i tới rồi ngối xuống ,
ném cái túi xãch lớn sáng lấp lãnh sang bên cạnh, khoanh hai tay, trào
phúng.
"Thể lực cậu cũng chẳng tốt hơn tớ là bao."
"Trách không được mọi người đều nói không thể hiểu được phụ nữ khi thất tình." Trữ Dư Tịch uống từng ngụm đồ uống lạnh lẽo, nhưng vẫn không có cách
nào có thể chống lại thời tiết oi nóng thế này. " việc cậu đốt tiền nên dừng lại tại đây, mấy ngày nay cậu cũng đã tiêu hơn trăm vạn rồi."
Hoàng Phủ Dĩ Nhu nhẹ giọng hừ lạnh, thờ ơ đáp. "Là thẻ của Quan Thánh
Hi, tớ không dùng còn chờ cho anh ta đem cho người phụ nữ khác tiêu hết
sao?"
"Người phụ nữ khác? Thật sự có người phụ nữ khác?" Trữ Dư
Tịch ngạc nhiên, nàng còn tưởng hai người bọn họ chỉ cãi nhau thôi,
không ngờ họ lại thật sự chia tay. "Cậu thật sự chia tay?"
"Tớ
tận mắt nhìn thấy, đó có thể là giả sao? Anh ta vẫn còn vờ như không
quen tớ, cũng chẳng thèm liếc tớ một cái." Thấu kính dáy kia đã che
khuất tia sáng yếu ớt trong mắt cô. Quan Thánh Hi đã biến mất lâu như
vây, đến cả cô cũng thực sự cho rằng một người cũng có thể tan biến
trong không khí. Mãi đến khi cô nhìn thấy một màn kia.
Vóc người tinh tráng hoàn mỹ, ngũ quan khôi ngô tuấn tú, con ngươi màu xanh thâm
thúy đẹp mắt, tay anh kéo một người phụ nữ ngoại quốc xinh đẹp, thân mật khắng khít bên cạnh cô ta, như một người khác vậy. Rõ ràng anh đã thấy
cô.
Cô không tin Quan Thánh Hi lại bắt cá hai tay, nhưng mà anh
cũng chưa từng nói yêu, nhưng vẻ sủng nịch quý trọng mà anh đối với cô
khó có thể xem là giả được. Quen biết anh lâu như vậy, đến tận bây giờ,
cô vẫn luôn một mực chờ đợi anh, nhưng anh lại không báo cho cô đến nửa
điểm tin tức nào.
Thì ra anh không phải tan biến trong không
khí, anh chỉ là theo một người phụ nữ khác ... Trước mặt cô, không hề
kiêng dè, cũng không có lời giải thích nào. Cho dù cô không muốn thừa
nhận, nhưng sự thật đều đã bày ra trước mắt rồi.
Trữ Dư Tịch còn muốn an ủi cô, có lẽ những thứ tận mắt thấy được cũng không nhất định
là sự thật, hơn nữa nàng cảm thấy Quan Thánh Hi khác với thái tử. Thái
độ của anh ta đối với phụ nữ, sẽ không tùy tiện như thái tử. Tóm lại
nàng không tin Quan Thánh Hi sẽ bỏ Dĩ Nhu.
Đột nhiên có một ánh
sáng lấp lóe hiện lên trong đầu, nàng như đã nghĩ ra chút gì đó. "Người
đàn ông nhà cậu thần bí như vậy, có khi nào là đặc công không? Khi cậu
gặp anh ta, anh ta đang chấp hành nhiệm vụ nào đó, nên không tiện liên
lạc với cậu?"
Lời vừa dứt thì cái trừng mắt đầy khinh bỉ của Dĩ Nhu cũng ngày càng dịu lại. "Anh thái tử đã nói Quan Thánh Hi rất nguy hiểm."
.
Hạ Tử Dụ vừa dừng xe, đôi chân dài mảnh khảnh mang giày cao gót dài mảnh
vừa bước vào một nhà tinh chế, cô đến để lấy đôi giày số lượng có hạn đã đặt tháng trước. Vừa ra khỏi cửa đã ngửi được mùi đồ ăn béo ngậy của
quán ăn ven đường, nhất thời một thứ nước chua cuồn cuộn dâng trào
trong bụng, cô nôn kham ở một bên, hốc mắt đã ươn ướt.
Một ý nghĩ đáng sợ chợt lóe lên.
Sắc mặt Hạ Tử Dụ lập tức trắng bệch, nguyệt sự của cô đã trễ nhiều ngày, từ trước đến giờ chưa từng có chuyện này, nó luôn đến rất đúng ngày. Khả
năng duy nhất là ....
Cô thất thần đứng ngây ra , bỗng nhiên lại
bị một người ở phía sau đụng trúng, cổ chân mềm nhũn ra, phía bụng dưới
đụng vào lan can ven đường, nhất thời bụng co rút đau đớn.
Trữ Dư Tịch thoải mái thu phục tên cướp, lấy lại được chiếc túi cho Dĩ Nhu.
Đang do dự chưa biết nên xử lý thế nào, lại thấy Hạ Tử Dụ khom người vỗ
về bụng dưới.
"Chị Tử Dụ? Chị làm sao vậy? Không khỏe ở đâu sao?"
Hạ Tử Dụ gặp được Trữ Dư Tịch, sắc mặt lại càng thêm trắng bệch, cơ hồ
muốn chạy mất dép. Lúc này Dĩ Nhu đã đuổi kịp, chưa kịp giáo huấn tên
trộm đáng giận kia, cô đã trợn tròn mắt, nhìn chăm chăm vào vệt máu giữa hai chân Hạ Tử Dụ, che miệng kinh hô.
"Chị Tử Dụ chị chảy máu kìa!"
Trữ Dư Tịch theo phản xạ nhắm mắt lại, bảo bản thân mình đừng nhìn, hít
thật sâu, rút chiếc chìa khóa trong tay Hạ Tử Dụ ra. "Tiểu Nhu nhanh lên xe đi, đưa chị Tử Dụ đi bệnh viện."
.....
Hạ Tử Dụ được đẩy từ phòng phẫu thuật sang một phòng bệnh đơn.
Trữ Dư Tịch bảo Dĩ Nhu về trước, cô không thích hợp để ở lại những nơi thế này. Còn nàng ở lại chăm sóc cho Hạ Tử Dụ.
Khi Hạ Tử Dụ tỉnh lại, đã là buổi chiều. Lần đầu tiên mở mắt, đã bắt gặp trần nhà trắng tinh. Mùi nước sát trùng thoang thoảng.
Đây là bệnh viện. Trong lòng cô căng thẳng, hai tay lập tức xoa xoa phần bụng dưới của mình.
"Đứa bé vẫn còn, đừng lo lắng, chị Tử Dụ."
Một giọng nói êm ái truyền đến, gương mặt trắng bệch của Hạ Tử Dụ hơi ngẩng lên, ánh mắt có chút run sợ nhìn Trữ Dư Tịch.
Trữ Dư Tịch khó khăn lắm mới nặn ra được một nụ cười, đưa ly nước nóng cho
cô. "Bác sĩ nói đã hai tháng rồi, đứa bé rất kiên cường, vẫn ở trong
bụng chị, nhưng mà về sau nên cẩn thận hơn."
Hạ tử Dụ hoàn toàn thất thần, tay run lên, cái ly rơi trên giường, lại lăn xuống mặt đất.
Trữ Dư Tịch im lặng.
Im lặng nhặt chăn lên. "Có cần em báo cho anh thái tử , để anh ấy đến đây?"
Thái tử....
"Không!Không cần nói cho anh ấy!" Hạ Tử Dụ buột miệng nói, cô kích động