The Soda Pop
Không Yêu Thì Thế Nào

Không Yêu Thì Thế Nào

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324761

Bình chọn: 9.5.00/10/476 lượt.

à thôi.

“Phương pháp ứng chiến của cậu chính là trong lễ hội văn hóa của trường khiêu vũ để gây sốc à?” Thật không biết trong đầu Ngải nhị chứa gì nữa, sao lại có thể nghĩ ra ý kiến này chứ.

“Không phải là khiêu vũ, mà là một dạng múa bụng Ba Tư. Ai bảo bọn họ nói dáng người mình kém, phải lộ thân ra một chút mới thuyết phục được mọi người.” Ngải nhị cố thuyết phục.

Tôi xấu xa cười rộ lên, “Là những người đó không có mắt, kì thật dáng người của cậu cũng không kém, thậm chí nếu múa cột thì còn đẹp nữa.”

“Thật sao?” Hai mắt Ngải nhị sáng bừng lên.

“Thật, ý mình là cậu có thể trở thành cái cột.” Nói xong tôi thấy Ngải nhị đang bày ra bộ dáng chuẩn bị vồ ếch, Mạch nhất cùng Nhược tam đứng kế đó cũng không nhịn được mà cười ha hả.

“Cậu giỏi lắm An tứ, miệng lưỡi thật độc địa, đến lúc đó mình nhất định sẽ cho cậu múa thoát y.” Ngải nhị đưa tay chống nạnh, tức giận nói, tôi vẫn còn chưa đồng ý với cậu ấy chuyện tham gia cái gọi là múa bụng kiểu Ba Tư nhảm nhí ấy.

“Được rồi, cứ quyết định vậy đi, đợt lễ hội văn hóa trường năm nay sẽ có tứ đại mĩ nhân tham gia diễn xuất, tối đó nhà mình tổ chức tiệc hóa trang, vừa lúc nhóm vũ nữ Ba Tư chúng ta cũng có thể đến tham dự, đến lúc đó trăm hoa kém sắc, hoa nhường nguyệt thẹn, thật hưng phấn quá.” Nói xong Ngải nhị nhịn không được cười rộ lên.

Tuy nói Ngải nhị là người đề nghị, nhưng từ âm nhạc, trang phục cho đến thầy dạy nhảy đều là do Mạch nhất phụ trách, Mạch nhất là con nhà nòi trong ngành giải trí, đương nhiên không phải hạng xoàng, hơn nữa những thứ Mạch nhất chọn đều là tốt nhất, chỉ còn một tháng nữa thôi, chúng tôi đương nhiên không thể sơ sài được, phải chuẩn bị thật tốt sẵn sàng tỏa sáng.

Lễ hôi văn hóa của trường diễn ra vào buổi chiều, Mạch nhất hẹn mọi người tập trung trước cổng công ty giải trí Châu Tế lúc mười giờ, cô bố trí nhân viên trang điểm hạng ưu, cô nói sự xuất hiện của cả nhớm phải thật ấn tượng mới được.

Dù sao thời gian vẫn còn sớm, tôi muốn chợp mắt một lát, rồi xuống lầu chuẩn bị đi cho sớm. Không nghĩ đến khi xuống lầu, bước vào cửa phòng bếp, đã thấy An Bình nhàn nhã ngồi uống café. Nhìn đồng hồ, đã hơn tám rưỡi rồi, chị ta vẫn chưa đến công ty sao?

Baba buông tách trà, “An Tịnh, hôm nay sao con đi học muộn vậy, bình thường sáng sớm đã không thấy con rồi?” Ông ngạc nhiên nhìn tôi, tựa như việc nhìn thấy tôi giờ này vẫn còn ở nhà là điều gì đó đáng kinh ngạc lắm.

“À, hôm nay trường con tổ chức lỗ hội văn hóa, hôm nay không học, con cũng không cần phải đi sớm như vậy.”

“Vừa hay, trước đây vẫn là ba người chúng ta cùng ăn sáng, hôm nay là lần đầu tiên sau khi An Bình về nước, cả nhà chúng ta mới cùng dùng bữa sáng đấy.” Baba cao hứng nói.

Vẫn là ba người? Tôi nhìn An Bình, chị vẫn thản nhiên nhâm nhi tách café. Cầm một cốc sữa, tôi đột nhiên chẳng thiết ăn uống nữa.

Vội vàng uống xong cốc sữa, tôi chuẩn bị ra ngoài, “An Tịnh, con còn chưa ăn sáng mà?” Mẹ nhẹ giọng gọi tôi lại, nhưng thật ra mẹ rất quí trọng khoảnh khắc này – khoảnh khắc “Một nhà đoàn tụ”

“Con không đói, con có hẹn với các bạn, đến trễ là không được.” Cầm lấy balo, mặc dù vẫn biết là sớm, nhưng tôi vẫn không muốn ở lại đây tiếp tục diễn vở kịch cả nhà hòa thuận vui vẻ này.

“Vậy con mang theo một ít điểm tâm mà ăn.” Baba tuy không thân mật nhưng vẫn luôn chu đáo chiếu cố tôi.

“Không cần đâu, giữa trưa con cùng các bạn ăn cơm, lúc đó ăn nhiều một chút là được rồi.” Tôi cố tình nói một cách thoải mái.

“Con bé này, đi đường nhớ cẩn thận.” Baba cười nói.

Trong lúc xoay người, tôi rõ ràng nhìn thấy ánh mắt đắc ý của An Bình.

Bác Trương lái xe đang chờ tôi ở trước cổng, nhìn thấy tôi liền cung kính chào một tiếng: “Chào nhị tiểu thư.”

Tôi gật gật đầu, vốn định cứ thế mà lên xe, lại nhịn không được quay đầu hỏi một câu, “Bác Trương này, hơn một tháng nay bác chở chị tôi đến công ty lúc mấy giờ?”

Bác Trương tựa hồ nhận ra điều gì, chần chừ nói: “Đại tiểu thư mỗi ngày đều thường đi làm vào giờ này, chín giờ kém sẽ đến công ty.”

“Được rồi, bác Trương, tạm biệt.” Tôi cúi đầu, tiếp tục bước về phía trước.

“Nhị tiểu thư muốn đi đâu? Để tôi đưa tiểu thư đi?” Bác Trương có chút áy náy.

Tôi cười khổ, “Vậy đại tiểu thư phải làm sao bây giờ? Bác xem, cũng đã tới giờ rồi.” Bác Trương quả nhiên khẩn trương quay đầu lại nhìn.

Tôi cười lạnh rời đi, quả nhiên mọi người đều biết ai mới chính là tiểu thư của An gia. Từ ngày đầu tiên An Bình đến công ty làm việc, chị ta liền cố ý không cho lái xe đưa tôi đến trường, chỉ vì muốn chứng minh lời chị ta đã từng nói với tôi, An gia là nhà của chị, một ngày nào đó tôi cũng sẽ phải rời đi thôi.

Chậm rãi tản bộ xuống núi, dù sao vẫn còn sớm, xuống chân núi rồi đón xe cũng được.

“Bin—bin—” tiếng còi xe phía sau báo hiệu tránh đường, tôi bước vội lên vỉa hè. Chiếc xe nhanh chóng phóng qua người tôi để làn làn gió lạnh buốt, làm rối vài sợi tóc trên trán, chiếc xe đó đúng là xe của An gia, trong nháy mắt, tôi bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của An Bình từ trong cửa kính liếc về phía tôi. Trong phút chốc, tôi thất thần quên cả việc bước đi.