g là Yến Bình.
Đây thật đúng là mong xem kịch lại có người đến diễn.
Ta xem cuộc vui, đương nhiên không ngại thuận thế thêm mấy cây củi[22'>: “Bẩm
Ngọc phi nương nương, thời điểm năm đó Đại Trần chưa từng vong quốc, thảo dân
nhớ rõ, Ngọc Tranh quận chúa hướng vào Yến Bình - Yến tiểu lang, thề phi lang
bất gả[23'>, sao
lúc này mới cách ba năm, đã tỳ bà phân ly?”
Một chút huyết sắc vẻn vẹn trên mặt tươi đẹp của Tần Ngọc Tranh cũng mất hết,
giống như gặp quỷ, chỉ thẳng vào ta, ngay cả môi cũng run rẩy lên: “Ngươi...
Ngươi rốt cuộc là ai?” Thở hổn hển một hơi, lại nghiêm nghị quát: “Trong cung
đình, ngươi cũng dám ngậm máu phun người, vu oan bản cung?!”
Ừ, loại chuyện vu oan này, cho tới bây giờ ta làm đều thuận buồm xuôi gió!
Ta nghiêng bả vai run lên hai cái, lộ ra vẻ sợ hãi, bùm một tiếng quỳ gối trên
mặt đất, trong ánh mắt kinh ngạc của Điền Bỉnh Thanh, dập đầu hai cái với Tần
Ngọc Tranh, khóc không ra tiếng: “Ngọc phi nương nương, tội thần cũng không dám
nữa! Ngài tha tội thần đi!”
Chiêu này trước đây Tần Ngọc Tranh thường dùng với ta, trăm thử trăm linh, mỗi
lần tổng có thể khiến Yến Bình quở trách. Hiện nay ta muốn thử xem chiêu này
dùng tốt không!
Qua khóe mắt, thấy Yến Bình đi nhanh tới, gương mặt cứng ngắc, khom người với
Tần Ngọc Tranh: “Thần tham kiến Ngọc phi nương nương! Nương nương không ở Ngọc
Hư Cung đợi hoàng thượng, sao lại nổi giận với người khác ở đây?” Trong khẩu
khí đã mang theo vẻ trách cứ, chuyện này cũng khó trách.
Trước kia Yến Bình hiếm khi nổi giận với Tần Ngọc Tranh!
Ta vờ lau nước mắt chưa từng tồn tại, đưa tay ra với Điền Bỉnh Thanh: “Tiểu
Điền, quỳ đến chân mềm nhũn, kéo ta một cái!” Đều do Phượng Triêu Văn tên khốn
kiếp này! Bất quá có thể nhìn đến Yến Bình nổi giận với Tần Ngọc Tranh, ta nghĩ
ta chết đi cũng có thể nhắm mắt.
Điền Bỉnh Thanh kéo ta, vừa vỗ đất trên gối ta, vừa nhỏ giọng trách cứ: “Cô
nương, bệ hạ có chỉ, không cho phép người hành lễ với các vị nương nương trong
hậu cung, sao người có thể quỳ?”
Ta cũng không phải mẹ hắn, hình như chỉ có thái hậu mới không cần hành lễ với
đám nương nương trong hậu cung chứ?
Đáng tiếc ta sống mấy mươi năm[24'>, mẹ Phượng Triêu Văn đã
chết sớm từ vài chục năm, nghe nói Thái Hậu trong cung hiện nay là vợ kế của
tiên đế Đại Tề, chỉ có một công chúa, cùng với ngôi vị cao quý.
“An Dật, sao nàng ở đây?”
Yến Bình ngơ ngác nhìn ta, ngay cả ánh mắt đều thẳng, từ trên xuống dưới dò xét
đánh giá ta.
Ta sờ sờ da mặt thô ráp của mình một cái, so với da mặt trắng mịn của Tần Ngọc
Tranh trước mặt, thật kém xa. Lại mặc nữ trang rêu rao khắp nơi, quả thật có
chút khiến người ghét! Bất quá hiện nay ta không bao giờ sợ hắn chán ghét ta
nữa, cười hì hì chắp tay: “Thảo dân ở đây ngắm cảnh, không ngờ quấy rầy nhã
hứng của Ngọc phi nương nương! Yến Tướng quân, ngài thấy phải không?!”
Mặt của hắn, đột nhiên tái ngắt!
Ta nhìn bộ dáng khổ sở của hắn, tiến lên hai bước vỗ vỗ bả vai cứng ngắc của
hắn, giảm thấp thanh âm đến mức vẻn vẹn chỉ cả hai người có thể nghe được, nhắc
nhở hắn: “Yến Tướng quân, ngài và Tần Ngọc Tranh lưỡng tình tương duyệt[25'>, bị
hoàng đế bệ hạ hoành đao đoạt ái[26'>, ta đây đều có thể lý
giải! Nhưng mà... hẹn hò ở trong rừng cây bích đào, nếu lộ ra thật không dễ nói
a?”
Yến Bình khổ sở nhìn nhìn ta... Uyên ương bị chia cắt trời nam đất bắc sẽ lộ ra
biểu lộ đau đớn không chịu nổi. Hắn ước chừng là khó gặp gỡ người biết chuyện,
cảm động cũng là bình thường.
– ta đúng là một người tốt khéo hiểu lòng người, khoan hồng độ lượng không nhớ
hiềm khích lúc trước!
Bị ý chí bao la của mình làm cảm động, ta thuận thế vỗ vai Yến Bình, vừa định
dạy hắn một ít kế sách thần kỳ âm thầm hẹn hò với cung phi, tiện thể nhuộm đậm
thêm màu xanh lá trên đỉnh đầu Phượng Triêu Văn, lại bị Điền Bỉnh Thanh kéo
qua: “Cô nương, chú ý một chút!”
...
Ta biết rõ Phượng Triêu Văn để hắn ở cạnh ta không có chuyện tốt, ngoài giám
thị ta còn có ý đồ gì khác?
Một thanh âm sắc nhọn đến không thể tin kêu lên: “An Dật... An Dật... Ngươi vẫn
còn sống? Ngươi rốt cuộc là nam hay nữ?”
Tần Ngọc Tranh vọt lên, một phen kéo lấy tay áo Yến Bình, đôi mắt tóe lửa nhìn
chằm chằm ta: “Bình ca ca, sao hắn còn sống? Hắn
là nữ? Thật là nữ sao?”
– cho nên nói, xúc động là ma quỷ, là ma quỷ!
Trước mặt rất nhiều thị vệ cùng cung nhân, Tần Ngọc Tranh công nhiên đội mũ
xanh cho hoàng đế bệ hạ, cũng không biết Phượng Triêu Văn nghe đến tin tức này,
cảm thấy thế nào?
Ta rất chờ mong nhìn thấy phản ứng của hắn!
“Ngọc phi nương nương!”
“Ngọc phi nương nương!”
...
Bốn, năm tiếng kêu gọi không hẹn mà cùng vang lên ở bên tai ta, ta vụng trộm
đếm, tiếng kêu “Ngọc phi nương nương” này, ngoại trừ Yến Bình bất đắc dĩ kéo
dài điệu, Điền Bỉnh Thanh vẻ mặt bất thiện, còn có ba cung nhân bên người Tần
Ngọc Tranh...
Có thể thấy được con mắt quần chúng sáng như tuyết, Tần Ngọc Tranh thật quá vô
phép, công nhiên đội mũ xanh lên đỉnh đầu hoàng đế bệ hạ!
Tần Ngọc Tranh cắn môi, run rẩy, không tình nguyện thả tay áo Yến Bình, vành
mắt t