XtGem Forum catalog
Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325400

Bình chọn: 8.5.00/10/540 lượt.



Ném y lên giường, Caesar hoạt động cổ tay một chút, cho ra kết luận.

Tối hôm nay, Lâm Dược từ đầu tới cuối ở trong trạng thái choáng đầu, Caesar bỏ thuốc y nhưng chỉ khiến y choáng, chứ không khiến y ngất.

Cho nên y vẫn mơ mơ hồ hồ biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ là khi

muốn phản kháng, thì tay chân lại mềm nhũn, động không được, cái này,

không chỉ là do thuốc mê, mà có hơn một nửa nguyên nhân, là vì Caesar

đang động tay chân với y.

Tuy đã bỏ thuốc, nhưng Caesar lại không dự định dùng cường, hắn cởi quần áo Lâm Dược từng chút một, từ cổ họng

tới bụng dưới, men theo quỹ đạo liếm mút, miệng thì bận rộn, hai tay

cũng không rảnh rỗi, hoặc là ma sát bộ vị trọng yếu đó, hoặc là quét cam du mở rộng hậu huyệt.

Bộ vị đó của Lâm Dược trước giờ chưa ai

động qua, một ngón tay vào thì có cảm giác kỳ lạ, Caesar cũng không vội, đụng chạm vài cái, rồi lại đi an ủi phía trước của y, vuốt nắn hai viên cầu, khiến Lâm Dược thoải mái rồi, lại mò tới mặt sau.

Cứ thế

liên tục nhiều lần, khiến Lâm Dược lên không được xuống không xong, khó

chịu một bên hừ hừ, một bên muốn tự an ủi mình, nhưng còn chưa động tới

chỗ đó, đã bị nắm lấy.

“Muốn sao?” Caesar cắn tai y thầm thì.

Lâm Dược hừ hai tiếng.

“Muốn gì?”

Lâm Dược mở mắt, mê hoặc một lúc, phun ra một chữ: “Cút!”

Caesar cười, tay thì càng tăng thêm kỹ xảo, thứ trong tay càng lúc càng cứng, nhưng chung quy không thể bùng phát.

“Để tôi vào, tôi sẽ cho cậu ra.”

Lâm Dược không để ý tới hắn, Caesar tiếp tục trêu chọc, hậu huyệt đã được

mở rộng mềm mại, vì bôi trơn, nên có thể chứa hai ngón tay rồi.

Caesar thỉnh thoảng dùng thứ cứng rắn của mình ma sát vài cái, nhưng lại không thật sự tiến vào, ngược lại không ngừng dụ dỗ Lâm Dược: “Để tôi vào, sẽ cho cậu thoải mái. Để tôi vào, tôi sẽ cho cậu ra, để tôi vào…”

Lâm Dược cảm thấy chuyện này không thể đáp ứng, nhưng y khó chịu cực độ,

lại bị giọng nói như tẩy não đó nói miết làm cho có chút bực bội, cuối

cùng khi sắp tới ranh giới thì nhịn không được nói: “Anh, mẹ nó anh lải

nhải cái gì! Muốn vào thì vào đi!”

Caesar cũng đã ở ranh giới nhẫn nại, nghe câu này, lập tức nâng eo tiến vào.

Tuy đã làm trơn rất tốt, nhưng hai ngón tay và thứ đó vẫn có khoảng cách

rất lớn, đau đớn từ thân dưới truyền tới, Lâm Dược lập tức tỉnh táo vài

phần.

Y mở mắt, cùng Caesar bốn mắt nhìn nhau.

Caesar cười, cúi đầu hôn y, thân dưới thì vẫn không chút khách khí tiến thẳng vào trong.

Lâm Dược vừa đau vừa có chút mơ hồ, mở miệng liền cắn, miệng Caesar đau

nhói, nhưng không rụt về, ngược lại thò lưỡi vào trong quấn lấy, thân

dưới vẫn đang chậm rãi nhưng kiên định tiến vào trong.

Rất đau.

Lâm Dược đau, thật ra hắn cũng không thoải mái tới đâu, nhưng hắn biết lúc

này tuyệt đối không thể lùi lại, nếu lúc này không nhanh chóng giải

quyết dứt điểm Lâm Dược, thì lần sau muốn dụ y mắc câu cũng không dễ,

nếu nói trước kia hắn còn có nhẫn nại chậm rãi tiến, thì hiện tại đã

không còn nữa.

Hắn một bên tiến vào, một tay còn đưa ra an ủi phía trước của Lâm Dược, nơi đó vì đau đớn mà đã héo rũ xuống.

Sau khi tiến vào toàn bộ, hắn dừng lại, để Lâm Dược thích ứng với sự tồn

tại của mình, qua một lúc sau, cảm thấy người dưới thân không còn căng

chặt thế nữa, hắn thử động một chút, đầu lưỡi lại lập tức đau nhói.

Hắn ngẩng đầu lên, thì thấy Lâm Dược đang khí thế bừng bừng trừng hắn.

Hắn cười, thân dưới lại đỉnh một cái.

Lâm Dược hừ một tiếng.

“Một lát sẽ không đau nữa.”

“Khốn kiếp, anh cho rằng ông đây là xử nữ sao.” Vì quá đau, đầu óc y cũng đã

tỉnh táo mấy phần, chỉ là cảm giác dị thường ở mặt sau thực khiến y

không thoải mái nổi, “Anh nhanh lên đi, cho dù có khai bao xử nữ cũng

không giống như anh vậy đâu.”

“Cậu từng khai bao xử nữ sao?” Caesar nói, ngậm đầu ngực trái của y, “Hơn nữa xử nam luôn khó khai bao hơn xử nữ.”

Nói xong, không cho y cơ hội mở miệng nữa, thân dưới nhanh chóng đâm rút,

đồng thời tay cũng nhanh chóng di động, Lâm Dược chỉ cảm thấy vừa khó

chịu vừa thoải mái, đồng thời, trước ngực còn có một cảm giác tê dại

chưa từng có. Đầu óc giống như càng thêm choáng váng. Lâm Dược mơ hồ choáng váng, bị Caesar bày tới, lật lui. Ban đầu đầu óc y mòng mòng, sau đó là tay chân mềm nhũn.

Không biết qua bao lâu, Caesar cuối cùng cũng dừng lại.

Lâm Dược nằm úp trên giường, Caesar từ sau lưng ôm y, ngón tay không ngừng

trượt tới trượt lui trên người y, đồng thời không ngừng hôn lỗ tai y,

rướn người qua cắn mũi y.

Lâm Dược vẫn không động tĩnh, mắt nửa

khép, sắc mặt có chút tái nhợt, chân mày thỉnh thoảng run một cái, trông có vài phần đáng thương.

Caesar dừng lại, kiểm tra một phen, xác định không bị thương, mới nói: “Tôi biết cậu không thoải mái, tôi vốn

muốn để từ từ, nhưng… ừm, ngày mai đi đăng ký đi.”

Lâm Dược cuối cùng cũng có hành động, y chậm rãi mở mắt ra, con mắt động vài cái, sau đó mới mở miệng: “Tôi nhớ ba tôi rồi.”

Tuy Caesar quả thật không xem trọng gì Lâm Kiến Thiết, nhưng hiện tại hắn

đã đem Lâm Dược ăn sạch sẽ cả da lẫn xương, ác cảm đối với Lâm Kiến

Thiết, cũng giảm đi không ít, hắn hô