tính bình thường,
kiếm một chút tiền, sao cho thuê phòng, cũng có thể cho nhân vật chỉ
xuất hiện trong truyền thuyết này thuê chứ.
Mà khiến ông đau đầu
hơn nữa là, người đó bảo ông chăm sóc Lâm Dược, còn muốn ông cẩn thận
chăm sóc, cũng có nghĩa là, không thể để Lâm Dược phát hiện.
Từ
đó về sau, ông chìm vào suy tư đau đớn, phải thêm đồ cho Lâm Dược, nhưng không thể để y cảm thấy quá mức nhiệt tình, phải tính toán ngày tháng,
phải sử dụng thứ chuẩn bị đưa cho y một thời gian trước, nếu tất yếu,
thì còn phải dùng dao cứa vài cái.
Tuy rằng, vì ông làm không
tồi, thường xuyên có thể nhận được phần thưởng không nhỏ, nhưng cuộc
sống lo lắng ngày đêm này khiến chủ nhà cảm thấy, ông vẫn nên thành thật kiếm chút tiền của mình là được.
“Vị tổ tông này cũng trọ được nửa năm rồi, chắc cũng sắp đi rồi.”
Chủ nhà nghĩ thế, nhưng ông không ngờ, Lâm Dược không chỉ không đi liền, ngược lại ở rồi ở, ở đủ hai năm.
Hai năm này, trong phòng của Lâm Dược có thêm một cái máy tính đã qua sử
dụng, PSP đã qua sử dụng, bàn sách đã qua sử dụng, trong nhà bếp có thêm máy xay sinh tố đã qua sử dụng, lò viba đã qua sử dụng, lò nướng đã qua sử dụng. Mà y, cũng từ một trưởng kíp nhỏ bình thường, trở thành giám
đốc khâu, tiền lương từ hơn một ngàn trước kia, lên tới hơn tám ngàn,
cộng thêm tiền thưởng phong bì, bình quân mỗi tháng cũng sấp xỉ có mười
ngàn Ringgit.
Đối với cuộc sống này, Lâm Dược rất thỏa mãn,
thường xuyên tự khen mình: “Bấm tay tính toán, hiện tại tôi cũng đã là
cấp lãnh đạo tinh anh biết bốn ngôn ngữ, nếu cộng thêm phương ngôn tại
Cúc thành của chúng tôi, thì là năm ngôn ngữ rồi, sau này tôi làm phiên
dịch cũng không vấn đề.”
Cao Bằng luôn khinh thường câu này của y: “Cậu xem có người Malaysia gốc Hoa nào không biết?”
Con nít Hoa kiều Malaysia, bình thường sẽ biết nói ngôn ngữ trường học,
trong học tập nói tiếng phổ thông và tiếng Quảng, mà vì sống tại
Malaysia, vì thế tiếng Malaysia cũng không vấn đề. Mà Malaysia lại là
một quốc gia du lịch, vì thế người ở đây bình thường đều biết nói tiếng
Anh, tiếng Anh gần như là ngôn ngữ thứ hai ở đây. Có một vài người lợi
hại, thậm chí có thể nói tiếng Tamil.
Cũng chính vì thế, một
người vốn không biết một câu Malaysia như Lâm Dược, mới có thể tìm được
công việc ở câu lạc bộ đêm. Nhưng tuy từng chịu đả kích, Lâm Dược lại tự cảm thấy không tồi. Mỗi ngày khi đi làm, học ngôn ngữ, mỗi tuần đúng
giờ tới Vân Đỉnh một lần.
Sau khi thăng chứng lên giám đốc, thì
mỗi tháng đúng giờ sẽ cho mình một bữa cơm ngon, có lúc sẽ mời Cao Bằng, có lúc cùng đồng nghiệp trong câu lạc bộ đêm, có lúc chỉ có một mình.
Đối với cách sống này của y, Cao Bằng ban đầu không biểu đạt thái độ, sau
đó dường như có hơi ngứa mắt: “Lâm Dược, cậu rốt cuộc muốn làm gì vậy?
Lẽ nào cậu muốn làm ở câu lạc bộ đêm cả đời sao? Được thôi, cho dù cậu
thật muốn vậy, vậy cậu cũng phải có một mục tiêu chứ.”
“Tôi có mục tiêu.”
“Mục tiêu gì? Trở thành thần bài? Vậy cậu cần phải luyện tập rất nhiều.”
“Cậu sai rồi, trở thành thần bài quan trọng nhất không phải là luyện tập, mà là lĩnh ngộ, thứ này vừa huyền vừa ảo, vừa kỳ vừa diệu, nếu cậu không
vượt qua cảnh giới đó, thì rất khó hiểu rõ. Cái này giống như cá vĩnh
viễn không thể hiểu chim, chim vĩnh viễn không thể hiểu lạc đà, lạc đà
vĩnh viễn không hiểu mèo, mèo vĩnh viễn không hiểu kiến, kiến vĩnh viễn
không hiểu người, người vĩnh viễn không hiểu…”
Sau khi trải qua
một chuổi hiểu và không hiểu, Lâm Dược cuối cùng lại nói: “Nhưng mục
tiêu của tôi không phải là trở thành thần bài, công việc đó tuy không
tồi, nhưng cũng không dễ chơi.”
“… Vậy cậu muốn làm gì?”
“Tôi hiện tại đang làm đó.”
“Cái gì, câu lạc bộ đêm?”
Lâm Dược cười rồi nói: “Cao Bằng, cậu cảm thấy cuộc sống hiện tại của tôi thế nào?”
“Thế nào… rất tiêu dao, nhưng…”
“Đúng rồi, đây chính là mục tiêu của tôi, tôi hy vọng cuộc sống của mình có
thể tiêu dao khoái lạc, hiện tại nếu tôi đã đạt được, thì còn mục tiêu
gì nữa.”
Cao Bằng hoàn toàn không biết nói gì nữa, hắn chỉ có thể nhìn Lâm Dược, nhẫn nhịn xúc động phun máu, liên tục nhắc nhở mình vì
muốn sớm ngày kiếm đủ một triệu, vì sớm ngày về nước, vì vợ đẹp, nhẫn
nại, nhẫn nại, tiếp tục nhẫn nại!
Có vẻ Lâm Dược thật sự chuẩn bị sống cuộc sống tự tại tiêu dao, hiện tại tiền lương của y nhiều, còn
mua cho mình một cái ghế mát xa, tối mỗi ngày vừa xem báo Cao Bằng mua,
vừa hưởng thụ mát xa.
Mà hôm nay, trên báo y thấy một tin tức:
“Sharon thành công đổ bộ Las Vegas, chủ tịch hội đồng quản trị nghi là
do Hồng Môn làm tân đương gia.”
Đăng tin này, là một tờ báo nhỏ,
thường tìm chút tin giật gân, toàn là tin nửa thật nửa giả như con riêng của minh tinh nào đó bao nhiêu tuổi rồi, cuộc sống cá nhân bí ẩn của
một doanh nhân nào đó, nội dung bao quát rộng rãi, trên đến người ngoài
hành tinh, dưới tới tôn giáo nhỏ, từ Mỹ tới TQ, hễ là có nội dung để đào bới, đều sẽ bị nó dùng tới.
Còn về tính chân thật sao…
Đa số người mua tờ báo này, đều chỉ xem nó như tạp chí truyền kỳ.
Lâm Dược xem tờ báo hai lượt, sau đó đứn