không gặp nhau nữa thì đã chẳng nên chuyện, Cố Đại Hải hóa
ra lại là bạn thân hồi đại học của anh trai tôi. Khi bị Thẩm Lãng kéo đi du
lịch cho đỡ buồn, tôi đã gặp lại nhân vật “kỳ diệu” này.
“Chúng ta kết hôn đi!”. Anh ta dựa vào lan can bên bờ
sông, nói với tôi.
“Anh không bị điên chứ hả?”. Suýt chút nữa tôi đã phun
ngụm Coca trong miệng ra.
“Tôi không điên đâu. Chúng ta kết hôn đi!”
“Được, nhưng tôi muốn một đám cưới sang trọng hơn đám
cưới của Ngụy Tử Lộ!”. Tôi nhìn vào mắt anh ta, đôi mắt ấy quả thực rất đẹp,
trông như đôi mắt của một chú mèo con dễ thương.
“Kì diệu thật! Ngụy Tử Lộ và Triệu Bồi đã trở thành
người mai mối cho chúng ta.”
“Tuyệt vời!”. Tôi lao về phía Cố Đại Hải, kết quả là
cả hai đều bị ngã xuống sông, ướt như chuột lột.
8.
Chúng tôi đi đăng kí kết hôn một cách thần tốc rồi mới
thông báo cho hai bên gia đình. Về cơ bản, gia đình Cố Đại Hải rất hài lòng về
tôi, chủ yếu là vì trông tôi rất ngoan ngoãn, hiền lành, chẳng cần biết bên
trong ghê gớm thế nào, nếu chỉ nhìn vẻ ngoài thì đúng là không ai nhận ra cả.
Bên nhà tôi, mọi người cũng chẳng có ý kiến gì, chuyện tôi và Ngụy Tử Lộ từng
sống chung, mẹ tôi cũng biết, thế nên trong mắt bà, tôi chẳng qua là tái giá
với người khác, mừng còn không kịp thì trách gì tôi nữa?
Người duy nhất bị sốc nặng là gã ngốc Thẩm Lãng, anh
ấy cho rằng trong lúc đi dã ngoại, tôi đã gặp tình yêu sét đánh với Cố Đại Hải.
“Tiểu Ngư, em còn dụ dỗ cả bạn học của anh nữa à?”. Anh ấy dí tay vào mũi tôi.
“Dụ dỗ cái con khỉ ấy, anh dám nói em gái anh như thế
sao?”. Tôi nhảy dựng lên. “Hơn nữa, chính Cố Đại Hải nhất quyết đòi cưới em
đấy!”
“Em…em…em…em…”. Thẩm Lãng cứ bị kích động là lại nói
lắp, hồi bé, anh ấy suốt ngày bị người khác chê cười vì chuyện đó.
“Em, em, em, em! Em lấy chồng đấy, vậy thì sao hả?”.
Tôi nhảy lên cái bàn thấp dùng để uống trà, dù không thể đứng cao hơn anh ấy
một cái đầu nhưng ở trên cao thì vẫn có thế hơn.
Sáng hôm sau, khi đi làm, tôi được phái đi phỏng vấn.
Nghe nói đó là một doanh nhân IT từng du học ở Nhật Bản, vì tôi có bằng phiên
dịch nên sếp mới cử tôi đi. Một người đã về nước rồi thì còn nói tiếng Nhật làm
gì cơ chứ? Đúng là dở hơi!
“Xin hai vị đợi một lát, chủ tịch của chúng tôi sắp
họp xong rồi”. Cô thư kí này trông rất yểu điệu, quả là có đủ tư chất làm một
em bồ nhí.
“Cũng không biết là thuộc loại người nào nữa”. Tôi vừa
quan sát vừa bĩu môi.
“Tiểu Ngư, lát nữa em hãy tự xoay sở nhé, anh không
biết nói tiếng Nhật đâu đấy!”. Anh Trần đi cùng bảo tôi.
“Trời đất! Có ai về nước rồi mà lại còn nói tiếng Nhật
không chứ? Người như thế không phải là Hán gian thì cũng bị thần kinh!”
9.
“Chắc tôi chưa tới mức ấy đâu”. Ngoài cửa bỗng có
tiếng người nói.
Thôi xong, vụ phỏng vấn này chắc chắn là hỏng rồi, thể
nào tôi cũng bị trừ lương. Tôi lo lắng quay đầu lại. “Hả? Cố Đại Hải, là anh
sao?”. Đúng là không thể tin được, người đang đứng trước mặt tôi chính là Cố
Đại Hải.
Đúng lúc ấy, chuông điện thoại của tôi vang lên, tôi
tranh thủ cơ hội trốn khỏi tình huống khó xử này. “A lô!”
“Thẩm Ngư, em điên rồi hả? Sao lại tùy tiện vơ bừa lấy
một người để kết hôn chứ?”. Giọng nói trong điện thoại vô cùng đáng ghét, chính
là tên khốn Ngụy Tử Lộ.
“Liên quan gì đến anh?”. Tôi tức giận đáp.
“Phải, anh biết, là tại anh nên em mới kiếm bừa một
người để cưới như vậy, nhưng em cũng không thể mang cả cuộc đời mình ra để đùa
được…”. Tiếng anh ta cứ vo ve bên tai tôi thật chẳng khác gì một con nhặng.
“Ngụy Tử Lộ, anh nghe tôi nói một câu được không?”.
Tôi ngắt lời.
“Em nói đi!”. Anh ta nghĩ một lát rồi bảo.
“Anh là đồ khốn nạn!” Tôi hét lên rồi phi vèo cái điện
thoại qua lan can tầng hai mươi hai xuống dưới.
Người ta nói nhảy lầu ở tầng hai và tầng hai mươi hai
là hoàn toàn khác nhau. Tầng hai sẽ là “bịch, á” còn tầng hai mươi hai sẽ là
“á, bịch”. Không hiểu trong điện thoại, Ngụy Tử Lộ sẽ nghe thấy tiếng “á” hay
“bịch” trước đây.
“Ném đẹp lắm!”. Phía sau vọng tới một tiếng khen. Là
Cố Đại Hải.
“Khiến anh phải chê cười rồi!”. Tôi lập tức đứng thẳng
người, thực hiện nghi thức chào kiểu Nhật hết sức chuẩn xác.
Buổi tối, khi tôi về tới nhà, một chiếc điện thoại mới
cứng và sim đã nằm yên vị trên mặt bàn của tôi.
“Chu đáo quá nhỉ!”. Sau khi lắp sim vào, tôi gọi ngay
cho Cố Đại Hải.
“Nếu đã gọi tôi là Hán gian thì cũng phải nịnh nọt
thánh thượng một chút chứ!”. Giọng anh ta khá thú vị, không giống nhiều tên
ngốc khác.
10.
Hôn lễ của chúng tôi được ấn định vào ngày mùng một
tháng sau, mẹ Cố Đại Hải đã đi tới chỗ một ông thầy bói mù để xem ngày lành
tháng tốt. Đúng là các bà già, lúc nào cũng mê tín như vậy, nhưng kể ra thì
cũng có lúc tôi thấy tin tin, nếu không, tại sao lại có nhiều chuyện không thể
giải thích nổi như vậy chứ?
Sáng sớm, nhận được điện thoại của Triệu Tam bảo tới
lấy tiền hoa hồng, tôi vội vàng thu xếp công việc rồi gọi taxi tới đó.
“Tới Phan Gia Viên nhé!”. Tôi bảo tài xế, đó là chợ đồ
cổ nổi tiếng nhất Bắc Kinh.
Triệu Tam là người bạn tôi quen từ khi còn ở khu tậ