n, có lúc mình
thực sự muốn bóp chết nó luôn”. A Mông châm một điếu thuốc. “Sao hả? Định kết
hôn à?”. Cô nàng nhả khói thuốc ra thành một vòng tròn.
“Ờ”. Tôi vừa uống trà vừa bảo.
“Để mình nói cho cậu biết, cưới thì OK, nhưng đừng có
sinh con đấy!”. Dáng vẻ của A Mông bây giờ nhìn như đã từng trải lắm, truyền
lại kinh nghiệm cho tôi.
“Cậu chịu đủ rồi hả?”. Tôi cười.
“Đừng có cười, thật đấy! Nếu không có đứa con đen đủi
này, mình và ông xã vẫn còn tốt đẹp lắm, đâu đến nỗi phải ly hôn”. Cô ấy than
thở với tôi chuyện mãi mà chưa ly hôn được.
Thực ra, chuyện của họ chẳng có gì to tát cả, chủ yếu
là do hai người không chịu nhượng bộ, toàn là các công tử, tiểu thư nhà giàu
nên mới vậy. Việc ly hôn chưa thể giải quyết xong chủ yếu là vì vấn đề đứa bé
sẽ ở với ai, cả hai bên đều muốn nuôi con nên mới lằng nhằng đến tận bây giờ.
12.
Trên đường về, tôi nghĩ mãi đến chuyện đám cưới. Thực
sự tôi không biết mình làm như vậy là đúng hay sai nữa, thậm chí chẳng hiểu là
vì mình muốn thế hay là để trả thù Ngụy Tử Lộ.
Về gần tới nhà, tôi trông thấy một gương mặt rất quen
thuộc – Ngụy Tử Lộ. Anh ấy đứng đợi tôi hệt như một tháng trước đây, không
ngừng đi đi lại lại, hai tay đút vào túi quần. Trong phút chốc, tôi cảm thấy
dường như chưa từng có chuyện gì xảy ra, hai người chúng tôi vẫn giống như
trước, khi đó, tôi chỉ mong quan hệ giữa chúng tôi cứ như vậy cho đến lúc già.
“Sao em về muộn thế?”. Giọng nói của Tử Lộ vẫn vô cùng
ấm áp. Tôi để mặc cho anh ấy lại gần, đưa tay lên vuốt má tôi. Bên tai chợt đau
nhói vì bị chiếc nhẫn đính hôn của anh ấy cứa vào, tôi liền tỉnh ngộ.
“Tôi chẳng có gì để nói với anh cả, cút đi!”. Tôi giơ
tay tát anh ta rồi cứ thế bước thẳng về phía trước, không quay đầu lại.
Tắm xong, tôi ngồi trên giường đếm tiền. Tôi rất thích
những lúc như thế này, việc sờ vào từng đống tiền khiến tôi thấy rất thú vị. Có
lúc, tôi còn nghĩ, tiền chắc chắn là nhân tình trong kiếp trước của tôi, nếu
không thì tại sao tôi lại thích thú như vậy chứ?
“Tiểu Ngư, em ngủ chưa?”. Thẩm Lãng đột nhiên đấy cửa
bước vào, làm hỏng cả giây phút hạnh phúc của tôi với “tình nhân” bé nhỏ, tôi
chưa kịp cất chúng đi thì anh ấy đã đứng trước mặt.
“Anh không biết gõ cửa à?”. Tôi chau mặt với tên “tội
đồ”.
“Anh không biết em đang bận đếm tiền”. Anh ấy ngồi
trên giường tôi. “Em nghĩ kỹ rồi chứ?”. Mắt Thẩm Lãng vẫn không rời tôi từ lúc
tôi đếm tiền xong đến lúc cất vào ngăn kéo.
“Em nghĩ kỹ rồi. Sao thế?”. Tôi nghĩ chắc chắn là Ngụy
Tử Lộ nhờ anh trai tôi đến làm thuyết khách đây. Anh ấy cứ nhìn tôi chằm chằm
như thể một tên háo sắc vậy.
“Anh nhìn cái gì? Muốn ăn đánh hả?”. Tôi vung tay lên.
“Chỉ cần em cảm thấy tốt là được”. Anh ấy buông một
câu rồi đi ra.
13.
Lý Triển Bằng đột nhiên tới tìm tôi rồi mời tôi đi ăn
cơm.
“Đúng là kỳ lạ thật, tên ki bo kẹt xỉn như anh mà cũng
mời em đi ăn cơ đây!”. Tôi bảo.
Lý Triển Bằng ngồi đối diện với tôi. Anh ta chẳng khác
hồi đi học là mấy, nếu muốn tìm điểm khác biệt thì có lẽ là đống thịt ở bụng đã
xệ ra, chảy cả xuống dưới, lại còn đeo thêm một cái thắt lưng rất chặt, tôi chỉ
sợ một lát nữa, nó không chịu nổi rồi bục ra mất.
“May mà anh chưa nghèo tới mức không mời nổi em một
bữa cơm”. Nụ cười của Lý Triển Bằng trông thật giống mấy bà già, lúc còn đi
học, bọn tôi toàn gọi anh ấy là “bác gái”.
“Mời em đi ăn là để mừng hai người ly thân hả?”. Tôi
đoán chắc chắn là có chuyện gì đó liên quan tới A Mông, vì quan hệ giữa tôi và
anh ta chẳng đến mức phải mời tôi đi ăn thế này.
“Đúng là từ bé em đã rất nhanh nhạy rồi.”
Nghe anh ấy nói vậy, tôi chợt nhớ lại, đúng ra chúng
tôi đã có thể coi là bạn thanh mai trúc mã vì hồi cấp một, chúng tôi từng học
cùng nhau, nhưng lên đến cấp hai thì tôi lại vào học ở trường chuyên theo yêu
cầu của bố mẹ.
“Anh nói luôn đi, có chuyện gì?”. Tôi cắt một miếng
bít tết cho lên miệng rồi nhấp một hớp rượu vang.
“Cũng không có gì đâu, em có thể phiên dịch tiếng Nhật
được chứ?”. Triển Bằng ngúc ngoắc đầu.
“Thế mà cũng hỏi! Ngoài em ra thì anh còn tìm được ai
khác nữa hả?”. Tôi nghiêm mặt bảo.
“Thế thì giúp anh việc này với, tuần sau bọn anh có
buổi họp, đang thiếu một phiên dịch.”. Anh ấy mừng như bắt được vàng, mặt hớn
ha hớn hở.
“Ờ, OK”.
“Đừng có quên đấy, thứ hai tuần sau nhé!”. Trước lúc
đi, anh chàng không quên dặn dò tôi.
14.
Cố Đại Hải mang theo một đống mỹ phẩm, cầm đến nhà tôi
hết túi lớn tới túi nhỏ. Tên này xem ra cũng có chút thành ý.
Mẹ tôi thì nhiệt tình không thể tả được, không ngừng
pha nước rót trà.
“Không cần đâu cô ơi, cô để cháu tự làm ạ!”
“Đúng đấy mẹ à! Có phải anh ấy không có tay đâu!”. Tôi
gác chân lên bàn, liền bị ông anh trai gạt ngay xuống.
“Này, Thẩm Lãng, anh giỏi nhỉ?”. Tôi cầm ngay quả táo,
phi thẳng về phía Thẩm Lãng.
“Con không thể giống con gái một chút được à?”. Mẹ
trừng mắt nhìn tôi.
“Này, anh không thấy hối hận chứ?”. Buổi tối, nhân lúc
bị mẹ bắt dẫn Cố Đại Hải ra ngoài đi dạo, tôi tranh thủ xác định lại một chút.
“Sao phải hối hận? Em hối hận rồi à?”. Anh ấy