được một tấc lại muốn tiến một thước.
“Tính sau đi.” Tôi cố ý thắt gút lại.
Đứng dậy trở lại bàn làm việc của mình, ý bảo anh ta nên đi rồi.
“Làm việc cho tốt!” Anh ta làm ra bộ dạng ra lệnh cho tôi, sau đó đi ra ngoài.
Tôi đến đóng cửa lại, rồi mệt mỏi dựa lên trên cửa, động vật có cảm tình
như chúng ta, đã định trước sẽ vì tình cảm mà hao tổn tinh thần……
Trở lại vị trí, lấy thuốc tránh thai từ trong túi xách ra, uống một viên.
Mang thai với tôi mà nói, hết sức xa vời.
Một đoạn tình cảm hoặc hôn nhân nếu thêm vào một đứa bé, thì mọi thứ đều sẽ phức tạp làm cho người ta không thể chịu đựng.
Tôi, vẫn chưa chuẩn bị tốt.
Nhưng Lôi Nặc, dường như đã có ý nghĩ về phương diện này trong đầu rồi.
Nếu không, anh sẽ không phóng túng bản thân như thế.
Chúng tôi có lẽ cần nói chuyện……
Buổi tối, Quý Phong Nhiên đưa tôi đến một nhà hàng Nhật Bản.
Thực dễ chịu, trong một phòng đặt sẵn riêng biệt, yên tĩnh thoải mái.
Chọn vài món thích ăn nhất xong, bắt đầu vừa ăn vừa trò chuyện.
Đột nhiên phát hiện, thật ra trò chuyện với anh ta cũng có thể tự nhiên như thế, trong câu nói toát ra cơ trí cùng hiểu biết rộng làm cho tôi vô
cùng bội phục.
“Niếp Phong thế nào rồi?” Anh ta đột nhiên hỏi tôi.
“Anh không biết sao? Tôi tưởng hai anh rất thân.” Không khỏi nhớ lại chuyện bọn họ liên thủ.
Ha ha…… Anh ta nở nụ cười.
“Ngoại trừ việc bị Bạch tiểu thư bám đến sắp điên rồi ra thì đều rất tốt.” Tôi không hề gì mà nói.
“Ha ha……” Anh ta cười sang sảng.
“Hôm nào cùng nhau gặp mặt một bữa đi.” Anh ta đề nghị.
“Không phải anh thấy tôi có rất nhiều thời gian để tiêu hao với hai người quá đó chứ?” Tôi trừng anh ta.
“Em bận nhiều việc lắm sao?” Anh ta lơ đễnh nói.
“Tôi là phụ nữ đã có chồng.”
“Ha ha ~ quên mất, quên mất.” Anh ta cười.
Người đàn ông này thật đúng là âm hiểm, giăng bẫy tôi khắp nơi.
Cùng anh ta ăn cơm vẫn chưa đủ, còn muốn thêm một Niếp Phong. Thế lực của
Lôi Nặc có ở khắp mọi nơi, ba người nghênh ngang ra ngoài cùng nhau,
không bị anh biết mới có quỷ.
Niếp Phong chính là tối kỵ trong lòng anh, tuy rằng anh chưa từng nói rõ, nhưng tôi vẫn biết.
Chỉ là anh không rõ, người tôi từng yêu đã hoàn toàn đổi giới tính rồi.
“Vậy sinh nhật cậu ấy vào thứ năm này, em vẫn sẽ đi chứ?” Quý Phong Nhiên nhướng nhướng mày rậm.
“Anh nói đi!” Tôi trừng mắt liếc anh ta một cái.
“Ha ha……” Anh ta mang vẻ mặt cười xấu xa. Giống như đang nói cho tôi biết có kịch hay để xem.
Người đàn ông nhàm chán!
Một bữa cơm, chỉ cần có Quý Phong Nhiên thì ắt sẽ ăn rất lâu. Anh ta luôn có thật nhiều vấn đề và đáp án.
Rất khuya, tôi mới về tới nhà. Là được anh ta đưa về.
Anh ta đắc ý đã đi rồi, mà người đàn ông đứng ở cửa dường như không vui vẻ lắm.
“Anh sao vậy?” Tôi vươn tay ôm Lôi Nặc, sờ khuôn mặt khó chịu của anh.
Sau một lúc lâu, giọng nói trầm thấp vang lên.
“Khuya lắm rồi.” Anh buồn bực nói.
“Vâng. Xin lỗi, ăn cơm hơi lâu một chút.” Tôi cười giải thích, đón nhận con
ngươi đen sâu không thấy đáy của anh, vươn tay đến kéo anh đi vào trong
nhà.
“Lạnh lắm, đừng để lạnh làm bệnh.” Tôi nói với anh.
Anh mặc tôi lôi kéo thân thể cao lớn của mình.
“Anh tức giận.” Tôi đẩy mạnh anh xuống sô pha, còn mình cũng ngồi xuống.
“Khuya lắm rồi.” Vẫn là câu nói đó, thân thể anh cứng lại.
“Sẽ không có lần sau nữa.” Tôi nhìn anh cam đoan. “Anh về từ khi nào, không phải anh nói có xã giao sao?”
“Anh hủy rồi, định cho em một ngạc nhiên.” Anh không vui nói, rồi liếc mắt nhìn phòng ăn một cái.
Tôi tò mò đi qua, phát hiện một bàn đồ ăn đã nguội hết. Đều là những món tôi thích.
Ách ~
Trong lòng bỗng ấm áp, anh thế mà lại làm những chuyện này.
“Anh còn chưa ăn cơm sao?” Tôi đi trở lại phòng khách, đến gần anh.
“Ừ.” Giọng anh buồn bực nói.
“Vì chờ em?” Tôi cười.
“Ừ.”
“Má Lưu làm?”
“Ừ.”
“Ha ha……” Tôi bật ra tiếng cười to.
Nếu muốn cho tôi ngạc nhiên, ít nhất phải tự mình làm bữa cơm chứ. Tuy rằng biết anh từ nhỏ đã được mọi người nuôi như một cậu ấm, đương nhiên sẽ
không làm những chuyện này, nhưng vẫn là nhịn không được muốn chế nhạo
anh.
“Em xin lỗi mà.” Tôi ôm cánh tay cường tráng của anh.
“Đáng lẽ anh nên gọi điện báo cho em một tiếng chứ. Mau tới ăn cơm thôi, em
ăn cùng anh.” Đứng dậy, kéo anh cùng đi vào phòng ăn.
Tự mình vì anh đem từng món đun nóng lại lần nữa rồi cùng anh ăn đến rất khuya mới lên lầu.
Mà anh, dưới công phu nhõng nhẽo không tha của tôi đã sớm quên mất sự
không vui khi phải chờ. Ánh mắt tràn ngập ý cười, khóe miệng vẫn cong
lên.
“Anh đi tắm trước đi.” Lúc cầm áo choàng tắm ra đưa cho anh lại phát hiện thân trên của người đàn ông này đã trần trụi rồi.
“Này!” Không cần nhanh như vậy chứ.
“Cùng nhau tắm?” Anh mang vẻ mặt cười xấu xa nói xong, bắt đầu không an phận động tay động chân.
“Thôi.” Tôi giãy dụa trốn thoát.
Lại bị anh một tay ôm lấy, đi vào phòng tắm. Hai ba giây đã cởi xong quần áo dư thừa, tiến hành tắm uyên ương.
Người đàn ông chết tiệt này!
Dù giờ phút này anh đang thay tôi chà sữa tắm đi nữa, tôi vẫn là không nhịn được muốn mắng anh một câu.
Một việc, kỳ thực đang thật sự xảy ra
