mình trở thành người ăn cá, nhưng sự thật đã chứng minh, không có chuyện may mắn như thế. Cho nên tới hiện tại, tôi vẫn chỉ là một con cá bị ăn.”
“Vậy có quan hệ gì? Tôi…”
“Cậu hai, tôi đã không
phải là Lâm Dược mà cậu quen biết nữa, tôi không còn có thể tùy ý lấy
được lá bài mình muốn nữa, tôi không thể đánh bại những cao thủ đó nữa,
đừng nói những cao thủ đó, cho dù là một con cá chép nói không chừng
cũng có thể nuốt chửng tôi.”
Y nói, rồi đứng lên, vỗ vai Trương Trí Công: “Người cậu thích, đã không còn tồn tại nữa.”
Nói xong, y ra ngoài, Trương Trí Công nhìn theo bóng lưng y, mở miệng, lại
không thể thốt một chữ. Mới vừa rồi, hắn muốn nói, hắn thích là người
tên Lâm Dược này, sẽ không có quan hệ gì với chơi poker Texas.
Nhưng, từ khi bọn họ quen biết nhau, poker Texas, mạt chược, cờ bạc, đã xâu
chuỗi từ đầu tới cuối. Hắn rốt cuộc thích Lâm Dược chỗ nào?
Đúng, thích một người không có lý do, tại sao thích căn bản không quan trọng. Nhưng, hắn cũng biết mình thích tư thế của Lâm Dược trên bàn bài. Thích sự tự tin không bận tâm đó, thích cảm giác khống chế có thể nắm chắc
mọi thứ trong tay.
Bình thường Lâm Dược chọc tức người, dễ thương, mà Lâm Dược lúc đó thì là chói mắt.
Nếu Lâm Dược không còn chói mắt như thế nữa…
Trong nhất thời, Trương Trí Công mê mang, vốn là khẳng định, lại có chút không xác định.
Mà khi cậu hai Trương khổ não suy nghĩ, Lâm Dược lại ở đầu đường mua một
sâu trứng cá, vừa ăn, vừa thầm nói: “Thật ra, cũng thật có lỗi với cậu
hai, luôn lừa cậu ấy, nhưng… ừm, mình cũng không tính là nói dối đi,
mình đương nhiên không có nói dối!”
Tự khẳng định một lượt, Lâm Dược ném suy nghĩ này sang một bên, xác định đường, đón xe công cộng, rồi trở về nơi ở của mình.
Một tháng lương của y, chỉ hơn một ngàn Ringgit, đổi sang nhân dân tệ thì
khoảng ba ngàn, số tiền này tại thành phố nhỏ trong nước thì vẫn là tàm
tạm, tại Kuala Lumpur thì có hơi túng thiếu. Nhưng may là y cũng không
phải một người có nhiều yêu cầu, năm trăm Ringgit cùng người khác thuê
chung nhà hai phòng, ba trăm Ringgit dùng để ăn cơm, tiền còn lại thì
đều bị y tiêu ở sòng bài.
Sống ở đây đã hơn nửa năm, y chưa từng
mua thêm thứ gì cho phòng ở, ngược lại chủ nhà phúc hậu, không chỉ đổi
giường cho y, còn đổi điều hòa, tuy rằng điều hòa này là hàng second
hand, nhưng so với cái trước đó chỉ biết thổi gió không thể điều hòa thì tốt hơn nhiều.
Cũng vì cái điều hòa này, bạn chung nhà của y
thường xuyên chạy tới phòng y cọ mát, đương nhiên cũng tự động giúp y
gánh vác một phần tiền điện.
Kuala Lumpur không có mùa đông, tuy
rằng hiện tại là tháng hai, nhiệt độ cũng là 30 độ. Khi y về, bạn chung
nhà của y lại nằm trong phòng y, dù sao trong phòng y cũng không có đồ
gì quý giá, vì thế cũng không để ý hành động xâm lấn này.
“Cậu về rồi? Ông già đó hôm nay lại đổi tivi cho cậu, đó, chính là cái đó, bà
tôi, nếu không phải cậu và ông già đó cách tuổi quá lớn, tôi thật hoài
nghi cậu là con riêng của ổng.”
Bạn chung nhà của y, tên Cao
Bằng, nằm ườn trên giường, híp mắt nói. Hắn và Lâm Dược cũng coi như là
nửa đồng hương, mẹ hắn và Lâm Dược cùng một tỉnh, hắn ra đời ở Sơn Đông, sau đó đi học và làm việc ở Bắc Kinh, sau này, thì bị tống tới đây.
Lương của hắn cao hơn Lâm Dược, nhưng hắn tiêu xài nhiều hơn Lâm Dược, vì thế cũng như Lâm Dược tháng nào hết tháng nấy. Với việc đồ của Lâm Dược tại sao luôn tốt hơn mình, hắn đã hơi tê liệt rồi, vốn có từng kháng nghị
với chủ nhà. Nhưng bị một câu của chủ nhà chặn lại: “Khi ký hợp đồng,
phòng của cậu chỉ có những thứ đó!”
Đương nhiên, hắn cũng từng
lầm bầm tại sao luôn cho Lâm Dược không cho hắn, nhưng chủ nhà người ta
vẫn chỉ dùng một câu: “Tôi tự nguyện thì đổi cho cậu ta!”
Hắn còn có thể nói gì? Chủ nhà người ta tự nguyện, chủ nhà người ta nhìn Lâm
Dược thuận mắt hơn hắn. Nhưng tuy đã tê liệt, thỉnh thoảng, hắn vẫn phải châm vài câu, cũng coi như tìm lại cảm giác quân bình cho mình.
Hắn không biết, thật ra chủ nhà còn buồn bực hơn hắn.
Thử nói xem một người gốc Hoa sinh sống tại đất lạ như ông kiếm được vài
căn nhà dễ dàng lắm sao? Ông đem một căn trong đó cho thuê, thì phạm
luật gì? Đắc tội thần tiên nào? Chẳng qua là cho một đồng bào TQ trông
sạch sẽ thuê nhà, ai biết chiều hôm đó dã rước tới hai người trông càng
trắng trắng sạch sạch, một người rất hòa nhã nói với ông, rất cảm ơn ông đã chăm sóc cho Lâm Dược, người còn lại thì hòa nhã nói với ông, bảo
ông tiếp tục cố gắng.
Hai người này đều rất hòa nhã, chỉ là ông
rất không cẩn thận nhìn thấy, mấy kẻ trước kia luôn tìm ông thu phí bảo
kê bị bọn ông lén gọi là lũ chân chó đang đứng dưới lầu nhà ông, càng
không cẩn thận nhìn thấy, lũ chân chó đó rất chân chó nịnh bợ một người, mà người đó càng chân chó nịnh bợ hai người này.
Mà hai người
này, đối với lũ nịnh bợ kia căn bản không để ý tới, một trong hai người
trước khi lên xe, vỗ vỗ vai người được chân chó nịnh bợ, người đó lập
tức cảm động toàn thân run rẩy.
Nhìn một màn này, chủ nhà quả
thật xém bị dọa chết, ông chẳng qua là một lão bách