iều, nếu
còn ở trong hoàn cảnh thế này, đối với hắn mà nói chỉ là giày vò, hơn
nữa, hắn cũng sợ mình không thể khống chế bản thân nữa.
Hắn đã
biết, dù có quấn thế nào cũng vô dụng. Hiện tại hắn còn có thể làm bạn
với Lâm Dược, mà nếu tiếp tục nữa, chỉ sợ sẽ là kẻ thù.
Hắn không hy vọng như thế, cho dù hắn chưa từng nghĩ sau này sẽ cùng Lâm Dược
uống rượu chuyện phiếm, nhưng hắn hy vọng, sau này khi Lâm Dược nhớ tới
hắn, không chỉ là chán ghét và bóng tối.
Lâm Dược nhíu mày: “Được, hôm nay tiễn cậu, không say không về!”
Miệng Caesar hơi nhúc nhích, nhưng không nói gì. Hắn biết, đây chỉ sợ là lần
cuối cùng. Nếu cậu hai này đã chuẩn bị tự biến đi, hắn cũng không thể
ngăn cản, quan trọng là, cản cũng vô dụng.
Hai người ở tầng cao
nhất của Sharon, cậu một ly tôi một ly, bọn họ uống là bia, nhưng chai
bên cạnh càng lúc càng nhiều, khi mặt trời dần lặn về tây, Trương Trí
Công nói: “Lâm Dược, cậu biết không? Tôi hy vọng có thể mang theo ký ức
hiện tại trở về ba năm trước, như thế có lẽ tất cả sẽ khác.”
Lâm
Dược cười cười: “Tôi tham lam hơn cậu, tôi hy vọng có thể về được hai
mươi ba năm trước. Vậy tôi nhất định sẽ đầu tư cổ phiếu, sau đó mua nhà ở Thượng Hải Quảng Châu, cậu biết không, khi tôi mười một tuổi, một căn
nhà hai phòng ở Thượng Hải mới chỉ có tám mươi ngàn! Mới có tám mươi
ngàn thôi! Lúc đó tôi còn nói với ba tôi, mau đi, kết quả ông ấy không
nghe tôi, nếu không cũng sẽ… ha ha, nhưng đáng tiếc không có nếu như.”
Y cảm thán, rồi lại rót bia. Trương Trí Công cúi đầu, “Đúng, không có nếu như…”
Bia rót càng lúc càng nhiều, khi tia sáng cuối cùng biến mất ở chân trời, hai người đều say. Bọn họ uống tới ngả nghiêng, hai người đều còn chút tỉnh táo, không thể nằm như thế, nhưng muốn đứng dậy, có hơi khó khăn.
“Lâm Dược, nên về rồi.”
Lâm Dược ừ một tiếng.
“Vết thương của cậu mới tốt lên, vẫn nên về đi.”
Trương Trí Công nói, chống tường muốn đứng lên, kết quả đứng được một nửa thì
lại trượt xuống, may là lúc này một đôi tay ôm lấy hắn.
Hắn mở mắt ra, cười hi hi nói: “Anh, anh hai… Lâm, Lâm…”
Trương Trí Thành trừng mắt nhìn hắn một cái: “Còn cần em lo lắng?”
Nói rồi, gật đầu với Caesar đối diện, mở miệng: “Đa tạ.”
Caesar cũng gật đầu, biết cậu cả Trương cảm ơn hắn hạ thủ lưu tình, thật ra đó cũng chỉ là trùng hợp, nếu không phải có kinh nghiệm trước đó, hắn
tuyệt đối sẽ không lưu tình với Trương Trí Công.
Đương nhiên,
điểm này không cần nói với người khác, vì thế cũng chỉ gật đầu. Thấy hắn không muốn nói chuyện, Trương Trí Thành tự nhiên cũng biết điều, cho dù hắn vốn muốn giao lưu với đại đế của Las Vegas này, nhưng cũng biết lúc này không mấy thích hợp.
Vì thế lại gật đầu, rồi ôm Trương Trí Công đi.
Hắn đi rồi, Caesar ôm Lâm Dược lên.
Cảm thấy có người đang bê mình, Lâm Dược mở mắt, thấy là hắn, lộ ra hàm răng chào: “Là Lạc Lạc à.”
“Là tôi.”
“Ô, chào Lạc Lạc.”
Miệng thì la khẩu hiệu, thân thể thì nhúc nhích tới lui, ra vẻ muốn kính lễ
với Caesar, khóe miệng Caesar co giật, rồi ôm y chặt hơn: “Ngủ đi.”
Lâm Dược nhúc nhích, phản kháng không được, cũng chậm rãi dừng lại, sau đó, hơi thở cũng chậm rãi bình ổn rồi ngủ mất.
Caesar thở dài trong lòng, ôm y xuống lầu, khi đợi thang máy, hắn đột nhiên lên tiếng: “Lâm Dược, cậu rốt cuộc đang sợ cái gì.”
Khi nói câu này, hắn chỉ là cảm thán, dùng là trần thuật không phải nghi
vấn, hắn chưa từng nghĩ Lâm Dược sẽ trả lời mình. Ai biết Lâm Dược lại
đột nhiên mở miệng: “Tôi sợ bỏ rơi anh.”
Caesar lập tức cứng ngắc tại chỗ!
Tôi sợ bỏ rơi anh!
Nếu là người khác, nghe câu này chỉ sợ sẽ cười ầm lên, bất luận nhìn từ chỗ nào, Caesar đều có ưu thế hơn Lâm Dược, quyền thế địa vị đương nhiên
không cần nói, cho dù là điều kiện bản thân… Lâm Dược tuy có vẻ ngoài
ngoại hình không tồi, nhưng nếu cho người ngoài bình luận, chỉ sợ phần
nhiều đề cho rằng Caesar thắng hơn một bậc.
Khi Lâm Dược không
nói, cũng có thể dựa vào khí chất làm mơ hồ một đám người, nhưng Caesar
cho dù đứng cách mười mét, bạn cũng có thể cảm giác được khí áp của hắn.
Nếu nói thật sự có một bên bị bỏ rơi, đa số mọi người chỉ sợ đều cho rằng
đó là Lâm Dược. Ngay cả Caesar, nếu không phải có kinh nghiệm đặc thù
như thế, thì cho dù có bị người ngoài hành tinh bắt cóc tẩy não, vô tình lại đi thích Lâm Dược, hiện tại chỉ sợ sẽ bật cười.
Thậm chí, nếu không phải có một tháng trải nghiệm trong phòng tối, lúc này hắn cũng sẽ cho rằng Lâm Dược đang nói lời say.
Nhưng hiện tại hắn biết, Lâm Dược nói thật.
Trước khi gặp hắn, Lâm Dược chưa từng làm việc lâu dài ở một nơi, dài nhất là nửa năm, ngắn thậm chí không tới một tháng, có chỗ y làm rất tốt, đồng
nghiệp tốt, lãnh đạo tốt, nhưng y vẫn không chút lưu tình quay người đi.
“Lạc Lạc à, tôi cảm thấy tôi làm gì đều không thể lâu dài. Anh xem đi, tôi
từng học đại học từng học piano từng học hội họa cũng từng học khiêu vũ. Ừm, khi tiểu học tôi từng luyện chạy đường dài tập nhảy cao, trung học
tôi từng chơi bóng rổ đá banh còn học lái thuyền hai tháng. Nhưng trong
số đó, tôi cũng chỉ kiên trì ở luyện chữ một chút,