Mạnh Mộng hoảng sợ nhìn
đến túi da cô luôn niết ở trong tay, không nói hai lời liền đoạt lấy,
chính mình xem.
“Ô ô…… Mộng Mộng…… Cái kia đại hỗn đản thực sự không cần mình……”
“Khóc, lại khóc! Xem cậu xem, suốt ngày hồ nháo, nam nhân nào sẽ
không phiền lòng chứ? Mình cùng Hiểu Uy khuyên cậu như thế nào? Tùy hứng cũng có giới hạn, làm bộ làm tịch cũng phải chừng mực, không cần phải
tận lực ầm ỹ.”
Mạnh Mộng cũng không lường trước được Triển Hoàng Tu lần này tuyệt
tình như vậy, xem ra thật sự bị tiểu ngu ngốc này chọc giận rồi.
“Vừa rồi là Triển Hoàng Tu tìm cậu?” Mạnh Mộng quyết định trước tiên phải làm rõ chân tướng.
“Ô ô…… Không phải……” Giang Minh Nhân tiếp tục khóc.
“Vậy kia là ai?” Mạnh Mộng rút mấy tấm khăn giấy, đem khuôn mặt nhỏ nhắn ướt đẫm lau khô sạch sẽ.
“Ô ô…… Là cha anh ấy……”
“Cho nên giấy thỏa thuận li hôn là cha Triển Hoàng Tu cầm đến?” Mạnh Mộng mau bị tiếng khóc của cô làm phiền đến chết, dứt khoát cầm lấy mấy miếng bánh bích quy socola nhét vào miệng cô.
“Ừ…… Ô ô……” Giang Minh Nhân suýt chút nữa vì không thể thở mà thiếu dưỡng khí chết mất.
“Nói cách khác, cậu căn bản còn chưa có nói qua cùng Triển Hoàng Tu?”
Giang Minh Nhân ai oán gật gật đầu, cố gắng nhấm nuốt bích quy sôcôla.
“Vậy cậu còn ở trong này làm cái gì! Khóc có thể giải quyết vấn đề
sao? Còn không mau đi tìm Triển Hoàng Tu!” Mạnh Mộng tức giận nhéo cô
một phen.
“Nhưng là…… Nhưng là mình……”
“Mình mình cái gì! Cậu sẽ không phải vì cảm thấy thật mất mặt, không muốn nhận thua trước, cho nên không muốn đi tìm Triển Hoàng Tu nói rõ
ràng đi?”
Giang Minh Nhân không dám hé răng, cúi đầu, cam chịu.
“Cậu không phải tiểu ngu ngốc, mà là siêu cấp đại ngu ngốc! Mình làm sao có thể có người ngốc như vậy là bằng hữu chứ!” Mạnh Mộng vô lực đỡ
lấy cái trán, thật muốn lấy chày gỗ đem bạn tốt đánh tỉnh.
Đến lúc nào rồi mà cô cư nhiên còn cố giữ cái mặt mũi tuyệt không
đáng giá kia, còn có lòng tự trọng vô vị, thật sự là ngu xuẩn đến cực
điểm!
“Mộng Mộng…… Ô ô…… Mình nên làm cái gì bây giờ?”
“Còn có thể làm sao bây giờ? Đương nhiên là nhanh lau sạch nước mắt
nước mũi, dũng cảm đi tìm Triển Hoàng Tu, sau đó đem giấy thỏa thuận li
hôn đưa cho anh ta, hỏi rõ ràng anh ta có phải thực sự dự tính kết thúc
quan hệ hôn nhân.”
“Nếu…… Nếu anh ấy là nghiêm túc…… Mình nên làm cái gì bây giờ?”
“Vô nghĩa! Còn có thể làm cái gì, đương nhiên là hảo hảo nghĩ rõ
ràng phí nuôi dưỡng muốn bao nhiêu.” Mạnh Mộng chỉ nghĩ đến mặt thực tế.
“Mộng Mộng!” Đã lúc nào rồi, ai còn có tâm tình nghĩ chuyện tiền nong!
“Sau đó cầm phí nuôi dưỡng, đi tìm một nam nhân so với anh ta càng
tốt hơn, làm anh ta tức chết.” Mạnh Mộng lại bồi thêm một câu đề nghị.
“Ở đâu tìm được nam nhân tốt hơn anh ấy chứ…… Ô ô……” Cô rất sợ, rất
sợ Triển Hoàng Tu là thật không cần cô, sợ hãi về sau rốt cuộc không còn nhìn thấy nụ cười ôn nhu của anh, sợ hãi mất đi ôm ấp của anh.
“Giang Minh Nhân, không cho cậu lại khóc lóc kể lể!” Mạnh Mộng bày
ra gương mặt nữ huấn luyện hung ác. “Hiện tại lập tức đứng lên cho
mình!”
Giang Minh Nhân theo phản xạ từ ghế tựa bật đứng lên, liều mình nhịn xuống khóc thút thít, hấp hấp cái mũi màu hồng.
“Đi, lập tức đi tìm Triển Hoàng Tu, đem lời nói cho rõ ràng, trời
sập xuống còn có mình cùng Hiểu Uy giúp cậu chống đỡ, phải chết thì ba
người cùng chết, cậu sẽ không cô đơn một người.”
“Mộng Mộng……” Giang Minh Nhân cảm động lại điên cuồng rơi nước mắt.
“Không được khóc! Đằng sau quay, đi mau!” Mạnh Mộng giống sĩ quan huấn luyện tiểu binh lên tiếng hô to.
Giang Minh Nhân gật gật đầu, trên mặt tràn đầy kiên quyết, nắm chặt hai đấm, sau đó xoay người chạy ra “Điền Mật Manh Manh”.Mạnh Mộng nói đúng, mặc kệ thế nào, cô đều phải trước mặt anh hỏi cho rõ ràng!
Xuống taxi, không để ý ánh mắt kì quái cùa mọi người, Giang Minh
Nhân trên người còn mặc nữ bộc đồng phục liền vọt vào tập đoàn Hoàng
Duệ, lại bị bảo vệ ngăn lại.
“Tôi muốn tìm Triển Hoàng Tu.” Giang Minh Nhân không muốn bị coi là
người đàn bà chanh chua gây chuyện ầm ỹ, nhịn xuống xúc động muốn la to, bình tĩnh yêu cầu bảo vệ.
“Tiểu thư, tổng tài chúng tôi bề bộn nhiều việc, không có thời gian
tiếp đãi người tạp nham.” Bảo vệ không nhận biết cô, tiếp tân tiểu thư
trong đại sảnh cũng vậy.
Trên thực tế, trừ bỏ Tiền thư ký cùng vài vị trợ lý cao cấp ở ngoài, trong tập đoàn Hoàng Duệ không có ai biết cô chính là tổng tài phu nhân bị giấu kín.
Cho nên cô đã nói…… Là vấn đề thái độ!
Vì sao các hào môn phu nhân khác ba ngày thì hai buổi xuất hiện
trước công chúng, không phải chụp quảng cáo chính là tham dự buổi diễn
thời trang nào đó, chưa có người nào giống cô, làm tổng tài phu nhân
thật uất ức, ngay cả nhân viên trong tập đoàn đều không biết cô là ai,
thật sự rất bi ai.
“Tôi là lão bà của tổng tài các người, nhanh chút cho tôi vào đi.”
Giang Minh Nhân hít sâu một hơi, bất đắc dĩ lại ai oán báo ra thân phận
bản thân.
“Tiểu thư, mời ngươi không cần lại hồ nháo.” Bảo vệ bất động như núi ngăn trở đường đi.
“Tôi không có hồ nháo!” Giang Minh Nhân tức giận đến thiếu chút