cô, mắt đói khát nhìn cô: “Buổi tối xem anh xử em thế nào!”
“Liệu nhìn trời mà hái sao thôi!” Mộ Tây đỏ mặt rời khỏi cái bàn ăn,
mắt thấy chiếc môi bị anh đánh rơi xuống đất cúi người nhặt lên tiện tay bắt lấy tay anh: “Anh còn phải rửa tay cái đã!” Nói xong, kéo tay anh
đến bên chậu rửa, lại nghe thấy tiếng cười không phúc hậu của anh.
Mộ Tây xấu hổ trừng mắt với anh một cái, Lục Nhược cười rộ lên, tay
anh nhanh chóng bắt lấy tay cô, tay kia mở vòi nước. Mười đầu ngón tay
dây dưa trong nước bắn nước tung tóe, Lục Nhược đem ngón tay khẽ cài vào tay cô, bất chợt đẩy cô dính vào tường: “Còn sợ bẩn nữa không?”
“Thật là!?!?!?” Mộ Tây nhấc một chân lên đá anh, nhưng cô làm sao
nhanh hơn Lục Nhược được. Bị anh tóm lấy ngược lại chân tay lại càng
chạy không thoát.
“Bố di động của bố này!”
Hai người đang nháo loạn, thì Tiểu Đào đem điện thoại chạy vào.
Dưới ánh mắt căm tức của Mộ Tây, Lục Nhược đành rút bàn tay đang đặt ở trước ngực về.
“Tiểu Đào trên mặt con nốt đỏ đã lặn bớt đi rồi kìa!” Mộ Tây ngồi
xuống xem xét qua lại gương mặt cuả Tiểu Đào, rất vui vẻ kéo con vào
lòng: “Thật tốt, cuối cùng cũng đã đỡ rồi!” Cúi đầu lấy trán đo nhiệt độ cơ thể con: “Cũng không còn sốt nữa! Thật là tốt quá!”
“Mẹ….” Tiểu Đào bị Mộ Tây qua quần áo sờ sờ mông của nó làm nó thấy
không được tự nhiên, hai má hơi hồng hồng: “Bố di động đang kêu kìa!”
Mộ Tây nhìn tên hiện trên màn hình, nụ cười trên mặt bỗng nhiên cứng lại. Tiểu Đào Quân thấy mặt mẹ bỗng nhiên biến sắc sợ hãi: “Mẹ, mẹ làm
sao vậy?”
“Không không mẹ không sao!” Mộ Tây đưa điện thoại cho Lục Nhược: “Tìm anh đó…. Tiểu Đào lại đây mẹ đưa con đi rửa mặt. Hôm nay lại đi khám
lại, nếu không sao mai lại có thể đi học rồi!”
Lục Nhược nghe điện thoại xong đi vào phòng ngủ thay quần áo.
Mộ Tây lấy bát đũa: “Ăn cơm rồi hãy đi!” Tiểu Đào Quân hưng phấn đem thìa khua loạn trong bát: “Ăn cơm, ăn cơm!!!”
“Nhị Tây!” Lục Nhược đang thắt dở caravat đi tới: “Bố anh nằm viện,
anh đi tới xem như thế nào. Đem Tiểu Đào đi khám lại bao giờ xong nhớ
gọi cho anh…” Anh tạm dừng một chút: “Chị ấy mới về được ít lâu… Hai năm nay sức khỏe bố anh không được tốt, anh lại bận nhiều việc…”
Mộ Tây đi đến sô pha ngoài phòng khách, xoay người cầm lấy túi xách của anh, lấy chìa khóa đặt lên trên bàn.
Sau lại cầm chìa khóa đưa cho anh: “Lái xe cẩn thận một chút! Bao giờ Tiểu Đào khám xong, em đưa nó dến bệnh viện thăm bố luôn.”
Lục Nhược không đón lấy chìa khóa tiện thể ôm lấy cô: “Nhị Tây!”
“Đừng nghĩ em tốt như vậy,” Mộ Tây bị anh ôm đến thắt lưng cũng thấy
đau: “Em chỉ là không muốn làm một người con dâu bất hiếu thôi!” Rốt
cuộc, cô ấy vẫn là chị gái ruột của anh, họ có cùng cha mẹ. Dù đi đâu
chăng nữa họ vẫn bị ràng buộc bởi dòng máu trong người, vĩnh viễn không
thể bỏ được.
Lục Nhược hung hăng hôn cô một cái, cầm lấy đồ đạc vội vàng đi.
Tiểu Đào Quân đem canh trứng Lục Nhược làm ăn thử một miếng, vẻ mặt
như quả mướp đắng nói: “Mẹ thật là rất khó ăn, bên trong còn có trứng
gà.”
Mộ Tây nhìn đống đồ ăn trên bàn thở dài nói: “Tiểu Đào, mẹ cùng con ra ngoài ăn, ăn xong hai mẹ con mình đi thăm ông nội.”
***
Trong bênh viện tại thành phố S, Lục Đào ngoan ngoãn cùng mẹ đi theo y tá vào phòng bệnh.
Trong phòng mọi người thực xa lạ, Tiểu Đào nắm chặt bàn tay mẹ.
“Đây là… đã lớn như vậy rồi sao?” Lục mẹ che miệng nức nở nói, đưa tay về phía Tiểu Đào: “Đến cho bà nội ôm một cái nào!”
Tiểu Đào do còn nhỏ tuổi, sợ hãi chạy về sau lưng Mộ Tây trốn. Lục
Nhược đi lấy thuốc vừa trở về, Tiểu Đào Quân nhìn thấy bố vô cùng ngạc
nhiên: “Bố!”
Nghe được cháu biết Lục Nhược, tâm Lục mẹ hoàn toàn mềm ra.
Mộ Tây tránh ánh mắt Lục Nhược, đem Tiểu Đào đi đến giường bệnh: “Bố, bố có sao không? Tiểu Đào đây là ông nội, đây là bà nội,..” Ánh mắt rơi xuống giường bên cạnh Lục Hi, cô nhẹ giọng: “Đây là bác con.”
Tiểu Đào quay đầu nhỏ hết nhìn người này lại nhìn người khác, đến cổ còn thấy mỏi nhưng vẫn ngoan ngoãn chào hỏi mọi người.
Lục cha tuổi đã lớn, xương cốt không thể được như trước, năm nay lại
càng thấy người nhiều bệnh thêm, bây giờ cũng đã trở thành khách quen
của bệnh viện. Tiểu Đào ông cũng đã thấy qua chẳng qua khi đó nó còn nhỏ liền như vậy một đoạn thời gian không gặp, giống như đã thay đổi không
ít. Kia một tiếng gọi: “Ông nội” nghe vào trong tai thật êm tai, mỉm
cười gật gật đầu.
Tiểu Đào Quân được Lục cha cho một miếng bánh gạo xong cũng không còn e dè nữa. Đem khối bánh gạo dinh dính nâng niu trong tay, cắn một miếng lại thấy ngọt ngọt, mềm mềm làm cho nó rất thích.
“Ông nội còn nữa không ạ?” Ăn xong một cái, Tiểu Đào lại nhìn Lục cha đầy mong đợi.
Lục cha cả đời nghiêm khắc giờ lại vô
cùng dịu dàng sờ sờ đầu cháu: “Có đương nhiên là có.” Lục mẹ lại đưa cho nó thêm một miếng bánh: “Đào Đào cứ ăn đi hết bà nội lại cho con.” Nhìn Đào Đào ăn đến hai má phính ra, lại thoáng nhìn thấy nốt ruồi của nó,
Lục mẹ nhịn không được sờ sờ mặt nó: “Nó trước đây cũng đáng yêu như vậy sao?”
Lục cha lắc đầu: “Làm gì có, chưa từng thấy đứa nhỏ nào ngỗ nghịch
như nó.” Ông lại