ngay cả chuyện anh không kỵ nam sắc cũng biết
vậy.”
“Toàn Las Vegas đều biết.”
Caesar nói, nhìn chằm chằm y. Lâm Dược sững sờ: “Hả?”
“Trước kia tôi có không ít…” Tuy là từng làm, nhưng lúc này thừa nhận trước
người trong lòng, đối với Caesar mà nói vẫn có chút khó khăn, hắn hàm hồ ừ một tiếng, lại nói, “Nhưng sau này sẽ không có nữa.”
“À.”
Lâm Dược gật đầu, cũng không nói gì nữa. Caesar quan sát y nửa ngày, cũng không biết y rốt cuộc có để ý hay không.
Cuộc sống cứ trôi qua trong thời gian xem tivi, nói chuyện phiếm. Có lúc, Caesar sẽ đặt Lâm Dược lên xe lăn, đẩy y ra ngoài dạo.
Đây là một bệnh viện tư nhân, trang bị hoàn cảnh đương nhiên không cần nói, xung quanh cũng tuyệt đối không xuất hiện phóng viên. Sáu ngày sau, Lâm Dược đã có thể dùng cơm bình thường, nhưng mỗi ngày ít nhất y phải uống ba chén canh hầm xương, đối với điểm này, y vô cùng nghi hoặc: “Lạc Lạc à, tôi chẳng qua là bị thương chút thịt, nhiều nhất cũng chỉ bị chút
gân, có vấn đề gì tới xương.”
Về vấn đề này, Caesar cho đáp án chỉ hai chữ: “Bổ canxi.”
Đối với việc này, Lâm Dược còn triển khai thảo luận với hắn về quan hệ của
bổ canxi và da thịt. Thảo luận này kéo dài nửa tiếng, đề cập tới y học,
cơ thể người, ánh mặt trời và thiên văn học? Có liên quan gì tới thiên
văn học?
Lâm Dược nói thế này: “TQ chúng tôi có một khoa học rất
thần bí, đó chính là thiên nhân cảm ứng, tất cả của thiên văn học thật
ra đều có quan hệ mật thiết với con người.”
Nhưng cho dù nói
nhiều như thế, cuối cùng canh xương của y vẫn phải uống như thường.
Đương nhiên không phải y thua trong cuộc biện luận, mà là y trước kia
luôn có một thói quen: Không thừa cơm.
Trừ khi ăn không nổi nữa,
nếu không y tuyệt đối sẽ ăn sạch cơm sạch đồ ăn. Mà Caesar mỗi lần chuẩn bị đồ ăn cho y chỉ có bảy tám phần, cho nên đến cuối, y luôn phải uống
sạch chén canh hầm xương đó.
Cứ thế qua nửa tháng, cuối cùng, da
thịt của y cũng được bổ lại, tuy có chỗ vẫn còn sẹo, nhưng Lâm Dược
không để ý. Điểm duy nhất y để ý chính là bụng của mình so với trước kia hình như có thịt rồi. Vì thế y còn vỗ bụng nói với Caesar thế này: “May mắn tôi là nam, anh nói xem nếu là nữ, không phải sẽ bị người ta nghi
ngờ là có chửa hoang sao.”
Đương nhiên, hậu quả của câu này, chính là y xém chút nữa bị Caesar nuốt luôn.
“Lạc Lạc, tôi không phải chỉ so sánh thôi sao, anh biết đó, phụ nữ một khi
bị bắt cóc, người ta luôn quan tâm đến trong sạch. Ừm, hình như tôi cũng không còn trong sạch nữa rồi.”
Sau khi bị hôn nghiêng trời lệch đất, y thở dốc nói.
Caesar thực sự câm nín.
Thật ra, không phải Lâm Dược có bụng nhỏ, mà là mấy chỗ khác của y quá gầy.
Bình thường, sau một cơn bệnh nặng, người ta luôn sẽ gầy đi rất nhiều. Lâm
Dược tuy không bị bệnh nặng, nhưng trận này cũng chịu đủ, đặc biệt là tứ chi.
Thân trên của y chỗ duy nhất khá hoàn hảo, cũng chỉ là mặt
và nửa thân trên. Thân trên tuy có vết roi, nhưng dù sao chỉ là bị
thương ngoài da, không động tới gân cốt, cho nên vẫn còn có thịt. Mà nếu thật sự tính luôn thể trọng, cho dù trải qua nửa tháng bồi dưỡng, y vẫn nhẹ hơn trước mấy phần.
Chẳng qua nửa tháng sau, y cuối cùng có
thể nhảy nhót xuống giường, đương nhiên, chỉ là đi đứng bình thường, bác sĩ đề nghị, trong vòng ba tháng đừng vận động kịch liệt.
Đề nghị này đối với y mà nói, thì không sao cả, dù sao y không phải là vận động viên, cũng không phải cầu thủ, cho nên, chỉ cần không phải y làm chuyện gì quá mức, thì không vấn đề.
Sau đó vào một ngày, Trương Trí Công tới tìm y.
Khi Lâm Dược còn hôn mê, cậu hai Trương từng tới thăm y vài lần. Đợi sau
khi y tỉnh lại, thì không tới nữa, chỉ gọi điện thoại vài lần.
Khi gọi điện, Caesar đều có mặt, cuộc nói chuyện của hai người hảo hữu và hài hòa.
Thấy Trương Trí Công, Lâm Dược cười hi hi chào hỏi.
Cậu hai đánh giá y từ trên xuống dưới một lượt: “Xem ra cậu khỏe hơn nhiều rồi.”
“Đương nhiên rồi. Một tháng rưỡi, vịt cũng có thể từ vịt con lên giá nướng
rồi. Tôi nếu còn không khỏe lên, thì không phải không bằng cả vịt sao?”
Khóe môi Caesar bắt đầu co giật, Carlos quay mặt đi, che giấu vẻ mặt mình.
Trương Trí Công sững người, buồn cười nói: “Cậu vẫn như xưa.”
“Cậu hai, chúng ta cũng chỉ mới hai tháng không gặp thôi, đừng nói như cảm khái thế được không?”
Trương Trí Công cười nói: “Được, đi uống một ly thế nào, tôi sắp về rồi.”
Thấy Lâm Dược có chút nghi hoặc, hắn lại nói: “Chuyện ở đây, phải do anh tôi xử lý, rất phiền phức, tôi cũng không làm được, nhưng tôi còn có thể
trở về quản lý, trong nước cũng không thể vắng người quá lâu.”
“Chừng nào cậu đi?’
“Ngày mai.”
“Nhanh như vậy?”
“Đã kéo dài rất lâu rồi.”
Hắn cười nói, thật ra chuyện ở đây cũng có thể do hắn phụ trách, cho dù có
gì khó xử, cũng có Mạc Khải làm trợ thủ, nếu không được nữa, hiện tại
mạng internet phát đạt như thế, Trương Trí Thành ở trong nước cũng có
thể đàm phán với người khác. Lại nói, chuyện bên này vẫn luôn do hắn phụ trách, thật ra hắn làm sẽ tốt hơn.
Nhưng, ở đây những thứ về
Caesar quá nhiều, những thứ về Lâm Dược cũng càng lúc càng nh