khăn bình thường, càng huống
hồ bọn họ cũng không có công cụ thích hợp.
Người tới người đi,
Caesar đứng bên cạnh, hắn không đi tới, cũng không nói bất cứ điều gì,
nhưng ánh mắt như mũi tên lại khiến tất cả mọi người như lâm đại địch,
run rẩy sợ hãi.
Bọn họ cẩn thận làm việc, một câu cũng không dám
nói, tay càng cẩn thận hơn, chỉ sợ một động tác nào đó làm đau Lâm Dược, khiến y rên lên, thì mình sẽ bị đại đế phi thân tới ném đi.
May là tình trạng này cuối cùng không xảy ra, Lâm Dược vẫn luôn rất an tĩnh.
Đến cuối cùng, còng chân của Lâm Dược vẫn không mở ra. Carlos và các bác sĩ chỉ có thể cưa giường ra, giữ lại phần dính với chân Lâm Dược.
Lúc này, thật sự y thích hợp nằm sấp, nhưng không biết y đã bị Ngựa hoang
quất bao nhiêu roi, thân trước toàn vết roi, vì thế chỉ có thể tiếp tục
nâng lên.
Khi lên xe, hai chân y được nâng, đùi được cố định trên một tấm ván khác, đây cũng là do sợ trọng lượng của y sẽ khiến những
cây đinh thép đó càng đâm sâu vào thịt.
Dù sao trước đó, y đứng trên giường, mà hiện tại y phải nằm.
Caesar ôm đầu y, không nói một lời.
Mọi người cũng không dám nhiều lời, có vài người to gan suy đoán hắn đang
nghĩ gì, có người nghĩ hắn nhất định đang suy nghĩ làm sao phanh thây
Ngựa hoang, có người biết nhiều hơn thì đang nghĩ, hắn đang nghĩ làm sao đánh bại Sharon phong tỏa Hồng Môn, đương nhiên phần nhiều vẫn nghĩ,
hắn chắc đang lo lắng cho Lâm Dược.
Thật ra tất cả đều sai rồi, hắn không nghĩ gì cả. Hiện tại hắn thậm chí cũng không tức giận, mà có một sự yên tâm kỳ lạ.
Ôm Lâm Dược như thế, cảm thấy được nhiệt độ thân thể y, hắn không còn có
suy nghĩ gì khác. Hắn không nghĩ nếu Lâm Dược có gì thì sao, Lâm Dược
vạn nhất chết thì sao.
Lâm Dược hiện tại đang ở trong lòng hắn, cũng sẽ vĩnh viễn ở đây, nếu y chết…
Hắn đột nhiên cười.
Vậy thì cùng chết đi, có lẽ, bọn họ thật sự có thể ở trong cùng phần mộ,
ngày ngày bên nhau. Sau đó, người này sẽ ngày đêm không ngừng lải nhải
với hắn, mà hắn thì sẽ không ngừng quát bảo y câm miệng. Có lẽ đều không cần, có lẽ hắn sẽ trực tiếp hành động.
Trạng thái linh hồn là
thế nào, tuy hắn đã từng trải qua một lần, nhưng cũng không phải rõ lắm, không biết có phải có thể tiếp xúc với linh hồn khác không. Nếu có thể, vậy thì có gì khác biệt với hiện tại đâu. Hoặc nên nói là càng tốt, như thế, bọn họ lại chỉ còn có nhau.
“Không sao…” Hắn thầm thì, “Nhiều lắm, cũng chỉ thế thôi.” Vết thương của Lâm Dược nhìn rất thảm, nhưng thật ra thì đều không phải chí mạng.
Đương nhiên, nếu kéo dài thêm một hai ngày, y có thể trực tiếp bị ghim chết,
nhưng vào xã hội hiện đại, tuy trình độ y học vẫn chưa phát triển cao
độ, nhưng trị liệu loại thương tích không động tới gân cốt này vẫn không phải vấn đề lớn.
Đến bệnh viện rồi, còng chân của y cũng được
tháo ra. Phần máu thịt dính với còng chân được cắt bỏ, bôi thuốc tiêu
độc lên vết roi.
Phiền phức nhất, là sốt cao, nhưng sau khi tiêm thuốc độ mạnh thì cũng rất nhanh ổn định.
Đương nhiên, những vết thương này cũng sẽ ảnh hưởng tới y sau này, chẳng hạn
tính ra trong một tháng tới, y rất khó xuống đất hoạt động. Hơn nữa liên tục ba bốn ngày đều không ăn gì, lại bị tiêm dinh dưỡng không ngừng, dạ dày của y cũng sẽ bị ảnh hưởng, trong một thời gian, chỉ sợ y chỉ được
ăn thức ăn lỏng. Nhưng ít nhất, y đã có thể hoạt động. Đương nhiên,
trong đó cũng có nguyên nhân do lực sinh mạng cường hãn của y__ Nếu đổi
người khác, chỉ sợ không kiên trì được tới lúc Caesar tìm tới.
Vì quá mức suy yếu, trong hai ba ngày sau đó, y đều trong trạng thái ngủ, thỉnh thoảng sẽ tỉnh, không được mấy phút lại ngủ.
Mà bất kể lúc nào y mở mắt đều có thể thấy Caesar đang ở bên cạnh mình.
“Lạc Lạc từ lúc nào đã đổi sang đi trên con đường phiến tình rồi?”
Y mơ mơ hồ hồ nghĩ thế, may là lúc này y thực sự quá mệt, không có nói ra, nếu không…
Đương nhiên, cho dù y nói ra, lúc này Caesar cũng chỉ có thể cười cười, chứ tuyệt đối sẽ không gầm lên bảo y câm miệng.
Nhưng Caesar không phải vẫn luôn ngồi bên cạnh y, trừ một vài việc của JA ra, hắn còn phải đi xử lý một chút chuyện của Tiêu Nhiên.
Đối với hắn, Tiêu Nhiên cũng rất thẳng thắn: “Tôi thiếu ân tình của cậu ta, cũng phải trả.”
Ân tình mà Tiêu Nhiên nói, là ba năm trước. Khi Ngụy lão lục tìm kiếm cao
thủ poker Texas khắp nước Mỹ, hắn từng âm thầm đi tìm Ngựa hoang.
Mà lúc đó, người anh em nhà họ Trương cử ra tất nhiên là Trương Trí Công,
như vậy do Ngựa hoang xuất thủ đương nhiên là không có vấn đề. Ngựa
hoang vốn là cự tuyệt, nhưng sau đó lại đáp ứng, chẳng qua xuất chiến
không phải là hắn, mà là Daniau.
Cũng chính là lúc đó, hắn mới
biết quan hệ của Daniau và Ngựa hoang, tuy kinh ngạc, nhưng đối với hắn
mà nói không là gì, Daniau xuất thủ, thì đương nhiên là nắm chắc hơn cả
Ngựa hoang.
“Ân tình lớn bằng trời, tôi không có lý do không giúp cậu ta, chẳng qua đại đế, tuy tôi không trực tiếp thông báo cho anh,
nhưng tôi lưu cậu hai lại, anh chắc cũng hiểu ý của tôi. Nếu tôi sớm xua cậu hai đi, cậu ta cũng không thể nào lắp máy nghe trộm trong phòng làm việc