu lại rất chặt, sắc mặt

hình như không vui lắm.

“Sao vậy anh?”, cô bước đến.

Anh nhét quyển Tâm

lý học tội phạm
trở lại vào tủ, mặt dửng dưng: “Anh nghĩ loại

sách này em nên bớt xem lại”.

Đừng nói cô nhạy cảm với âm thanh mới xuất hiện vẻ bất

bình thường, cho dù là người bình thường xem những sách này cũng càng lúc càng

biến thái.

Cô nhíu mày, không hiểu: “Từ nhỏ em đã xem những quyển

này, nếu không xảy ra sự cố thì không chừng em đã là cảnh sát rồi. Làm cảnh sát

là mơ ước từ nhỏ của em, tiếc là đời này không thể thực hiện được”.

Anh hừ lạnh một ti