Ring ring
Khó Để Buông Tay

Khó Để Buông Tay

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326741

Bình chọn: 10.00/10/674 lượt.

chưa nghĩ đến.”

Đôi đũa trong tay Sở Hàng dừng lại, bỗng nhiên lên tiếng: “Em có ý định học lên không?”

Lãnh Tây trả lời: “Chuyên ngành của em toàn là lý thuyết chay nếu học lên thì cũng chẳng có gì thú vị cả.” Dừng lại một chút: “Sư huynh, hay là em cũng thi nghiên cứu sinh vào trường B, anh thấy thế nào?”

Đôi mắt u ám của Sở Hàng bỗng trở nên sáng ngời, ngón tay căng thẳng.

Lãnh Tây nói xong mới ý thức được mình đã nói gì, cô có chút xấu hổ, thẹn thùng cười, gò má ửng đỏ, bối rối uống nước để che giấu tâm tình.

Khóe miệng Sở Hàng hơi nhếch lên: “Với trình độ của em bây giờ, nếu muốn thi vào trường đại học B thì cần phải nổ lực rất nhiều.”

Trong nháy mắt, Lãnh Tây bỗng trở nên vui vẻ, cổ họng sặc nước ho khụ khụ: “Anh nói thật ư.” Rốt cuộc anh ấy có hiểu ý tứ của cô không.

Sở Hàng mỉm cười, gật đầu: “Chúng ta ăn trước đi.”

Ăn xong hai người ra ngoài đi dạo. Lãnh Tây hơi cúi thấp đầu, Sở Hàng đi bên cạnh cô, tay cầm sách mà cô vừa mới trả.

“Sách này em đã đọc xong rồi ư? Sở Hàng thản nhiên hỏi.

Lãnh Tây hơi sững lại: “Em có xem qua.”

Sở Hàng bất đắc dĩ lắc đầu: “Khó trách em thi bằng tin học cấp hai cũng không qua.”

Lãnh Tây nhún vai, cười hihi: “Không sao cả, chuyên ngành của bọn em chỉ cần lấy được bằng tin học cấp 1 cũng đủ rồi.” Thật ra lúc trước mượn sách của anh cũng là vì tâm tư riêng.

Sở Hàng cũng đoán được suy nghĩ của cô, anh bắt đầu nói đến chuyện thi lên nghiên cứu sinh. Bây giờ đã là tháng 8, đến tháng một năm sau chỉ còn lại nửa năm, Lãnh Tây lại không phải là một người chuyên tâm vào chuyện học hành. Sở Hàng nói cho cô nghe rất nhiều chuyện, nhưng ngược lại một chữ cũng chẳng lọt vào tai cô.

Lãnh Tây nghiêng đầu nhìn anh, trước đây anh ấy cũng như vậy, đúng trên bục ung dung tự tin nói về kinh nghiệm học tập của mình.

“Sở Hàng, anh yên tâm đi, em nhất định cố gắng.” Cô không gọi anh là sư huynh nữa, gọi tên của anh như vậy, đột nhiên cô cảm thấy rất hạnh phúc.

Sở Hàng sửng sốt, một làn gió nhẹ thoảng qua, thổi tóc cô rối tung, anh vô thức vươn tay ra vuốt tóc lại cho cô.

Thời gian tựa như ngừng trôi, hai người cứ vậy nhìn nhau đắm đuối. Sau này, mỗi khi nhớ lại ngày hôm đó, Lãnh Tây đều cảm thấy rất mãn nguyện.

Tần Lục đang lái xe, nở nụ cười lạnh lùng, anh đã nhìn thấy dĩ nhiên Cao Tử Quần cũng nhìn thấy. Thì ra là thế, là anh ta bắt ép cô bé xinh tươi kia, hèn gì chả ngọt ngào.

“Lái đi.” Cao Tử Quần lạnh lùng nói.

Tần Lục không nói gì, đạp ga, xe lướt qua hai người họ.

Lãnh Tây giật mình, người hơi chao đảo, cũng may Sở Hàng đã ôm chặt cô lại.

“Được lắm, tên kia cũng thật biết lợi dụng.” Tần Lục xoa thái dương.

Vẻ mặt Cao Tử Quần cực kì tức giận. Hồ Thiên Đảo hả, đúng là nói dối mà không chớp mắt. Anh khoanh tay nhìn bọn họ. Sở Hàng cúi xuống, cẩn thận kiểm tra bàn chân cô.

“Em không sao.” Lãnh Tây duỗi chân, xoay người lại nhìn chiếc xe thể thao kia.

Lúc này hai hàng lông mày Sở Hàng mới buông lỏng: “Chúng ta về thôi.”

Thời gian lẳng lặng trôi, đảo mắt đã đến tháng chín, ngày khai giảng cũng sắp cận kề. Sở Hàng đã đến đại học B, hiện tại Lãnh Tây tập trung toàn bộ tinh thần để ôn thi nghiên cứu sinh, cô dự định năm sau sẽ gặp lại anh tại đại học B.

Quyết tâm của cô hoàn toàn vượt xa so với lần thi vào đại học trước đó, ông Lãnh thương xót, lo sợ con gái bị stress, khuyên nhủ Lãnh Tây không cần liều mạng như thế.

Cũng đã một thời gian rồi Lãnh Tây chưa gặp lại Cao Tử Quần. Lòng cô mừng thầm rằng đã tiễn được Phật, giờ chỉ cần chuyên tâm cho kỳ thi cao học sắp tới.

Bỗng nhiên sự cố bất ngờ xảy đến với nhà cô, toàn nhà mà Lãnh gia đang xây dựng, ngày hôm qua có một công nhân bị ngã xuống, chết ngay tại chỗ. Cùng lúc đó mấy ngày trước, nhiều căn hộ của Lãnh Thị bị kiến nghị là không đạt tiêu chuẩn.

Lãnh gia thoáng cái đã rơi vào vực thẳm.

Lãnh Tây nhận được tin thì liền chạy về nhà.

Ông Lãnh chán nản tựa vào ghế sô pha. Hai ngày hôm nay ông liên tục ra vào sở cảnh sát để hợp tác điều tra, cả người mệt nhoài.

“Đã xảy ra chuyện gì vậy a? Sao mấy căn hộ lại không đạt tiêu chuẩn? Vẻ mặt Lãnh Tây nôn nóng, bố cô không phải là một người như thế, mặc dù ông là một thương nhân, nhưng cô tin rằng bố cô sẽ không làm những việc trái với pháp luật.

Ông Lãnh nhắm hai mắt không nói gì.Tần Hiểu Vân kéo con gái vào phòng: “Ba con mệt mỏi chịu hết nổi. Bố mẹ và vợ con người công nhân bị chết kia đã đến làm náo loạn. Chúng ta cũng đã bồi thường một số tiền lớn, nhưng người nhà họ vẫn một mực đòi đưa ra tòa, kiện công ty chúng ta không đảm bảo các biện pháp bảo hộ trong thi công.”

Lãnh Tây cắn môi, sắc mặt lo lắng: “Vậy phải làm sao bây giờ?”

“Cũng không biết chúng ta đã chọc giận ai bên trên, người ta đòi điều tra chặt chẽ.” Vẻ Mặt Trần Hiểu Vân lo âu: “Tiểu Tây à, con có quen biết ai không? Trần Hiểu Vân muốn nói nhưng rồi lại thôi.

“Con sao có thể quen biết với những người như vậy được chứ.” Lãnh Tây ngồi xuống giường, thở dài.

“Người đàn ông tối trước đưa con về không phải là Cao Tử Quần của Trung Chính à.” Tần Hiểu Vân nhẹ nhàng nói.

Lãnh Tây kinh ngạc ngẩng đầu nhìn m