Duck hunt
Kết Hôn Lần Thứ Hai

Kết Hôn Lần Thứ Hai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329280

Bình chọn: 8.5.00/10/928 lượt.

ày náo, ảnh hưởng lớn đến người ta nghỉ ngơi!"

Ngô Mỹ Phấn thấy thái độ cảnh sát không tốt, liền lôi kéo ký giả đài truyền hình bắt đầu khóc lóc kể lể, "Đồng chí ký giả. . . . . ."

Đang nói đến một nửa, cửa thang máy chợt mở ra, ba Tiếu cùng hai người phụ nữ bước nhanh đi ra, mắt lão thái thái mới vừa lướt qua Ngô Mỹ Phấn, liền bước một bước dài xông lên, kéo Ngô Mỹ Phấn vẫn còn ở đó bô bô qua phía mình, giáng một cái tát lên mặt bà.

"Chát!" Tiếng vang vừa nghe cũng biết dụng hết toàn lực, Ngô Mỹ Phấn bị làm cho lung lay xuống. "Mẹ, mẹ điên rồi, đánh con làm gì?" Ngô Mỹ Phấn bụm mặt, hướng lão thái thái rống.

Người được gọi là mẹ không trả lời, mà là nắm lên cây chổi trong cầu thang liền hướng trên người kêu bà, vừa đánh vừa chửi, "Tao điên rồi? Điên cách mấy cũng không điên bằng mày!"

Ngô Mỹ Phấn bị đánh đến giống như con khỉ vừa nhảy vừa búng, trái nhảy lên bên phải tránh, nhưng cây chổi của lão thái thái giống như là nhận thức chính xác được bà, bà giấu đến nơi nào, cây gậy cùng tới đó, cuối cùng đành bắt tay bà Ngô, hướng ba Tiếu đứng ở một bên rống to, "Ông, đồ quỷ, thấy tôi bị đánh, còn không qua đây giúp một tay?"

Lão thái thái quay đầu nhìn chằm chằm ba Tiếu, trung khí mười phần mắng, "Mày dám qua đây, ngay cả mày tao cũng đánh, đánh chết hai đứa súc sinh bọn bây mẹ."

Bà Ngô dù sao cũng lớn tuổi, cùng con gái đoạt cây chổi liền mệt mỏi thở nặng, con dâu một bên vội vàng tới đỡ bà, "Mẹ, mẹ không nên giận vì họ, tổn hại thân thể."

Lão thái thái khoát khoát tay, chỉ vào Ngô Mỹ Phấn đã núp bên cạnh chồng nói, "Sao tao lại nuôi ra đứa con gái như mày. Ông bà có câu, hùm dữ cũng không ăn thịt con, súc sinh đối với con của nó còn có tình, mày ngay cả súc sinh cũng không bằng! Bọn mày luôn miệng nói khổ cực nuôi lớn con gái đến mức bán nhà, mày không sợ Diêm Vương Gia nghe được, lúc chết bị cắt lưỡi sao?"

"Căn nhà đó là ông của Tiểu Hàm để lại cho nó, kết quả bị bọn mày mê bài bạc mà bán mất. Bọn mày có nuôi nó sao? Từ nhỏ đến lớn ai trong bọn mày trông nom qua con bé? Đứa bé mới 10 tuổi phải giặt quần áo của hai người lười bọn bây, giặt không sạch sẽ còn phải bị đánh bị mắng!"

"Con bé hăng hái đi học, thành tích tốt thi đậu học trung học, bọn mày liền vì cầm một vạn đồng tiền của Vệ hiệu trưởng thưởng thế nhưng không cho phép nó đi ghi danh. Con bé muốn đi học, bọn mày không chịu đóng tiền, nó chỉ đành tự mình kiếm. Trong lúc nghỉ hè ở thị trường thuỷ sản làm công, giúp ngưởi ta bóc vỏ hàu, lấy nhân, tay cũng ngâm nát mới kiếm được 1500 đồng. Cứ như vậy tiền khổ cực kiếm được cũng bị hai kẻ không biết xấu hổ trộm đi, con bé khóc tìm Bác Hai nó muốn cho bọn mày giao ra, bọn mày không trả thì không nói, còn oan uổng nó nói láo, đánh cho con bé hai ngày cũng không xuống giường được, trên người máu ứ đọng một tháng còn chưa có tan."

Lão thái thái nước mắt nước mũi đau khổ tố tội ác con gái cùng con rể, người khác nghe được rối rít sinh ra tình thương tiếc, mà Chung Soái càng thêm gắt gao cắn răng, siết chặt quả đấm, cố gắng đè nén kích động phá hủy ba Tiếu, mẹ Tiếu.

Bà Ngô nhận lấy khăn giấy con dâu đưa tới lau lau nước mắt nói tiếp, " Tiểu Hàm chúng ta mệnh khổ mới có cha mẹ như vậy, nhưng nó không oán không nản chí, thi đậu đại học danh tiếng. Trước lúc con bé đi học, tao bảo nó cả đời đừng bao giờ trở lại, cha mẹ như vậy không đáng giá tôn trọng. Nhưng con bé ngốc này, tâm tính thật tốt! Sau khi nó tốt nghiệp, người làm mẹ như mày dám gạt nó nói mình bị ung thư vú, sắp chết, muốn con bé trở lại, nha đầu ngốc này niệm thân tình lại trở lại."

"Cái gì mà ung thư vú? Thật ra là cô cầm hình Tiểu Hàm khắp nơi đi xem mắt, được nhiều người có tiền nhìn trúng, cô sợ con rể rùa vàng chạy mất, mới thiết cái bẫy lừa gạt con bé!"

Nghe đến đó, ngay cả hai vị cảnh sát cũng không nhịn được hung ác trừng đôi vợ chồng núp ở cửa thang máy, đây quả thực là một đôi cặn bã!

"Vì ép con bé gả cho thằng nhóc khốn kiếp ở Vạn gia, bọn nó đi đến đơn vị con bé náo, tìm lãnh đạo, tìm đồng nghiệp, muốn nhảy lầu, muốn treo cổ, kết quả. . . . . . Hại khổ nó!"

"Hiện giờ Tiểu Hàm thật vất vả tìm được một người quý trọng nó, bọn mày lại tới náo. Tao hiểu, khẳng định đến đòi tiền chứ gì? Hừ, hôm nay, tao đem lời đặt xuống ở chỗ này, từ nay về sau nếu bọn mày lại dám đánh tiểu Hàm, tao dù liều cái mạng già này cũng đem hai đứa súc sinh bọn mày đánh chết. Hiện tại, bọn mày cút cho tao!"

Ngô Mỹ Phấn còn muốn nói điều gì, nhưng người vây xem đã bắt đầu kêu la, "Đi nhanh đi!" Còn có người nguyền rủa, "Thứ người như thế sẽ bị quả báo, coi chừng ra cửa bị đụng chết dó!" Thấy quần chúng phản bội, tình thế nghịch chuyển lớn, bà đành phải lôi kéo ba Tiếu ảo não chạy trốn.

Thấy người xung quanh cũng tản đi, lão thái thái mới kéo ký giả nói, "Cô bé, chuyện ngày hôm nay mong cô đừng đưa lên tivi, tôi muốn chừa chút mặt mũi cho cháu ngoạ