n mặt Lâm Dược: “Nếu cậu thật nhớ
ông ấy, thì lại mời ông ấy qua đây, hoặc đợi khi nào có thời gian, chúng ta cùng trở về.”
Lâm Dược giống như không nghe thấy, tự nói:
“Ông già đó không phải người tốt gì, nhưng vẫn có vài lời nói rất đúng,
ông ấy bảo tôi cẩn thận anh, tôi không để ý, quả là không nghe lời cha
mẹ, chịu thiệt ngay trước mắt.”
Nói tới cuối, giọng đã rất có
tình cảm, còn mang theo run rẩy, giống như bị oan khuất rất lớn, Caesar
cứng người, tay dùng sức, hận không thể siết gãy eo y.
Lâm Dược
vẫn tiếp tục nói: “Lạc Lạc, anh nói xem tôi không cẩn thận bán mình một
lần cũng đủ rồi, cũng không thể bán hoài chứ, còn nữa, chuyện này thỉnh
thoảng làm chút cũng được, nhưng ngày ngày làm, thì sẽ bị hư thận, Lạc
Lạc anh cũng đã lớn như thế rồi, ưm…”
Lời phía sau y chưa nói ra, Caesar đã đỉnh người, lại vùi vào trong, Lâm Dược bị đỉnh như thế, nhất thời nói không nên lời, qua vài cái, y đang chuẩn bị mở miệng, Caesar
đã cắn môi y, y ngước mắt lên, thì thấy con mắt màu đen có dấu vết
chuyển đỏ.
“Lạc Lạc quả nhiên đã trở nên bạo lực rồi.”
Y nghĩ thế, chỉ cảm thấy mặt sau đỉnh càng lúc càng hung hãn.
Mà khi Lâm Dược và Caesar lật tới lật lui, Trương Trí Công đang ngồi trong một quán bar uống rượu. Thất tình thì uống rượu, hắn cũng cảm thấy mình thật bất lực, nhưng, hắn đã không nghĩ ra được cách nào khác nữa.
Trước giờ chưa từng như hôm nay, khiến hắn tuyệt vọng như thế.
Cả tuần nay hắn cùng Lâm Dược quan hệ thân mật, nhưng hắn biết, cũng chỉ
vậy thôi, nếu đối diện với cái ôm của hắn, Lâm Dược có nửa điểm không
thoải mái, thì có lẽ hắn còn có hy vọng, nhưng không có, Lâm Dược vô
cùng thản nhiên, sự thản nhiên này khiến hắn biết, nhiều nhất, hắn cũng
chỉ là bạn bè anh em mà thôi.
Tại sao không được? Lẽ nào chỉ có thể như vậy sao?
Tại Las Vegas, Trương Trí Công hiện tại cũng tính là nhân vật nổi tiếng,
cộng thêm hắn gần đây thường xuyên cùng Lâm Dược Caesar xuất hiện, vì
thế cũng rất được chú ý.
Hắn ở đây uống rượu lúc nửa dêm, không
biết sao bị người chụp được, thế là sang hôm sau, lại có một đống tin
tức nhiều chuyện. Mọi người lại liên tưởng phong phú về tình yêu N tay
này, nhưng trong những liên tưởng này, chúng ta vẫn thỉnh thoảng có thể
thấy một câu: “Ngựa hoang đang ở đâu?!”
Câu này đã được đưa ra
một tuần rồi, từ sau trận đấu đó, mọi người không thấy Ngựa hoang nữa.
Trong lúc tin tức đang nóng hổi nhất cũng không có, khi tin xấu của hắn
bị lộ cũng không thấy, thậm chí ngay cả nghi thức phát thưởng cũng không thấy.
Càng không thấy, mọi người càng hiếu kỳ, càng có nhiều cách nghĩ, đến hiện tại, ngay cả tin kiểu giết vì tình cũng xuất hiện.
Đương nhiên, Ngựa hoang không bị giết, càng không bị nhốt bị khóa, hắn sống
rất khỏe, lúc này, hắn đang chân trần tản bộ trên bãi biển tư nhân của
mình.
Nước biển xanh lam, bãi cát màu trắng bạc.
Hạt cát
mịn màng như phấn xoa của trẻ sơ sinh, bãi cát thế này đương nhiên là
nhân tạo, tất cả hạt cát đều vận chuyển từ đảo Boracay của Philippines
qua đây.
Vì để duy trì cảm giác mịn màng, bãi cát mỗi năm đều
phải đổi một lần, phí dụng tuyệt đối có thể khiến người bình thường tiêu xài cả đời.
Xa xỉ như thế, là thứ trước kia hắn chưa từng nghĩ
tới. Hai mươi năm trước, hắn chẳng qua là một kẻ móc túi của khu dân
nghèo, mười lăm năm trước, hắn vẫn là một kẻ móc túi, chẳng qua là từ
móc túi nhỏ, biến thành móc túi lớn.
Tất cả những gì hắn có được hôm nay, đều là người đó cho, mà người đó, lại sắp biến mất rồi.
“Cơ năng suy kiệt, nếu còn không tỉnh lại, chỉ sợ, không qua nổi một tháng
nữa. Không phải vấn đề máy móc, cũng không phải do thuốc, vô cùng xin
lỗi, tôi thật sự đã cố hết khả năng.”
Một tuần nay, câu nói này
không ngừng vang lên trong đầu hắn. Đầu tiên là chấn động, lại là mê
mang, đến giờ, ngược lại có chút nghi ngờ.
Thật sao? Người đó
thật sự sắp rời khỏi hắn sao? Nhưng, sao có thể chứ? Có lẽ, là hắn nghe
lầm rồi? Có lẽ, chỉ là một giấc mơ? Có lẽ sau khi tỉnh mộng, hắn vẫn là
kẻ móc túi ở khu dân nghèo, kẻ móc túi nằm ở cục cảnh sát?
Một cơn sóng ập bờ, lại một đợt sóng đẩy vào. Nước biển phủ qua chân hắn, hắn hoàn hồn.
“Bất kể thế nào, tôi cũng phải cho anh như nguyện.”
Nhìn mặt biển, hắn thấp giọng nói.
Tân hôn yến oanh, trong màn phù dung ấm áp, quân vương từ đó bất tảo triều…
Tuy từ khác nhau, chữ khác nhau, nhưng ý nghĩ thì đều giống nhau! Đương
nhiên, người bình thường thì không thể nào so sánh với hoàng đế, không
thể nói là thật sự từ đó về sau ngày ngày ủ trong chăn. Nhưng hai người
có quan hệ rồi, chỉ cần không thù không oán, còn có chút hảo cảm với
nhau, luôn sẽ có chút thân mật.
Nhưng Caesar không có.
À,
hắn ngược lại không phải thân đế vương, ngay cả điểm này đều không giống người thường. Mà cho dù hắn muốn thân mật, cũng không thể thân mật một
mình.
Lâm Dược chạy rồi.
Tuy cả tối bị hắn lật qua lật
lại, giày vò tới mức tay cũng không nhấc nổi, nhưng sáng hôm sau, Lâm
Dược vẫn dùng nghị lực mà năm đó dùng để khiêng bao cát ở công trường mà trèo xuống giường, sau đó gian nan trở về