y, chỉ vì thấy tôi chướng mắt sao.”
Khóa y ba ngày vẫn không hỏi được cái gì, Ngựa hoang cũng có chút khó chịu.
Đồng thời hắn còn lo lắng. Hắn hành động ẩn mật, nhưng sỡ dĩ Caesar
không phát hiện được, chẳng qua là vì Caesar không nghĩ tới, nếu một khi để Caesar nghĩ tới, thì rất nhanh sẽ tìm tới đây.
Hắn không sợ bị Caesar tìm được, hắn thậm chí không sợ thủ đoạn báo thù của Caesar, hắn chỉ sợ cái gì cũng không thể hỏi ra.
“Anh quả thật khiến tôi rất bất ngờ, Lâm Dược, có lẽ anh cảm thấy hiện tại quá thoải mái rồi? Anh muốn một chút thứ khác không?”
Lâm Dược nhìn hắn một lúc, chậm rãi mở miệng: “Cậu cảm thấy tôi có thể lên thiên đường không?”
Ngựa hoang cười lạnh: “Xem ra anh thật quyết tâm che giấu tới cùng, nhưng
mà, anh cảm thấy mình có thể lên thiên đường sao? Nếu tôi ở địa ngục,
anh cũng phải cùng tôi xuống đó.”
“Đúng đó, cậu nói xem cả thiên
đàng tôi cũng không thể lên được, càng không có cách nào so sánh với
Jesu đúng không, cậu nói xem chuyện mà người ta cũng chịu không nổi, tôi có thể chịu nổi sao?”
“Anh chịu không nổi sao? Nếu đã chịu không nổi, thì nói đi. Tôi có thể bảo đảm, sau khi xong chuyện tôi tuyệt đối
sẽ thả anh đi, tôi còn có thể bảo đảm sau này tuyệt đối không sử dụng
cái đó… đương nhiên, có lẽ tôi căn bản không có cơ hội sử dụng rồi. Anh
không cần lo lắng tôi lừa anh, tôi đã từng làm rất nhiều chuyện không ra sao, nhưng là một cao thủ, tôi cũng nói lời giữ lời.”
Lâm Dược
nhìn hắn, qua một lúc lâu mới mở miệng trong sự trông đợi của Ngựa
hoang: “Ngựa hoang, tướng mạo cậu rất đẹp. Nếu có thể thay đổi tật xấu,
cũng là một đối tượng không tồi. Nhưng, chuyện tình cảm không thể miễn
cưỡng, cho dù cậu bức tôi, cho dù cậu nguyện ý cùng tôi tới địa ngục,
tôi cũng không thể lừa cậu.”
Ngựa hoang nhìn Lâm Dược.
Lâm Dược nhìn Ngựa hoang.
Tĩnh lặng, tĩnh lặng.
Lâm Dược vô cùng vô tội, Ngựa hoang… Ngựa hoang lúc này chỉ có một cảm giác__
Đầu của Caesar có vấn đề rồi, nếu không sao lại đi thích một người thế này chứ?!
Suy nghĩ này vừa hiện ra, hắn lập tức lại áp xuống, không thể bị Lâm Dược
lừa! Tên này đang giả ngốc, anh ta nhất định đang giả ngốc!
Hắn
hít một hơi, nói từng chữ: “Lâm Dược, tôi hỏi anh tại sao có thể luôn
lấy được con bài mà mình muốn! Tôi hỏi anh tại sao biết lá bài River
cuối cùng là con gì!”
Lâm Dược chớp chớp mắt, sau đó thở dài thườn thượt.
“Thì ra cậu hỏi là cái này sao, dọa chết tôi rồi, tôi còn cho rằng cậu cũng
thích tôi chứ, tôi hiện tại chỉ sợ cái này, cậu nói xem con người không
thể quá ưu tú, quá ưu tú thì sẽ có phiền não. Cậu nói xem thần nữ hữu ý, tương vương vô tâm… a__”
Ngựa hoang quất một roi lên người y:
“Bắt đầu từ giờ, anh còn nói một câu vô ích, tôi sẽ quất anh một roi,
anh có thể thử xem chịu được bao nhiêu roi.”
Lâm Dược nhe răng
hít hơi, bị khóa ba ngày, y đối với đau đớn dã có hơi tê liệt, nhưng roi này lại đau đến run rẩy, một sợi roi mềm rất mảnh, lại có gai chi chít, một roi quất lên, máu thịt bê bết.
Thấy y không ngừng run rẩy, Ngựa hoang thỏa mãn hiệu quả này: “Hiện tại, anh có thể nói rồi chứ.”
Lâm Dược không nói gì, thấy hắn giơ roi lên vội nói: “Là cậu bảo tôi đừng nói lời vô ích mà.”
“Vậy thì nói vài thứ không vô ích đi.”
Nói rồi, lại huơ một roi, lần này Lâm Dược có chuẩn bị, nhịn không kêu lên, nhưng run rẩy càng lợi hại.
“Làm sao lấy được lá cuối cùng?” Y run run rẩy rẩy nói, “Nếu tôi biết, còn thua trong cuộc đấu sao?”
“Nói vậy anh vẫn không chịu nói rồi?”
“Tôi thật sự không biết mà__”
Lâm Dược kéo dài giọng, trong giọng nói mang theo oan uổng nồng đậm, nhưng
Ngựa hoang chỉ cười lạnh quất roi thứ ba. Hắn bắt Lâm Dược về, nhưng ban đầu hắn cũng không nghĩ sẽ làm quá khó coi, chẳng qua hiện tại… dù sao
hắn cũng không nghĩ rằng sau này có thể chạy thoát, vậy thì, bất luận
thủ đoạn nào hắn cũng phải thử!
Thế là trong hai tiếng tiếp theo, hai người không ngừng trải qua quá trình truy vấn bằng roi và trả lời.
Sau hai tiếng, Ngựa hoang cuối cùng dừng tay, lúc này, Lâm Dược chỉ còn
thoi thóp một hơi. Từ ngực tới đùi, trên người chằng chịt từng vết roi.
Đánh đến lúc cuối, Ngựa hoang cũng có chút nghi hoặc, lẽ nào anh ta thật sự
không biết sao? Nhưng, sao có thể? Ván đấu với Hoa Hồ tử đó, nếu không
phải anh ta lấy được con bài mình muốn, sao có thể thắng?
Hơn nữa, tại cuộc đấu lần này, hắn cũng đích thân trải qua cảm giác đó.
Anh ta nhất định biết!
Ngựa hoang kiên định tin tưởng.
“Vậy có biện pháp nào có thể khiến Lâm Dược mở miệng không?”
Ba ngày vừa rồi đã chứng minh, cực hình không tác dụng, vậy thì, còn biện pháp nào nữa?
Ngựa hoang suy tính, nhìn chằm chằm Lâm Dược, qua một lúc lâu, hắn ném roi đi, bước tới một bước, quỳ xuống.
Lâm Dược đang choáng váng, nghe âm thanh, mở miệng theo phản xạ: “Tôi thật sự không biết…”
“Tôi xin anh!”
Lâm Dược chậm rãi mở mắt, sau đó, thì thấy Ngựa hoang hai tay đặt trên đất, đầu để lên tay, quỳ trước mặt mình.
“Xem ra ông đây thật sự sắp không được rồi, ngay cả ảo giác cũng xuất hiện…”
Y lầm bầm, Ngựa hoang hơi động người, không ngẩng đầu lên, trự