Polaroid
Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324373

Bình chọn: 9.5.00/10/437 lượt.

ẹ bên cạnh. Con đã lớn lên như thế nào chẳng lẽ ba đã quên sao? Chẳng lẽ ba không hề có chút gì áy náy với những gì đã xảy ra với mẹ con sao? Chẳng lẽ ba muốn cho con trai con giống như con, trưởng thành trong thống khổ vì không có mẹ sao? “

Trát Phi vội vàng kéo Tạp Trát Nhân về phía sau. Đức Lí Tư ngẩn người một lúc, miệng há hốc, ông đã sớm quên mình đang định nói gì.

Đối với những chất vấn bằng thái độ kịch liệt như vậy của con trai Đức Lí Tư không biết chống đỡ thế nào. Bao nhiêu năm đã qua nhưng ông thủy chung không quên được những biểu hiện đầy tuyệt vọng, cừu hận và bi thương của Lâm Đạt năm đó. Năm đó ông nổi tiếng là người đàn ông mạnh mẽ lãnh khốc và nhiều thủ đoạn, chỉ vì giương oai với gia tộc mà thuận theo lời cha ông lúc đó dang tay trừng phạt mẹ Tạp Trát Nhân, nhẫn tâm tách hai mẹ con ra từ khi Tạp Trát Nhân còn rất bé. Nhưng có ai hiểu được là ông đã từng cảm thấy dày vò và đau lòng như thế nào, đặc biệt là mỗi khi đêm về, ông đều nhớ thương người vợ xinh đẹp đáng yêu đó. Bao năm qua ông chưa bao giờ ngừng sám hối vì việc đó.

Những lời chất vấn của Tạp Trát Nhân bất ngờ gợi lại nỗi đau mà ông che dấu hơn 20 năm qua, miệng vết thương chưa bao giờ khép lại lại một lần nữa bị xé rách trong phút giây không có sự phòng bị. Ông lặng người đi một lúc rồi mới run run nói: “Tạp, ba vẫn luôn hối hận vì năm đó đã đuổi mẹ con đi. Đối với mẹ con, ba không chỉ áy náy mà còn rất thương xót. Nhưng lúc đó ba cũng có nỗi khổ của ba, lúc đó con còn quá nhỏ nên rất nhiều chuyện con không có hiểu hết”

Tạp Trát Nhân lạnh lùng nói: “Con biết là ba khó xử rồi, bởi ba không muốn làm cho ông nội thất vọng, ngoài ra ba còn sợ mất đi uy tín trước mọi người trong gia tộc. Nói cho cùng, ba đều vì bản thân ba, vì có thể lên làm tộc trưởng, ba liền bỏ rơi mẹ của con…”

“Câm mồm, Tạp”. Trát Phi dùng sức kéo mạnh cánh tay Tạp Trát Nhân, trừng mắt nhìn em trai nói: “Chú không biết gì cả. Mẹ của chú năm đó thực đã làm chuyện bôi nhọ danh dự gia tộc, dựa theo gia quy lẽ ra phải bị thiêu sống hoặc dùng thạch hình nhưng vì cha cầu xin ông nội cấp cho bà một cơ hội sống nên chỉ cần ông li dị bà là được. Nhiều năm như vậy ba luôn giấu chú sự thật, là bởi vì ba không muốn chú vì chuyện đó mà phải xấu hổ, không dám ngẩng cao đầu”

“Đủ rồi, Trát Phi, đừng nói nữa” Đức Lí Tư có vẻ mệt mỏi nói: “Chuyện quá khứ không nên nhắc lại làm gì. Các con cũng đã mệt rồi, nên trở về ngủ đi. Có chuyện gì ngày mai nói sau”

Tạp Trát Nhân có chút kinh ngạc, hắn hết nhìn cha lại nhìn tới anh trai, trong lòng trăm mối ngổn ngang. Trát Phi trong lòng thở dài, thật khó có cơ hội ba cha con đoàn tụ vậy mà nhoáng cái đã xảy ra chuyện không vui, hắn đứng dậy nói: “Được rồi ba, cũng không còn sớm nữa, ba cũng đi nghỉ đi cho khỏe”

Tạp Trát Nhân nhìn cha, hắn rất muốn hỏi cho rõ ràng những chuyện xảy ra năm đó ngay lập tức nhưng vừa hìn thấy vẻ nhân ái hiền hòa kèm theo chút đau lòng áy náy từ đôi mắt cha, hắn chỉ có thể nói: “Vậy con bế con con về trước, ngày mai sẽ bế lại đây cho ba chơi”. Nói xong liền giơ hai tay ra.

Đức Lí Tư cúi xuống nhìn cháu trai đang ngủ say trong lòng mình, sau đó cúi xuống hôn trán cậu bé rồi mới khẽ tách cậu bé ra. Em bé đang ngủ yên bị đổi tư thế nên hơi vặn vẹo thân mình, miệng oa lên một hai tiếng rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ tiếp. Đức Lí Tư không nhịn được mỉm cười: “Nhìn nó giống y như con ngày trước”

Tạp Trát Nhân trong lòng đau xót, cơ hồ muốn buông tay nhưng Đức Lí Tư đã đưa cậu bé ra đặt vào tay Tạp Trát Nhân, yêu thương dặn dò: “Con bế cẩn thận một chút, đừng làm nó bị thương. Nó là con đầu của con nên chắc chưa có nhiều kinh nghiệm bồng bế. Con mau đi ngủ đi, ngày mai dậy sớm chút rồi bế cháu lại đây với ba”.

Sau đó ông chần chừ một lát rồi nói tiếp: “Bọn con đã đặt tên cho nó chưa?”

Tạp Trát Nhân hơi khựng người, hắn cố áp chế sự xúc động trào dâng tươi cười nói: “Đương nhiên là chưa đặt tên rồi, con trai của con tất nhiên phải chờ ba đặt tên rồi, đó là truyền thống gia tộc mà”

Đức Lí Tư nghe xong cực kỳ vui vẻ, ông bóp chặt cánh tay Tạp Trát Nhân hào hứng nói: “Được, được rồi, vậy hai cha con mau đi ngủ đi”

Tạp Trát Nhân bế con trở về phòng ngủ mới phát hiện ra Khả Hoan vẫn đang thức chờ đợi hai cha con, vừa thấy hắn bước vào phòng cô đã lao ra đón lấy em bé. Tạp Trát Nhân cũng vội vàng trao con cho Khả Hoan, hắn biết Mèo con đang rất nhớ thương cục cưng nhưng vẫn không nhịn được thương xót trách cứ: “Sao em còn chưa ngủ, chẳng lẽ em không mệt sao? Không phải là anh đã nói với em anh sẽ tự tay bế con trở về hay sao?

Khả Hoan vốn bị bóng ma quá khứ ám ảnh, dù sao Tạp Trát Nhân cũng đã một lần cướp con khỏi tay cô nên quả thật cô lo lắng hắn sẽ không bế con trả lại cho cô, từ lúc về đây đến giờ cô luôn thấp thỏm chờ đợi. Nghe thấy hắn nói thế cô không khỏi hơi đỏ mặt nhưng cũng không dám mở miệng nói là cô không tin hắn.

Tạp Trát Nhân ôm cô nói: “Hãy tin ở anh, anh sẽ không để em phải chịu chút thiệt thòi nào cả”. Những lời này là lần thứ hai Tạp Trát Nhân nói với cô, Khả Hoan không