buồn một chút, cất hết đồ vào túi, cất cả mảnh
giấy cẩn thận, bỗng dưng cảm thấy mệt mỏi.
Từ lúc mở mắt sáng nay đến bây giờ đúng là không lúc
nào yên, tinh thần căng thẳng cao độ, lúc này bỗng có cảm giác rã rời. Tôi nằm
trên sofa, chuẩn bị nghỉ ngơi một lúc, tôi ngủ lúc nào không biết, lúc mở mắt
ra đã là hơn năm giờ.
Tôi liền gọi điện cho mọi người, nhanh chóng đến nhà
tôi lấy quà lưu niệm, quá thời gian coi như hết phần.
Ngồi trong nhà hút được hai điếu thuốc thì người ngựa
các lộ nghe thấy có quà đã nhanh chóng tập hợp đầy đủ.
Tiểu Phấn vừa bước vào đã tươi cười, lại còn giơ tay
vuốt má tôi, xin lỗi rối rít, lại còn chớp mắt tỏ vẻ đáng yêu nữa.
Tôi cố nhịn nôn ọe, bảo mọi người vào nhà, sau khi tất
cả đã ngồi vào chỗ mới phân phát quà.
Trên mặt mọi người đều có vẻ vui mừng bất ngờ, đọc
mảnh giấy Tiểu Văn để lại, ai nấy đều mỉm cười hiểu ý.
Qua giơ tay biểu quyết, mọi người đều cho rằng món quà
thành công nhất là quà của lão Đường, vì nó vô cùng hợp với cậu ta!
Mọi người đang đeo quà ngắm quà thì Thịt Chó đột nhiên
hỏi: “Cô ấy đưa ông những thứ này lúc nào, ông gặp Tiểu Văn lúc nào?”
“Hôm nay.”
“Ở đâu?”
“Sân bay.”
Mọi người đều sững sờ nhìn về phía tôi.
Tiểu Phấn do dự hỏi: “Tiểu Văn, cô ấy…”
Tôi cười gật đầu: “Ừ, đi với bố mẹ cô ấy ra nước ngoài
rồi.”
Mắt Tiểu Phấn liền đỏ hoe: “Con bé này! Thế mà không
gọi cho em một cú điện thoại!”
Tôi cười: “Có lẽ sợ sẽ buồn như hôm nay chăng.”
Đột nhiên tất cả mọi người đều ngừng lại nhìn tôi, tôi
ngớ người, nhận ra mình vừa lỡ lời.
Lão Đường cầm chiếc bật lửa đó, ấn vào bộ phận sinh
dục đó liên tục, hớn hở lớn tiếng nói: “Ngẩn cái gì mà ngẩn! Thế mà còn không
hiểu! Tiểu Văn đi rồi! Bảo đau lòng, gọi chúng ta đi uống rượu, Bảo yêu Tiểu
Văn rồi! Dễ phân tích thấy mồ!”
… Có những người xử bắn cũng thấy phí đạn.
Chúng tôi ngồi buôn bán, bàn bạc địa điểm uống rượu,
sau mấy hồi đề nghị rồi phủ quyết rồi lại đề
nghị, cuối cùng mới thống nhất rồi cùng xuất phát.
Sau khi đến nhà hàng đã chọn, vào phòng riêng tôi mới
gọi điện cho lão Độ, lão Độ rất vui, bảo sẽ đến ngay.
Tôi bảo mọi người hôm nay còn có một người bạn là bạn
hồi học trung học của tôi, người cũng được lắm, tí nữa khách sáo một tí.
Thức ăn được mang lên một nửa thì lão Độ đến, cậu ta
gọi vào máy tôi, tôi ra cửa đón, sau khi giới thiệu hai bên với nhau, mọi người
đều không thuộc loại thẹn thùng e ấp, nói đùa mấy câu với nhau, khách sáo thêm
được chừng dăm câu thì không còn câu nệ gì nữa.
Thức ăn được mang lên hết, tôi rót đầy một cốc rượu,
đứng dậy mỉm cười: “Chủ yếu là vui vẻ, mấy năm rồi mới được uống rượu với anh
bạn lão Độ, và cả các bạn đang ngồi đây, tôi xin kính trước một cốc!”
Nói xong liền uống cạn cốc rượu trắng đó.
Dạ dày rỗng không cả ngày, cốc rượu này là ba lạng
rượu, vừa xuống bụng liền xộc lên, tôi cố nén xuống, tươi cười ngồi xuống bảo
mọi người tùy ý.
Mọi người đều ngớ ra, tuy chúng tôi cũng có lúc uống
như thế nhưng còn chưa nói được mấy câu đã cạn hết một cốc rồi, dường như mọi
người đều nhận ra hôm nay tôi có chút bất thường.
Nhận ra thì nhận ra đi, hôm nay tôi chỉ muốn uống say.
Tôi cầm đũa, nhét mấy miếng thức ăn vào mồm, nhai qua
rồi nuốt, cuối cùng cũng ép được cơn buồn nôn đó xuống.
Tôi cầm chai rượu, lại rót đầy cốc của mình, tươi cười
nâng cốc, quay sang lão Độ ngồi cạnh: “A! Lão Độ! Bao nhiêu năm rồi lại được
ngồi uống với nhau, đúng là duyên phận! Tôi kính ông một cốc, xin cạn trước,
ông thì tùy ý nhé!”
Dứt lời lại ngửa cổ uống cạn.
Lần này tôi không kìm được bật ho, rượu trắng phì ra
từ miệng và mũi, sặc đến nỗi tôi có cảm giác mình sắp chết, tôi lấy khăn giấy
lau, xua tay với mọi người, lúc hết ho mởi ngẩng lên mỉm cười: “Không sao,
không sao.”
Mọi người đều nhìn tôi chằm chằm, ngay ánh mắt lão Độ
nhìn tôi cũng có vẻ lo lắng.
Tôi lắc lắc đầu, lại giơ tay cầm chai rượu thì bi lão
Phó ngồi đối diện giằng lấy: “Shit! Rượu ngon thế này để mình ông uống hết à?
Nào, lão Độ, tôi kính ông một cốc!”
Dứt lời lão Phó đưa chai rượu cho Thịt Chó, tự cầm cốc
rượu trước mặt mình giơ lên trước mặt lão Độ.
Lão Độ vẫn đang ngạc nhiên nhưng cũng nhận ra tôi đang
ở trong trạng thái ra sao bèn tươi cười đứng dậy: “Nào nào, lão Phó, rất vui
được gặp ông! Đều là bạn bè của Bảo vậy thì chúng ta cũng là bạn bè!”
Lão Phó cười gật đầu, uống một hơi hết nửa cốc.
Lão Độ hơi ngập ngừng rồi cũng ngửa cổ nhưng chắc tửu
lượng thực sự không tốt, chỉ uống một phần ba trông mặt đã rất khổ sở.
Tôi cười giằng lấy cái cốc trong tay lão Độ: “Làm gì
thế? Lão Độ! Tửu lượng của ông có thế thôi à, không thể để người ta coi thường
được, người anh em này đỡ thay ông!” Dứt lời bèn uống cạn chỗ rượu còn lại.
Trên bàn tiệc sau một lúc kinh ngạc ngắn ngủi, không
khí nhanh chóng trở nên sôi nổi một cách bất bình thường. Thịt Chó, lão Phó,
lão Đường và lão Độ liên tục nâng cốc, nói những lời khách sáo, uống rượu liên
tục, lại còn trao đổi ánh mắt với nhau, chỉ có một nguyên tắc duy nhất đó là
ngăn cản tôi uống rượu.
Nhưng thứ này thì cản sao