XtGem Forum catalog
Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325410

Bình chọn: 8.5.00/10/541 lượt.

đều không dám nhìn Caesar, mỗi lần gặp mặt, đều cúi đầu rũ mắt, ánh mắt tiêu chuẩn nhìn gót chân mình.

Là tâm phúc của Caesar, hắn biết ông chủ của mình còn có một tên tiếng Trung, nhưng mà Lạc Lạc… đó là tên gì chứ!

Trừ vụ tai nạn nhỏ này, hành trình trở về cũng coi như thuận lợi, suốt

đường Lâm Dược cũng không nói gì nữa, trở về JA, Caesar kéo y lên tầng

cao nhất, y cũng ngoan ngoãn không phản kháng.

Vừa vào phòng, Lâm Dược đã xin lỗi: “Xin lỗi, Lạc Lạc, tôi không nên tùy tiện gọi anh, tôi sai rồi, phí sửa xe tôi sẽ trả.”

Caesar ôn hòa nhìn y một cái: “Mấy hôm nay cậu cũng mệt rồi, ở đây nghỉ ngơi đi.”

Hắn nói rất thân thiết, giọng ấm áp, Lâm Dược liền cảm thấy được một cỗ rét lạnh, y rùng mình: “Lạc Lạc, anh đừng dọa tôi, tôi thừa nhận tôi sai

rồi, nhưng quan hệ của hai chúng ta thế này. Của tôi chính là của anh…”

Lần này không đợi y cường điệu lặp lại hai người một thể, Caesar đã ngắt

lời: “Tôi biết, quan hệ của hai ta thế này, cậu không cần nói nữa, tôi

còn có chút việc, cậu nghỉ ngơi trước, lát nữa tôi tới xem cậu.”

Nói xong, sờ đầu y, đi ra ngoài, từ đầu tới cuối hắn đều dịu dàng thân thiết, nhưng vừa ra ngoài, hắn liền khóa cửa.

Lâm Dược sờ cằm nhìn chằm chằm cửa nửa ngày, cuối cùng đi tắm, rồi thật sự leo lên giường.

Bảy ngày nay, y thật sự cũng mệt rồi, tuy Lâm Kiến Thiết là ba y, nhưng

quan hệ cha con của họ vẫn không tới đâu, đặc biệt là sau khi y mười

tuổi, thì gần như không còn ăn cơm chung, lần này bảy ngày liền cùng ăn

cùng ngủ, y thật sự có hơi không quen. Hơn nữa Lâm Kiến Thiết còn luôn

luôn ra vẻ cha hiền, khiến y rất khó chịu.

Lúc này tắm rửa xong, nằm trên giường nước thoải mái, ôm gối, không bao lâu đã ngủ.

Khi Caesar trở về, thì thấy y đang nằm trên gối của mình, trong ngực còn ôm một cái, mặt nghiêng sang một bên, khóe môi còn dính một chút nước dãi, dáng ngủ ngọt ngào không lo âu.

Tim Caesar mềm xuống, giở khóc giở cười lắc đầu, đặt đồ lên bàn, rồi mới lắc Lâm Dược.

Lâm Dược đang ngủ ngon, bị đánh thức có chút bực bội, nhưng thấy Caesar vẻ mặt dịu dàng, cũng không dám nói nhiều.

“Qua ăn cơm.”

“Ăn à, tôi không đói.”

“Cũng phải ăn chút gì đó.”

Lâm Dược tới trước bàn ăn, phía trên có bốn cái khay, hai khay lạnh, hai

món nóng. Khay lạnh đậu phộng rang, dưa leo trứng muối. Khay nóng là cải xanh xào thịt, su su xào.

Vô cùng bình dân vô cùng đại chúng,

những món thế này, ở Mỹ cũng rất hiếm thấy, càng đừng nói xuất hiện ở

JA, xuất hiện ở căn phòng thế này trên bàn thế này. Những thứ này giống

như món ăn chỉ xuất hiện ở chợ đêm bên đường tại Cúc thành, trừ nó ra,

trên bàn còn có hai cái chén, một bình Erguotou.

Lâm Dược liếc nhìn bàn, lại nhìn Lâm Dược.

“Tôi bảo bọn họ làm mì sợi cho cậu, lát nữa sẽ đưa tới.” Caesar nói, mở

Erguotou, rót cho y nửa chén, “Ăn đi, không phải đều là món cậu thích

sao?”

Lâm Dược nuốt nuốt nước miếng, “Lạc Lạc, tôi cảm thấy anh đây là đang đưa tiễn tôi.’

“Đưa tiễn cái gì, cậu lại không đi đâu.” Caesar liếc y một cái, chậm rãi nói: “Cậu chuẩn bị đi sao?”

Lâm Dược không đáp, cười gượng hai tiếng, chuyển miệng nói: “Lạc Lạc, tôi

nhớ ở chỗ anh có rượu Cheval Blanc, đừng tiếc không dùng nó chứ, sao lại lấy Cheval Blanc ra xua tôi.”

“Không phải cậu thích cái này sao?”

“Là thích nhất, nhưng giờ không phải nên đổi vị sao? Thật là, hai năm nay

tôi không uống thứ này rồi, tửu lượng nhỏ rồi, tính ra chống không nổi.”

“Món ăn này không hợp với rượu đó, nếu không ngày mai cậu uống được không?”

“Hợp! Không còn gì hợp hơn! Cho dù không hợp tôi cũng không để ý, tôi muốn uống bây giờ!”

Caesar cười cười, đứng lên, vừa lấy rượu vừa nói: “Lâm Dược, chắc không phải cậu cho là tôi vốn chuẩn bị chuốc say cậu đó chứ.”

“Sao có thể, cho dù anh không chuốc say tôi tôi cũng không phản kháng được, tôi đánh không lại anh.”

Caesar nhìn y một cái: “Lần đầu tiên tôi phát hiện cậu có logic rõ như thế.”

Lâm Dược hiếm khi không đáp trả, cúi đầu gắp một miếng thịt, y gắp đồ như

gió, liên tục nhét vào miệng, chỉ là khi Caesar muốn cụng ly với y, lúc

đó mới dừng lại, nhưng mỗi lần nhiều lắm cũng chỉ uống nửa hớp, so sánh

thì Caesar uống nhiều hơn y một chút.

Cứ nửa hớp rồi nửa hớp, khi uống nửa hớp thứ tư, Lâm Dược đột nhiên cảm thấy có chút choáng, y dừng đũa, cố gắng mở to mắt, thì thấy Caesar cầm ly rượu cười nhìn mình.

“Lạc Lạc, đầu tôi choáng, anh giúp tôi gọi bác sĩ đi.”

“Không cần, cậu rất khỏe.”

Lâm Dược giãy đầu, tuy y choáng, nhưng vẫn có năng lực suy nghĩ, chỉ là khá chậm, y chậm rãi suy nghĩ, nghĩ một lúc lâu mới phản ứng lại được: “Lạc Lạc, anh bỏ thuốc vào đồ ăn?”

“Đúng vậy.”

Lâm Dược càng choáng, y cố sức rất lâu mới nói ra: “Tại, tại sao?”

Caesar đứng lên, ngồi xuống cạnh y: “Lâm Dược, cậu nói xem thiếu nợ có phải nên trả không?”

Lâm Dược mù mờ gật đầu.

“Vậy nếu thiếu tình, thì cũng phải trả chứ.”

Lâm Dược hiện tại tuy choáng váng, nhưng cũng biết câu này không thể tùy

tiện trả lời, chỉ là Caesar cũng không cần y trả lời, hắn đứng lên, vác y lên vai rồi đi tới giường.

“Nếu đã thiếu tình lại thiếu nợ, vậy thì càng phải trả.”