Câu này có nghĩa là dù việc thiện có nhỏ bé cũng nên làm,
người phương đông chúng tôi còn có một câu, là nước chảy đá mòn, mà ý
của câu này là, cho dù sức mạnh có nhỏ, tích lũy lâu dài, cũng có thể
làm được việc không thể tin nổi.”
“Sự giúp đỡ của tôi đối với cậu tuy không lớn, nhưng cũng là một giọt nước, nước như thế hội thụ nhiều
rồi, cũng có thể làm mòn đá, cũng có thể nâng cao cảnh giới của riêng
tôi, đồng thời, có thể tạo nên tác dụng như dòng lũ. Việc chuyển giao
diễn ra thế nào? Chính là một người ảnh hưởng tới hai người, hai người
ảnh hưởng tới bốn người, bốn người ảnh hưởng tới tám người…”
“Nhà cái, chúng tôi đã đặt hết rồi, ông phát bài đi.”
Sau khi tính toán một chuỗi số, Lâm Dược vứt lại một câu với nhà cái đã đờ
người, sau đó lại quay qua Jones: “Khi cậu hiểu được chỗ tốt của Bồ tát
chúng tôi, nhất định sẽ tuyên truyền với bạn bè người thân của mình đúng không? Cái này giống như cậu mua một bình nước ngon, tất nhiên cậu sẽ
giới thiệu nhãn hiệu đó cho bạn bè của mình đúng không? Tuy Bồ tát không phải là bình nước, nhưng đạo lý thì giống nhau… kìa, thời gian của cậu
hết rồi, vẫn muốn theo cược sao? Hay là cậu chuẩn bị bỏ bài?”
Sau khi y tuôn một tràn, cảm giác của Jones… hắn không có cảm giác gì, cảm
giác duy nhất của hắn chính là đờ người, đờ người, tiếp tục đờ người. Đờ ra tới mức hắn sắp hết giờ cũng không phát giác, vẫn nhờ Lâm Dược nhắc
nhở hắn mới biết đặt cược.
Nhà cái không nhắc nhở? À, nhà cái cũng đang trong mù mờ.
Jones ném chip như khúc gỗ, Lâm Dược tiếp tục lải nhải.
Trong tivi, mọi người không nghe được âm thanh trên bàn, các khán giả chỉ
thấy bầu không khí trên bàn rất thân thiện, tiếp tấu chậm rãi, mà đám
người trong phòng giám sát, gần như cười điên rồi.
“A a, tôi đã
biết cậu Lâm sẽ không để chúng ta thất vọng mà, chính là như thế, Lâm!
Giải quyết Ngựa hoang đi! Giải quyết! Giải quyết!”
Trong rất
nhiều màn hình ở phòng giám sát, có một màn hình đặc biệt quay bàn của
Lâm Dược, một đống người bu lại đó xem, không chỉ có phòng giám sát, bộ
phận bảo vệ, bộ phận quan hệ xã hội, gần như mỗi bộ phận, đều có hai ba
đại biểu.
Khi mọi người đang hưng phấn, đột nhiên cảm thấy một
làn hơi lạnh, giám đốc quan hệ xã hội mẫn cảm nhất, quay đầu lại trước
tiên, thì thấy Caesar đang đứng sau lưng bọn họ.
Bầu không khí
lập tức từ nóng rực biến thành lạnh lẽo, một đám người hận không thể vùi đầu xuống đất. Không phải chứ, sao lại trùng hợp như thế? Mới ngày đầu
tiên thôi mà, đại đế sao lại xuống quan sát rồi? Hắn quan sát cái gì
chứ, trong phòng làm việc của hắn không phải cũng có màn hình giám sát
sao?
“Các cậu làm?”
Caesar mở miệng, mọi người nhìn nhau,
nhìn nhau, chủ nhiệm của phòng giám sát biết mình không chạy thoát trách nhiệm được, đứng ra: “Chuyện này, bàn cậu Lâm vốn ngồi đã tan, sau đó,
thì tới đây…”
Đúng, bàn không tới năm người sẽ bị dọn ra, nhưng
Lâm Dược lại bị phân tới bàn này, không phải là do y nhân phẩm quá tốt,
mà là có người thấy Ngựa hoang chướng mắt.
Ngựa hoang từ khi xuất hiện, thì đắc tội không ít người, nhưng vì thân phận cao thủ của hắn
cộng thêm bối cảnh thần bí__ Dù sao nghe nói hắn có hậu đài rất vững,
điểm này, cũng được mọi người thừa nhận, với tính cách cáu kỉnh của hắn, và những chuyện đã làm, nếu không có bối cảnh, thì không biết đã bị
người chặt khúc ném xuống biển từ đời nào.
Mà mọi người làm việc
tại JA cũng tức giận Jones không ít, tuy Jones đối với họ cũng chỉ chế
nhạo vài câu, châm chích vài câu, khi không cáo trạng, khiếu nại phàn
nàn, nắm mấy chuyện lông gà vỏ tỏi không buông, nhưng chuyện tích lũy
tới nay, thì chính là oán niệm khổng lồ.
Chỉ là tuy có oán niệm,
mọi người tại JA cũng không thể làm gì Jones, những gì có thể làm, cũng
chỉ là thầm rù rì sau lưng vài câu, lải nhải cằn nhằn.
Cho tới lần này, cho tới khi họ phát hiện Lâm Dược!
Lâm Dược là ai, khán giả bình thường có lẽ đã quên y, nhưng trên dưới JA, đặc biệt là mấy chủ quản, thì đều khắc cốt ghi tâm.
Tuy vì một vài động tĩnh như có như không của cấp trên, bọn họ không dám
công khai thân phận của Lâm Dược, nhưng động tay một chút thì vẫn có thể làm được.
Thế là, khi phân người, Lâm Dược liền bị phân tới bàn
của Jones, sau đó, bọn họ cuối cùng cũng đợi được giây phút lòng người
vui vẻ!
Tuy đã trút được giận, nhưng lúc này thấy Caesar xuất
hiện ở đây, tim mọi người lại treo lên, bọn họ sắp xếp Lâm Dược lên bàn
của Jones, Lâm Dược đó, nhất định sẽ bị chú ý, chuyện này… có lẽ không
đúng với ý của cấp trên?
“Mày là thứ TQ tạp chủng!”
Vừa
rồi mọi người cùng cười đùa thì không mấy rõ ràng, lúc này vừa yên tĩnh, giọng nói của Jones lập tức giống như được phóng lớn gấp bội.
Mà cùng lúc, bầu không khí trong phòng giám sát càng lạnh. Mọi người tại
đây đều mặc niệm cho Jones, à, Ngựa hoang thật xui xẻo, không chỉ gặp
phải Lâm, còn khiến đại đế nghe được câu nói này, ai cũng biết, đại đế
là con lai có một nửa huyết thống TQ!
“Cậu nói sai rồi, cậu không nên thêm vào trước chữ tạp chủng tiền tố từ TQ, có một câu thế này, đàn ông tới từ
Cùng chuyên mục
Chuyện được yêu thích
-
Tôi và hắn ta Cúgià (<a href="http://www.facebook.com/trang.dieu.58" target="_blank" target="_blank">facebook</a>) Truyện dài tập