t mặt trước
mặt Hứa PhươngChu. Làm nô tài của người họ Chiêm
mất mặt hơn, hay là ngây ngô ở bộ mất mặt hơn?
Trên đường trở về đủ cho cô ra kết luận rồi.
Trở lại công ty, mắt thấy người họ Chiêm xuống xe, sải
bước đi vào thang máy, Hồ Nhất Hạ cắn răng một
cái: "Đợi đã nào...!"
Chết tiệt, dám làm như không nghe thấy, vẫn nhấn nút
đóng cửa. Cũng may Hồ Nhất Hạ chạy nhanh, vọt vào ở
một khắc cuối cùng cửa thang máy khép lại.
Không nói nhảm với anh, mà trực tiếp đề ra yêu
cầu: "Tôi muốn trởvề bộ tiêu thụ."
"Nguyên nhân."
Hồ Nhất Hạ chạy quá mau, chưa kịp thở, dã bị
hai chữ đơn giản của anh ngăn chận câu chuyện.
Thò tay vào túi vuốt ve điện thoại diđộng, lúc này cô
mới tìm về bản chất lẽ thẳng khí hùng: "Anh không
đồng ý với tôi, tôi sẽ in hình anh hôn tôi ra, để mỗi
đồngnghiệp đều có một tấm."
Lời nói của cô thật suông. Chiêm Diệc Dương vốn
không có vẻ mặtgì, đột nhiên cực kỳ quỷ dị nở nụ cười
nhàn nhạt.
Hồ Nhất Hạ bị nụ cười của anh làm cho toàn thân tê
dại, giống nhưbị điện giật.
Có ý tứ gì?
Còn chưa phản ứng kịp, đột nhiên eo bị ôm, tên
đáng chết, lại ôm cô không thả!
"Này!"
"Cô chụp hình pixel không rõ, không bằng"anh
lại ấy ra điện thoại di động của mình, "Chụp lại?"
Vừa nói liền liều mạng hôn xuống
Hồ Nhất Hạ vội vàng che miệng lại.
Tầm mắt Chiêm Diệc Dương lưu luyến chốc lát cở
trên mặt cô, khóe miệng nhếch lên, nụ cười này, cơ
hồ có thể gọi là ánh nắng tươi sáng: "Về yêu
cầu của cô. . . Lần này theo tôi ra nước ngoài công tác,
xem biểu hiện của cô."
Hồ Nhất Hạ che miệng, chết sống không buông tay, thanh
âm mềm mại từ giữa kẽ tay truyền ra: "Tôi không đi."
Trên mặt Chiêm Diệc Dương vẫn hiện nụ cười làm người
ta sợ, nhưng không dán chặt vào người cô nữa, mà thong thả ung dung lui về phía
sau một bước, dựa vào vách tường thang máy: "Phó tổng chấp hành đột nhiên
chen ngang, phương diện nhân sự khẳng định không chăm sóc chu toàn, tôi không
ngại đưa cô cho anh ta mượn dùng mấy ngày, đánh máy, sai vặt. . . ."
Hồ Nhất Hạ vội vàng đưa tay ra hiệu anh dừng lại:
"Tôi đi!"
Người đàn ông này rõ ràng cái gì cũng không biết,
nhưng tại sao mỗi câu của anh đều có thể nói trúng chỗ trí mạng của cô? Thang
máy đã đến tầng lầu của nhà ăn, Hồ Nhất Hạ vẫn không nghĩ ra cá nguyên cớ,
Chiêm Diệc Dương không chút để ý đi ra, lúc đi ngang qua bên cạnh cô thì ngừng
chân, giơ tay về phía cô, như muốn xoa đầu cô.
Hồ Nhất Hạ sợ tới mức rục cổ lại, một giây kế tiếp
ch nghe thấy tiếng cười nhẹ nhàng của anh, mắt thấy yêu nghiệt này rốt
cuộc rời đi, Hồ Nhất Hạ bi thống ý thức được, mình từ nô tài tiến hóa thành:
sủng vật.
******
Cả buổi chiều Hồ Nhất Hạ đều ở trong mẫu đất ba mét
vuông của mình, vội vàng học thuộc lòng tư liệu ra nước ngoài công tác, phụ tá
hành chánh đem một chồng văn kiện để lên bàn cô, biết sức của cô gái nhỏ này cỡ
nào, nên cũng không làm khó cô: "Những thứ này hiểu đại khái là được, không
cần hiểu rõ toàn bộ."
Nhưng một buổi chiều trôi qua, mắt thấy cô gái nhỏ này
lại thuộc xong một chồng văn kiện, phụ tá hành chánh rất là kinh ngạc: "Đã
nhớ hết?"
"Cái khác tôi không được, nhưng trí nhớ thì
tốt." Hồ đồng chí vẫn không đổi được tật xấu tự luyế
Nhớ năm đó bất ngờ nghe tin Hứa Phương Chu phải ra
nước ngoài học tập, cô đã dùng thời gian một tháng điên cuồng gặm tài liệu
Toefl, toàn dựa vào học bằng cách nhớ kết quả nhưng lại còn được điểm cao hơn
Hứa Phương Chu.
Cô gái nhỏ khoe khoang lại mang theo sự khờ khạo, ngây
ngô, người khác nghe ngược lại không thấy chói tai, phụ tá hành chánh chỉ cười
với cô, quay đầu lại đưa tới một chồng tài liệu khác.
Hành chánh phụ tá còn có việc bận, thấy Hồ Nhất Hạ rất
nhanh đã giải quyết hết, anh ta cũng coi như làm xong nhiệm vụ chỉ dẫn cô gái
nhỏ này mà Phó tổng giao cho anh ta, xem đồng hồ: "Cô tan việc trước đi,
trở về chuẩn bị giấy tờ và hành lý đơn giản chờ thông báo."
Hồ Nhất Hạ tựa vào bàn làm việc, lườm lịch hành trình
dày đặc, suy nghĩ tới suy nghĩ lui, vẫn quyết định nhiều chuyện: "Tiệc tẩy
trần buổi tối, Chiêm phó tổng đi, hay là không đi?"
Phụ tá hành chánh đi tới cửa rồi, lại bị vấn đề của cô
gái nhỏ này chọc cười, "Ở trên không cho Chiêm tổng mặt mũi, Chiêm tổng
lại cho những người khác mặt mũi sao?"
Cho dù che giấu, nhưng trong ánh mắt nhìn lại của anh
ta, Hồ Nhất Hạ vẫn dễ dàng đọc được ba chữ: tay mơ.
—— chị tự hào chị là tay mờ! Chờ chị đi công tác trở
lại, sẽ không cần ở chung chỗ với cái ngành lục đục đấu đá này của cậu!
Phụ tá hành chánh bị cô gái nhỏ vô tình xếp vào vai
phản diện vẫn không biết, đảo mắt đã trở lại lầu 55, xuyên qua bình phong xanh
biếc tiến vào phòng làm việc của Phó tổng.
Chiêm Diệc Dương đang phê duyệt văn kiện, cũng không
ngẩng đầu: "Nói."
"Hồ tiểu thư đã rời đi
Tay cầm viết ký tên dừng lại: "Không bảo cậu nói
việc này."
Phụ tá tính sai hơi lúng túng, nghiêm nghị lại, lúc
này mới lấy ra máy vi tính cầm tay: "Năm giờ có hội nghị quản lý, bảy giờ
có tiệc rượu hàng năm của ngành ngân hàng, các giám đốc quản lý đều đến dự, đến
lúc đó an bài ngài và