Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Không Yêu Thì Thế Nào

Không Yêu Thì Thế Nào

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324783

Bình chọn: 8.00/10/478 lượt.

i đón taxi dưới chân núi, đến cổng công ty Châu Tế thấy vẫn còn sớm, đành phải vào tạm quán café ăn chút điểm tâm.

Tôi chọn một vị trí thật yên tĩnh, lại thấy phía đối diện có ánh mắt vẫn luôn nhìn về phía tôi, tôi không chút hờn giận quay lại nhìn trừng trừng người đó, thật không ngờ, đó lại là Hoàng Khải.

Nhìn thấy tôi đang nhìn hắn, hắn lập tức đi tới, “An tiểu thư, cô còn nhớ tôi chứ?”

Tôi mỉm cười, nói một lời kịch quen thuộc, “Đương nhiên là vẫn nhớ, Hoàng tiên sinh, trí nhớ của tôi tốt lắm.” Qủa thật chính là vậy mà.

Hắn lập tức ngồi xuống, thấy tôi nhíu nhíu mày, lập tức bất an hỏi một câu: “Tôi có thể ngồi cùng không? Tôi thấy cô cũng chỉ có một mình.”

Ngải nhị từng nói lòng tôi thì lạnh lùng, miệng lưỡi thì độc địa, nguyên tắc của tôi là không khi dễ người thành thật, đành phải cười nói: “Anh không phải đã ngồi xuống rồi sao?”

Hắn ngượng ngùng cười cười, “Không ngờ lại gặp cô ở đây, thật có chút bất ngờ.”

“Có câu trái đất tròn mà, mà quán café vẫn là nơi gặp mặt tốt nhất.” Tôi lạnh lùng nói.

Không thèm để ý đến hàm ý châm chọc trong lời nói của tôi, hắn vừa gọi nhân viên phục vụ vừa hỏi tôi, “An Tịnh, cô muốn dùng gì?” Hắn dùng ánh mắt thỉnh cầu nhìn tôi, cũng may hắn không phải là một đầu heo.

Tôi chỉ ăn đơn giản, hắn cũng gọi một li café, nhân viên phục vụ vừa đi, hắn khóe léo nói: “Tôi gọi cô là An Tịnh, cô không ngại chứ. Tôi thấy gọi cô là An tiểu thư rất xa lạ.”

Ông trời ơi, người này không chỉ thật thà, mà còn dài dòng, tôi không khỏi hoài nghi người đối diện mình không phải là Đường Tăng ca ca chứ.

“Anh hình như có thói quen làm theo ý mình trước rồi mới hỏi ý kiến tôi.”

“Thật sao?” Mặt Hoàng Khải đỏ lên một chút, “Thật xin lỗi.”

Quả nhiên là không thể nói giỡn với người thành thật được, tên Hoàng Khải này cũng có thể xem như ngoại tộc của giới thương nhân.

“Tôi nghe Thải Vi nói hôm nay trường các cô tổ chức lễ hội văn hóa, cô ấy chính là hội trưởng hội tuyên truyền, muốn tôi dẫn cô ấy đi mua đồ, nói là đồ dùng cho buổi lễ.”

“Đúng vậy, hôm nay anh sẽ đến Thánh Huy à.” Không nghĩ tới Hoàng Khải lại là người thân của người trong nhóm tuyên truyền của trường Thánh Huy.

Hắn gật gật đầu, “Tôi hôm nay định đến công ty, nhưng Thải Vi lại muốn tôi buổi chiều mang giúp cô ấy một ít đồ.” Thấy tôi không có hứng thú nói về đề tài này, hắn còn nói: “Đêm đó ở nhà cô, thật có chút không phải.”

Tôi nhíu mi, ném cho hắn ánh mắt nghi vấn. Hắn lật đật giải thích, “Thật sự rất muốn khiêu vũ cùng cô, nhưng lại bị Thải Vi bắt nhảy chung với cô ấy.”

Tôi im lặng nở nụ cười, xem ra hắn căn bản không biết đêm đó lí do tôi rời khỏi buổi tiệc, còn tưởng tôi vẫn là một cô gái nhỏ chờ anh trai đến khiêu vũ cùng. Không biết nói sao cho phải, tôi chỉ gật gật đầu tỏ ý đã biết nhưng vẫn không thể không nói mấy lời kịch kia, “Kì thật anh và cô ấy rất xứng đôi.”

Hoàng Khải cười khổ một chút, “Kì thật tôi và Thải Vi trong lúc đó không có gì cả, hai nhà chúng tôi có quen biết nhau, tôi và cô ấy là cùng nhau lớn lên, nên cô ấy mới muốn khiêu vũ với tôi.”

Nếu những lời này là do người khác nói, tôi tất nhiên sẽ rất khinh thường, nghĩ rằng anh ta vì hành vi muốn lạm tình của mình mà dẫn lời ngụy biện. Nhưng từ miệng hắn nói ra, tôi tin tưởng đó là sự thật, đối với nhiều người, nói “Không” so với nói “Có” khó hơn nhiều. Hai đứa trẻ vô tư, là thanh mai trúc mã, tôi chưa từng biết đến, cũng không mong được như vậy, chỉ là yêu và thành thói quen, có đôi khi không phân biệt rõ ràng được.

Không nghĩ tới hắn lại tiếp tục nói, tôi chỉ mỉm cười nghe hắn nói tiếp: “Cái người cứ muốn khiêu vũ cùng anh hiện tại đang đứng đợi ngay sau lưng anh.”

Nói xong lập tức liền thấy Hoàng Khải khẩn trương quay đầu lại nhìn, tôi cười, ít nhất hắn cũng coi trọng Thải Vi, người như hắn vĩnh viễn sẽ không phải là người phức tạp, dám gặp cô gái khác nói chuyện trong lúc chờ bạn gái đã có ước định, nội tâm hắn nhất định là rất ngay thẳng.

Duẫn Thải Vi cũng không phải đang đứng sau lưng hắn, cô đang từ cửa bước về phía chúng tôi, Hoàng Khải lần đầu tiên thấy cô đẹp như vậy, lập tức vẫy vẫy tay với cô.

“A Khải, em từ xa đã thấy hai người nói chuyện thật vui vẻ, đang nói chuyện gì đấy?” Duẫn Thải Vi tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Hoàng Khải.

Lường trước được người thành thật như Hoàng Khải nhất thời tìm không được câu trả lời hoàn hảo, tôi buộc phải trả lời thay, “Chúng tôi mới vừa nói tới buổi lễ văn hóa chiều nay.”

Duẫn Thải Vi lập tức hưng phấn nâng đôi mi thanh tú lên, “Tôi nhớ tiết mục đầu tiên là phần trình diễn của người nào đó có tên thật hay nha.” Nói xong nháy mắt nhìn tôi, tôi thật đã quên cô là hội trưởng hội tuyên truyền, là người trong ban tổ chức lễ hội văn hóa này.

“Chúng ta đều muốn biết vì lí do gì cô gái thiên tài xinh đẹp yên lặng suốt ba năm, lên năm tư lại quyết định rời núi, thậm chí còn có người đánh cược, nói cậu trình diễn là vì muốn cho người nào đó xem, còn có người nói là do cậu nhận thư giao chiến của em sinh viên năm nhất Diệp Xuân Óanh gì đấy, về phần lí do thật sự, xem ra chỉ có thể hỏi bản thân cậu, thế