+1, cuối cùng cũng chả đâu ra đâu.
Trong lòng âm thầm thở dài, mẹ vẫn hi vọng tôi có thể vào được công ty baba thi thố tài năng, chỉ có mình tôi hiểu rõ, mục tiêu của tôi không phải là ở đó, tôi có thể viết hoàn hảo bản kết hoạch cho công ty, nhưng học mãi cũng không xong cái gọi là thao túng lòng người, không biết dùng người phục người, đành phải dùng ánh mắt nghiêm khắc để ngụy trang chính mình.
Miễn cưỡng cho qua, tôi tuyên bố thời gian họp nhóm lần sau, tên sinh viên năm hai – Chung Thạc Văn vẫn theo bên cạnh tôi, nói thẳng ra là nhất định phải mời tôi đi uống trà để tiếp tục thảo luận về bản báo cáo.
Sinh viên năm nhất Lí Giai Viện cùng Tiêu Lí Lệ ở bên cạnh kẻ xướng người họa: “Tóm lại vẫn là chị đã học lên năm tư, so với tụi em là hơn ba năm, hiểu được rất nhiều thứ.”
“Đúng thế, cho nên mới nói trí tuệ không luận tuổi tác.”
Tôi không khỏi cười lạnh, lòng phụ nữ thật kì quái, thấy nam nhân xum xoe, cho dù là cô gái đó không thích người ta nhưng lại vẫn thấy đó làm kiêu hạnh, nhưng chỉ cần đối tượng các chàng trai xum xoe không phải là mình, liền đố kị quấy phá, bày mưu tính kế, thì ra là muốn nói tuổi tôi so với tụi bọn nó thì lớn hơn vài tuổi. Trách không được trước sinh nhật một ngày, Ngải nhị cũng muốn dậm chân dậm tay hung hăng một phen, thật không hiểu sao nữa, trời vốn dĩ không công bằng với nữ nhân, mà ngay cả nữ nhân cũng ghen ghét lẫn nhau.
“Em Lí, em qua mười tám rồi phải không? Hẳn là đã vào tuổi xuân rồi.”
“Tháng trước em vừa tròn mười tám tuổi.” Cô nói một cách đắc ý.
“Thế thì chúc mừng em, trí tuệ của em chắc hẳn là hơn chị rồi, chị mới qua sinh nhật mười tám tuổi cách đây đúng mười ngày.” Tôi thản nhiên nói, không chút kinh ngạc khi nhìn thấy khuôn mặt thanh xuân kia tràn đầy nét ngạc nhiên.
Ngải nhị cứ quấn lấy tôi thật đúng là chẳng có gì tốt, cậu ta chắc lại đang suy tính gì đây, nếu không sẽ không vô duyên vô cớ mời tôi ăn cơm, đúng là ứng với câu nói “Vô sự xum xeo, phi gian tức đạo.” [Không có gì cũng xum xoe, ngoài bọn gian tà thì chẳng còn ai'>
“Sắp tốt nghiệp rồi, cậu không muốn lưu giữ lại một dấu tròn thật hoàn mĩ trên ảnh sinh viên của cậu sao?” Ngải nhị tiếp tục khẳng khái mời gọi.
“Thật ra chúng ta còn nửa học kì nữa mới có thể làm chấm tròn trên ảnh sinh viên.” Tôi lạnh lùng nói.
“Bạn An Tịnh à, chẳng lẽ bạn muốn phong thái tuổi trẻ trôi qua như vậy sao? Chẳng lẽ bạn muốn sống những năm tháng tuổi trẻ trong im lặng sao? Lãng phí thời gian của người khác là một dạng của mưu sát, lãng phí thanh xuân của chính mình chính là hành vi tự sát vì quá yếu đuối và vô năng.” Tôi nhịn không được muốn lấy tay che mặt, nghe cô nói nước miếng bay tứ tung, không chỉ có lời lẽ càng ngày càng dõng dạc, mà nhiệt huyết lại càng ngày càng sôi sục.
Còn nữa, cậu nói gì mình đều có thể nhịn, dù sao dùng phương pháp mắt điếc tai ngơ cũng rất có hiệu quả, nhưng làm ơn đi bạn học Ngải à, không cần vừa nói vừa lay hai vai mình kịch liệt như vậy, là đến mời mình đi ăn cơm, hay là bắt mình là người xem kịch bất đắc dĩ đây.
Thật vất vả để thoát ra khỏi cánh tay của cô, tôi kiềm chế nói, “Cậu có biết cậu đang mưu sát mình không hả? Bị cậu bắt khiêu vũ trước mặt mọi người, mình nghĩ mình nên tự sát trước thì tốt hơn.”
“Cái gì chứ, mình cũng không phải bảo cậu múa cột mà.” Ngải nhị nói xong tức giận trừng mắt nhìn tôi một cái, “Mạch nhất cùng Nhược tam đều đồng ý rồi, cậu nghe thấy chưa, cô gái ngoan ngoãn Nhược tam cũng đã đồng ý rồi, sao cậu lại khó thuyết phục như vậy chứ.”
Tôi tiếp tục lạnh nhạt nói: “Mình vẫn còn nhớ cậu đã dùng khổ hình gì bức bách các cậu ấy nghe theo cậu.” Không còn bị người khác lay động đầu vai, cảm giác thật tốt hơn nhiều.
“Gì mà bức bách? Các cậu ấy vui vẻ nhận lời mà, không tin cậu đi hỏi các cậu ấy mà xem.” Nói xong cô chỉ ngón tay, hai chứng nhân bên cạnh liên tiếp gật đầu, Mạch nhất mặt mày hớn hở, Nhược tam cũng thật vui vẻ, trình độ hợp tác thế này thật đúng là làm cho tôi mở rộng tầm mắt.
“Nếu đã vậy, ba người các cậu nhảy là được rồi, còn bắt mình nhảy làm gì?”
“An tứ bé cưng à, cậu chính là con át chủ bài để mình giữ thể diện, thiếu cậu là không được. Gần đây mình phải giúp bọn lớp dưới làm luận văn, thật là khổ lắm, không chỉ giúp bọn chúng hoàn thành bản báo cáo, chúng còn châm chọc mình là bà già khó tính, bảo chúng ta tự xưng là bốn cô gái đẹp [tứ đại mĩ nhân'> thôi chứ chả có ai công nhận cả, hẳn nên đổi lại là bốn cô gái ngốc [tứ bổn nữ nhân'>. Có đứa họ Diệp mới đáng giận chứ, lại nói mình ba vòng như một, nói cái gì tứ đại mĩ nhân thật ra chỉ là nên tính tổng chung ba vòng mà thôi.” Nói xong, Ngải nhị không phục tự ưỡn ngực ra, “Trong tứ đại mĩ nhân cũng có Triệu Phi Yến là gầy đấy chứ, mình cũng chỉ là thon thả nhẹ nhàng thanh thoát mà thôi, chính là người có khả năng làm Triệu Phi Yến nhất.”
Tôi chỉ muốn nhắc nhở cô, “Triệu Phi Yến không nằm trong nhóm tứ đại mĩ nhân.”
Ngải nhị vẫn nói: “Dù sao cũng là mĩ nhân, người ta đã đem thư khiêu chiến đến tận cửa, chẳng lẽ chúng ta không ứng chiến sao?” Tôi thấy cậu ấy là do quá bị khích tướng m