c tiếp nói: “Tôi cầu xin anh cho tôi biết, suốt đời anh ấy, chỉ có một nguyện vọng
này, hiện tại anh ấy sắp chết rồi, bất luận thế nào tôi cũng phải giúp
anh ấy thỏa mãn.”
Lâm Dược không nói gì, Ngựa hoang ngẩng đầu lên: “Anh còn nhớ Daniau không?”
“À… anh ta vẫn khỏe chứ?”
“Khỏe? Anh ấy lắp bom trên người, làm sao có thể khỏe?”
Lâm Dược muốn nói, bom không thể dễ dàng lắp trên người, nhưng lúc này cổ
họng y khô khốc, nhất thời cũng không nói được quá nhiều, chỉ ừm một
tiếng.
“Anh ấy vừa ra đời đã là con cưng, anh biết gia tộc Dodge
không? Tôi có thể cho anh biết, đó là một gia tộc khổng lồ có lịch sử
hơn cả Hồng Môn, có tài phú hơn cả JA, anh ấy vốn sống như hoàng tử, anh ấy vốn nên được nắm giữ tất cả như đế vương. Anh ấy vốn nên giống như
Caesar, không, anh ấy phải càng khiến người ta kính sợ hơn Caesar, càng
khiến người ta sợ hãi, nhưng những thứ đó anh ấy đều từ bỏ.”
“À…”
Lâm Dược à một tiếng, tiếp theo nên nói gì? Đầu óc đã hơi trì đồn chậm rãi
vận chuyển, Daniau là công tước xứ Windsor thời nay? Vì tình yêu mà từ
bỏ tất cả? Nhưng người anh ta yêu còn lợi dụng anh ta? Vứt bỏ anh ta?
Nhưng không nghe nói Lạc Lạc thật sự có gì với anh ta mà.
Y đang suy nghĩ, lại nghe Ngựa hoang nói: “Nguyện vọng duy nhất của anh
ấy chính là có chiến tích trong poker Texas. Anh biết không? Người có
thân phận như anh ấy tuyệt đối không thể trở thành con bạc chuyên
nghiệp. Nhưng, anh ấy thà từ bỏ tất cả quyền lợi của nhà Dodge, còn bước vào cánh cửa này. Anh ấy đã thành công! Anh ấy gần như sắp thành công
rồi! Nếu không có Caesar nhất định anh ấy sẽ thành công!”
“Mà sỡ
dĩ Caesar có thể thắng anh ấy, cũng chẳng qua là vì một bước cuối cùng,
chỉ kém một bước, nếu anh ấy có thể lấy được con bài cuối cùng, người
thắng tuyệt đối là anh ấy chứ không phải Caesar! Lấy được con bài muốn
nhất, anh ấy nói đó là ‘thiên ngoại phi tiên’, tôi bất kể nó gọi là gì,
tóm lại anh ấy muốn học chiêu đó, tôi phải giúp anh ấy làm được.”
Hắn nhìn Lâm Dược chằm chằm, nói từng chữ: “Tôi có thể thề tại đây, chỉ cần anh cho tôi biết làm sao làm được, tôi có thể thỏa mãn bất cứ nguyện
vọng nào của anh, chỉ cần tôi có, anh đều có thể lấy đi. Tôi có ba căn
biệt thự, một bãi biển tư nhân, tài khoản chừng chín mươi triệu đô la
Mỹ, còn có cổ phần nhất định tại một vài xí nghiệp. Những thứ này tôi
đều có thể cho anh toàn bộ. Nếu anh cảm thấy không hết giận, cũng có thể khóa tôi ba ngày, bốn ngày, thậm chí trực tiếp giết tôi!”
Lâm Dược nhìn hắn, một lúc lâu, cuối cùng mở miệng: “Tôi, tôi muốn suy nghĩ…”
Ngựa hoang miễn cưỡng nhẫn nại cuồng hỉ trong lòng: “Được, anh cứ suy nghĩ.”
Vì khích lệ y, hắn còn để giường bằng lại, cởi còng tay, hiện tại hắn cũng không sợ Lâm Dược làm gì, Lâm Dược cũng không thể làm gì.
Bị khóa ba ngày, y thậm chí đã không có cách nào dựa vào sức lực của mình mà thu tay lại.
Ngựa hoang vốn cũng muốn cởi còng chân cho y, nhưng ba ngày nay, đã dính lại với máu thịt, nếu đột nhiên mở ra, Lâm Dược còn phải chịu nổi khổ cắt
thịt.
“Sau khi anh cho tôi biết, tôi sẽ mời bác sĩ tới, anh cần suy nghĩ bao lâu?”
“Hai…” Lâm Dược nhìn sắc mặt của hắn, hai ngày trong miệng đổi thành hai tiếng.
Ngựa hoang gật đầu, hai tiếng, hắn còn đợi được. Chẳng qua cho dù là vậy,
hắn vẫn đi ra ngoài, gọi một cuộc điện thoại: “Tôi cần sự giúp đỡ của
anh.”
“Ân tình tôi đã trả hết rồi.”
Bên kia truyền tới giọng nói lạnh nhạt, hắn làm như không nghe thấy nói tiếp: “Tôi cần sự giúp đỡ của anh!”
“Được thôi, lần cuối cùng, cậu muốn gì?”
“Thuốc tự khai và chuyên gia thôi miên.”
Bên kia truyền tới tiếng cười lớn: “Nếu cái đó hữu ích, tất cả luật sư đều
sắp thất nghiệp rồi, ừm, cũng không đúng, chắc là luật sư án hình sự vẫn có thể hành nghề.”
“Tôi biết, tôi chỉ chuẩn bị.”
Trong
tiểu thuyết phim ảnh tác dụng của thuốc tự khai và chuyên gia thôi miên
được khuếch đại vô hạn, nhưng nó chỉ là một kỹ thuật khoa trương. Nếu
thật có tác dụng, còn cần luật sư làm gì? Chỉ cần thôi miên phạm nhân,
hoặc cho hắn uống một viên thuốc tự khai không phải vấn đề nào cũng được giải quyết hết rồi sao?
Ngay cả thẩm phán cũng không cần dùng
nữa, thậm chí bồi thẩm đoàn cũng không cần. Phương diện công chính có
mạng có phương tiện truyền thông giám sát là đủ, bảo đảm không có án oan án sai.
Những thứ đó có tác dụng, nhưng tác dụng chỉ giống như
một viên thuốc màu xanh. Có lẽ có tác dụng, nhưng hiệu quả, thì rất khó
bảo đảm.
Hơn nữa, dựa vào thứ ngoại lực này, cho dù nói ra, cũng
chưa chắc hoàn chỉnh. Có lẽ một vụ án, cho dù chỉ là những đoạn rời rạc
cũng đủ. Nhưng hắn cần, nhất định phải hoàn chỉnh!
Cũng chính vì thế, hắn mới không chuẩn bị những thứ này từ đầu, hắn không ngờ Lâm Dược sẽ kiên trì tới giờ.
“Xem ra hiện tại cậu vẫn chưa có được thứ mình muốn, tôi phải nhắc nhở cậu, nhanh lên một chút.”
Ngựa hoang không để ý tới hắn, trực tiếp nói: “Tôi muốn có được thứ tôi cần trong hôm nay.”
“Tôi không thể bảo đảm, cậu biết hiện tại là thời kỳ nhạy cảm.”
“Anh sẽ có cách.”
“Tôi chỉ có thể cố gắng.”
Cúp máy, Ngựa hoang tựa vào t
