hanh cầu xin quen thuộc khiến Khả Hoan cả người run lên kinh hãi nhìn Tạp Trát Nhân, vẻ mặt cô cực kỳ kinh ngạc, ay sao đó cô bế em bé chạy về phía đám đông. Tạp Trát Nhân cũng vội chạy theo giữ chặt lấy cô. Mọi dây thần kinh của Khả Hoan lúc này đều tập trung vào người đàn ông đang bị đánh giữa đám đông nên không ngần ngại giãy hết sức khỏi cánh tay Tạp Trát Nhân. Hắn đành phải hướng về phía đám đông hô to: “Dừng tay”
Bọn thủ hạ lập tức dừng tay nhì về phía Tạp Trát Nhân.
Hắn lại gần lớn tiếng hỏi: “Chuyện gì thế này?”
Một tên thủ hạ tiến lên nói: “Kì Lạc và tên người hầu giả chết, sau đó thừa dịp có người tới đưa cơm định chạy trốn, chúng thuộc hạ vừa mới bắt trở về”
Khả Hoan thì thào nói: “Là Kì Lạc thầy thuốc sao?”. Vừa nói xong cô định chạy tới bên người hắn ta thì Tạp Trát Nhân nhanh tay túm chặt lấy cô.
Khả Hoan quay đầu trừng mắt nhìn Tạp Trát Nhân: “Anh buông tay ra. Thế này là thế nào? Kì Lạc thầy thuốc còn sống sao?”
Tạp Trát Nhân cắn răng nói: “Thực ra anh không hề giết hắn, anh nghĩ có một số việc em nên biết”. Nói xong hắn kêu bọn thuộc hạ lôi hai người tới gần.
Sau đó hắn dắt tay Khả Hoan đi tới giữa sân. Khả Hoan thoáng nhìn qua thấy Kì Lạc gầy đi rất nhiều, mặt mũi bầm dập, từ đầu tới chân phủ kín vết thương trông rất thảm hại.
Tiếng em bé khóc nỉ non vang lên, Tạp Trát Nhân ôm lấy em bé rồi sai một tên thuộc hạ bế em bé giao cho bảo mẫu. Khả Hoan lúc này vì nhìn thấy Kì Lạc còn sống mà trở lên vui vẻ nhưng nhìn hắn bị thuộc hạ của Tạp Trát Nhân tra tấn thành như vậy cô không khỏi phẫn nộ.
Kì Lạc vẫn quỳ rạp xuống đất cúi đầu, tuyệt không dám ngẩng lên nhìn Khả Hoan cái nào. Tạp Trát Nhân lạnh lùng nói: “Kì Lạc, ngươi hãy kể lại xem ngươi đã lừa Khả Khả như thế nào? Và vì sao lại lừa Khả Khả?”
Khả Hoan mê hoặc nhìn thoáng qua Tạp Trát Nhân rồi ngồi xổm xuống bên cạnh Kì Lạc ôn hòa nói: “Kì Lạc thầy thuốc à, nhìn thấy anh còn sống tôi rất mừng”
Kì Lạc tựa hồ xấu hổ nên không hề mở lời. Tạp Trát Nhân tức giận quay sang tên người hầu quát: “Hắn không nói thì ngươi nói”
Tên người hầu vốn đang sợ chết khiếp, vội run run nói: “Không phải tôi, không phải tôi…. tôi chỉ làm theo lệnh của thiếu gia mà thôi…”
Tạp Trát Nhân bực bội: “Nói, Kì Lạc đã sai ngươi làm những gì?”
“Thiếu gia bảo tôi nói với cô Khả Khả là tôithấy…nhìn thấy….. đầu của các ngài treo ở cổng thành…. tôi liền y lời thiếu gia mà nói”
“Như vậy chính mắt ngươi thấy điều đó sao?”
“Không thấy, tôi….kỳ thật không hề đến thủ đô, càng không thấy bất kỳ cái đầu nào của ai cả…”
Khả Hoan lúc này đã hiểu bọn họ đang nói gì, mặt cô chuyển sang trắng bệch nhưng không hề có chút gì gọi là giận dữ. Cô nhẹ nhàng nói với Kì Lạc: “Kì Lạc thầy thuốc, đây đúng là sự thật sao? Vì sao anh lại kêu người hầu gạt tôi? Vì sao anh lại làm thế?”
Kì Lạc rốt cuộc cũng đủ dũng khí ngẩng đầu lên bình tĩnh nhìn Khả Hoan nói: “Tôi thích em, Khả Khả, thực sự rất thích. Từ lâu tôi đã rất bội phục tài năng của em, tôi thực muốn cùng em đi hết quãng đường còn lại”.
Vừa nghe đến đó Tạp Trát Nhân đã tiến vội lên đạp mạnh vào Kì Lạc khiến hắn ngã lăn ra đất không thể nói tiếp. Khả Hoan đứng dậy ngăn Tạp Trát Nhân lại, mắt trừng trừng nhìn thẳng ánh mắt đang đùng đủng nổi giận của hắn. Tạp Trát Nhân nhìn Khả Hoan một lúc rồi hít sâu, cố nhẫn nại kiềm chế cơn tức giận.
Khả Hoan lại một lần nữa ngồi xổm xuống trước Kì Lạc, ôn nhu nói: “Cảm ơn anh đã chăm sóc cho hai mẹ con tôi trong thời gian dài như vậy, đặc biệt là đã cứu tôi từ trong ngục ra. Anh hãy đi đi, từ nay về sau chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nữa”
Nói xong cô đưa mắt về phía Tạp Trát Nhân nói: “Anh thả anh ấy đi đi, dù sao anh ấy cũng là người cứu em từ trong ngục ra, không có anh ấy hai mẹ con em hẳn đã chết từ lâu rồi”
Tạp Trát Nhân nhìn thấy Khả Hoan rất bình tĩnh khi phát hiện sự thật, lại nhìn thấy trong mắt cô ánh lên vẻ bi ai và mệt mỏi, hắn không khỏi tê tái trong lòng, theo bản năng hắn gật đầu.
Kì Lạc và tên người hầu không thể tin là mình được thả, hắn lớn tiếng kêu: “Khả Khả”
Khả Hoan bình thản nhìn hắn lần cuối rồi chậm rãi quay lưng đi về phía phòng ở.
Tạp Trát Nhân tức giận nói: “Mau cút đi, Từ nay về sau đừng để ta nhìn thấy mặt các người” Sau đó vội vàng theo Khả Hoan trở về phòng.
Khả Hoan một lần nữa ngồi trầm mặc bên bàn, nhìn xuống tập tài liệu về cách chữa bệnh mà cô đã viết cho Kì Lạc trước đây. Tạp Trát Nhân vừa bước vào phòng Khả Hoan đã nhìn hắn nói: “Anh mang cái này đưa cho anh ta đi”
Sắc mặt Tạp Trát Nhân cực kỳ khó coi nhưng vì không muốn làm Khả Hoan buồn thêm nữa, hắn cắn răng nhận lấy rồi bước ra ngoài.
Khả Hoan nhìn theo bóng hắn rời đi rồi mới thở ra một hơi sâu, cả người vô lực ngồi xuống ghế rồi chậm rãi nhắm mắt lại.
Trước khi trở về phòng Tạp Trát Nhân sang phòng bảo mẫu bế em bé về. Hắn một tay bế cục cưng rồi ngồi xuống bên cạnh Khả Hoan, một tay nhẹ nhàng mơn trớn mái tóc dài trơn mượt của Mèo con. Khả Hoan mở to mắt ngước lên nhìn Tạp Trát Nhân khẽ mỉm cười. Nụ cười này phải rất lâu rồi Tạp Trát Nhân mới nhìn