a mình, đối với phụ nữ, cô có thể lộ ra phong cách của mình.
Từ nhỏ tới lớn, nhân duyên của cô vô cùng tốt, từ nhỏ tới lớn, cô không biết đã trải
qua bao nhiêu thời khắc được người chú mục, mà lúc này, lần đầu tiên cô
cảm thấy sự chú mục này… không tốt đẹp đến thế.
Cô nhận bản thảo
phục vụ đưa sang, miễn cưỡng cười, nho nhã ngồi xuống, lưng cô rất
thẳng, nhưng nếu có thể, cô thật muốn giấu mình đi!
“À, còn nữa,
cô Judy, lát nữa tôi còn muốn tìm cô bàn kỹ, nói sao thì cô cũng là biên tập của tôi, nên cùng tôi cân nhắc tỉ mỉ về tác phẩm chứ đúng không.”
“… Được, anh Lâm.”
Rất lâu rất lâu về sau, Judy đã viết trong hồi ký của mình thế này: “Lúng
túng luôn sẽ xuất hiện, mỗi người đều sẽ có những lúc lúng túng đột
nhiên ập tới, đương nhiên tôi cũng có. Đối mặt với sự lúng túng, biện
pháp của tôi chính là mỉm cười. Bất kể lúng túng thế nào cũng phải mỉm
cười. Đúng, rất khó. Nhưng, từ sau hôm đó, tôi không bao giờ cảm thấy
mỉm cười là khó khăn nữa. Mỗi khi tôi cảm thấy không thể cười nổi, tôi
sẽ nghĩ tới lúc đó, sau đó, mỉm cưởi sẽ trở nên vô cùng đơn giản.”
Thấy Judy đã đáp, Lâm Dược quay đầu, nói với nhà cái: “Có thể bắt đầu rồi.”
Sau đó cười cười xin lỗi Hoa Hồ tử: “Làm lỡ thời gian của ông rồi, ai ya
ya, viết lách thật là một chuyện vô cùng gian khổ, nhưng nhìn những chữ
hỗn loạn biến thành bài văn, cũng rất có cảm giác thành tựu, chỉ cần
nghĩ chúng có thể biến thành chữ chì đúc, thì càng cảm thấy đây là một
chuyện vô cùng thần thánh, cho nên liền cảm thấy mình nhất định phải
nghiêm túc đối đãi.”
“Hai ngày nay, tôi cũng từng thử từ bỏ, cân
nhắc từng chữ từng chữ, cảm thấy thật sự rất khó. Nhưng khi nghĩ tới lời hẹn với cô Judy, nghĩ tới bài văn của tôi còn có độc giả đang đợi, tôi
liền cảm thấy mình phải có trách nhiệm có nghĩa vụ viết tiếp.”
“Thật ra tôi cũng từng hối hận, cũng từng nghĩ không nên đáp ứng, nhưng nếu
đã đáp ứng rồi, thì phải làm được. Cuối cùng khổ tâm không lãng phí, tôi rốt cuộc cũng viết được một bản cũng tính là thỏa mãn, hiện tại, tôi
thật sự cảm thấy vô cùng thỏa mãn… a, xin lỗi, ông chưa từng viết lách,
không thể hiểu được cảm thụ này. Vậy thì, chúng ta không cần làm lỡ thời gian nữa, hiện tại liền bắt đầu đi.”
…
Trước khi y nói
câu cuối cùng, tất cả mọi người đều có một nghi hoặc… sai rồi thì phải,
đây không phải là Las Vegas, mà là Thụy Điển. Hiện tại không phải là thi đấu mà là nghi thức phát phần thưởng Nobel văn học. Người này không
phải tới tham gia thi đấu, mà là tới để phát biểu cảm tưởng khi được
nhận giải thưởng.
Giám đốc quan hệ xã hội của JA thầm niệm trong
bụng: “Đoạn này cậu ta nói rất tiêu chuẩn, không phát âm sai, không biết là học với ai.”
Judy đang ngây ngẩn: “Tôi vẫn chưa xem bản thảo của anh ta, anh ta còn chưa có độc giả mà.”
Caesar không có phản ứng, Daniau đã cắt ba điếu xì gà.
Vào lúc này phải nói, gừng càng già càng cây, sau khi Lâm Dược lải nhải một vòng lớn, Hoa Hồ tử vẫn mỉm cười, vô cùng hiền từ gật đầu: “Được, vậy
bắt đầu thôi.”
Ông biểu hiện vô cùng bình tĩnh, chỉ có một điểm
duy nhất thay đổi so với vừa rồi, chính là ông đã lấy ra một trái táo,
sau đó bắt đầu vuốt ve tới lui như ve vuốt thiếu nữ.
Thi đấu buổi sáng, không có gì đáng nói. Hai bên đặt cược đều vô cùng khắc chế,
không có ai cược all, mỗi lần số chip lớn nhất cũng không vượt qua năm
trăm, đây cũng nằm trong dự liệu của mọi người.
Tuy thời gian thi đấu hạn chế, nhưng dù sao có thể duy trì bảy ngày. Trước trận đấu này,
bọn họ đều không giao thủ qua, đối với đối phương đều xa lạ, một buổi
sáng, thậm chí dùng hai ba ngày để thăm dò lẫn nhau cũng là chuyện hợp
tình, đối đầu chân chính, chắc sẽ diễn ra vào hai ngày cuối cùng, thậm
chí là buổi chiều cuối cùng!
Mười hai giờ trưa, cuộc đấu buổi
sáng kết thúc, Hoa Hồ tử thắng hai trăm, thế là, các phương tiện truyền
thông phân thành hai trận doanh.
Một mặt nói Hoa Hồ tử bảo đao chưa già, mặt khác lại nói Lâm Dược là hắc mã mới xuất hiện__
Có thể đấu với Hoa Hồ tử cả buổi sáng chỉ thua hai trăm, ít nhất đã biểu
hiện được y cũng không quá kém. Mà lời đồn bảo Daniau phát điên tự nhiên cũng không còn chính xác nữa.
Cuộc đấu vừa kết thúc, Lâm Dược đã nhảy lên, hưng phấn đi tới chỗ Judy: “Cô Judy, bản thảo của tôi cô đã xem chưa?”
“… Vẫn chưa, vừa rồi tôi vẫn xem thi đấu.”
“Ô, trận đấu này có gì đáng xem chứ, cô nên xem bản thảo của tôi trước đi.”
Judy cười nói: “Anh Lâm, anh không đi nghỉ ngơi một chút sao, tôi cảm thấy tốt nhất anh nên đi ngủ một giấc, tôi thấy…”
“Hoàn toàn không cần, tôi hiện tại rất hưng phấn. Cô xem bản thảo của tôi trước, xem xong tôi với cô bàn kỹ.”
…
Khi Lâm Dược cùng ăn cơm với Judy, vừa thảo luận bản thảo của mình, Hoa Hồ
tử lại đang ngủ, ông không cảm thấy buổi sáng dùng tinh lực quá lớn,
nhưng lại thấy mệt mỏi.
“Lẽ nào, ta thật sự già rồi?”
Khi
nằm trên giường, ông nghĩ thế, nhưng lại cảm thấy mình đã nghĩ nhiều.
Ông chưa từng bỏ qua rèn luyện, nhiều năm như thế, quản lý Hồng Môn tại
Las Vegas, cũng không phải đang nghỉ ngơi, cường độ thi đấu này, căn bản sẽ
