XtGem Forum catalog
Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325341

Bình chọn: 7.00/10/534 lượt.

của tôi đúng không? Đương nhiên, chuyện này vẫn là tôi sai, vì bồi thường, tôi bằng lòng lấy bốn phần trăm đó ra.”

“Tiêu Nhiên, tôi vẫn luôn biết cậu là một người thông minh, nhưng cậu sai do quá thông

minh. Cậu lưu Trương Trí Công lại, không phải là muốn thông qua đó báo

tin cho tôi, mà là lưu lại đường lui cho mình.” Caesar nhìn hắn, chậm

rãi mở miệng: “Nếu không phải Trương Trí Công gọi điện thoại cho tôi,

chỉ sợ, cậu sẽ đổi sang thông báo cho Ngựa hoang.”

Bốn phần trăm

mà hắn nói, chính là bốn mật mã mà lúc đầu Lâm Dược viết cho hắn. Mà sau đó, sau khi Caesar trở về thân thể mình, Lâm Dược không biết mật mã còn lại đương nhiên không thể nào viết tiếp cho Tiêu Nhiên.

Đây cũng là nguyên nhân lớn nhất tại sao thời gian trước khi Lưu Yên Nhiên mời hắn tới Sharon hắn không đi.

Thật ra, sau khi Caesar tỉnh lại thì từng tìm Tiêu Nhiên, Tiêu Nhiên biết

sáu phần trăm đó đã trở lại tay Caesar, đương nhiên sẽ không đánh chủ ý

nữa. Tất nhiên, Caesar cũng có bổ sung chỗ khác.

Tiêu Nhiên không nói gì, nếu Caesar đã đoán ra, hắn cũng không cần phủ nhận: “Nói thế,

anh không tiếp nhận bồi thường này? Đại đế, anh cũng coi như là một nửa

người Hồng Môn, anh nên biết người trong Hồng Môn chúng ta che giấu

khuyết điểm nhất, tôi hiện tại ngồi trên vị trí này, anh cảm thấy tôi sẽ bị từ bỏ vào lúc này sao?”

“Không, tôi tiếp nhận.” Caesar mỉm cười nói.

Chuyện thuận lợi như thế, Tiêu Nhiên có chút ngạc nhiên, nhưng lại cảm thấy

rất thỏa đáng. Caesar không phải Trương Trí Công. Cậu hai kia sẽ vì một

người, sẽ vì tình yêu mà từ bỏ tất cả. Đại đế đương nhiên không phải.

Hắn cho rằng chuyện như thế là xong, nhưng ngày hôm sau, Hoa Hồ tử và tổng

bộ Hồng Môn đều nhận được một phần văn kiện, về văn kiện này là cái gì,

người đời không biết, bọn họ chỉ biết không tới một tuần, người nắm

quyền Hồng Môn tại Las Vegas lại đổi.

Mà cùng lúc này, Trương Trí Thành cũng từ TQ bay qua. Về món nợ của bọn họ và Tiêu Nhiên, tự nhiên cũng phải tính toán.

Đương nhiên những thứ này Lâm Dược đều không biết, y chỉ biết mình chẳng qua

ngủ một giấc, Caesar đã từ mặt liệt biến thành mẹ hiền, lúc này, hắn

đang gọt táo trên đầu giường

Ánh mặt trời rất đẹp.

Ánh

sáng rọi vào từ cửa sổ, rọi lên mặt Caesar khiến đường nét hơi mơ hồ, cả người như ngồi trong vòng sáng, như thể toàn thân đều tỏa ra ánh sáng

thánh khiết.

Lâm Dược rùng mình, sau khi thấy Caesar lại lần nữa

gọt mất một miếng lớn vỏ táo kèm thịt táo, y cuối cùng nhịn hết nổi mở

miệng: “Lạc Lạc, anh thôi đi.”

Caesar thật ra cũng rất buồn bực,

hắn có thể cầm một con dao, cách hai mươi mét phi trúng hồng tâm, thế mà ngay cả một trái táo cũng gọt không xong, hắn đã từng thấy Lâm Dược cầm một con dao làm bếp cắt đậu hủ mỏng như sợi tóc.

Chẳng qua tiếp

tục gọt nữa, cũng chỉ bại lộ khuyết điểm của mình, hắn quyết định lát

nữa sẽ bảo Carlos đến siêu thị mua một con dao gọt hoa quả đặc biệt.

Loại dao gọt hoa quả đó, chỉ cần người bình thường đều sẽ dùng được.

Nhưng Lâm Dược lập tức lại nói: “Lạc Lạc, có phải năm đó anh xem phim

ngôn tình quá nhiều không, vai nam chính của người ta gọt táo cho vai nữ chính, đó là vai nữ chính của người ta thích ăn táo, có lúc nào anh

thấy tôi cũng thích ăn không? Đương nhiên tôi cũng từng ăn, nhưng nếu

thật sự để tôi chọn, tôi cảm thấy quýt vẫn tốt hơn một chút.”

Caesar trừng mắt nhìn y một cái. Đương nhiên hắn biết Lâm Dược thích ăn quýt

hơn, nhưng nếu hắn ngồi đây lột quýt thì sẽ giống cái gì? Lột xong còn

đút cho Lâm Dược?

Nếu Lâm Dược lúc này khỏe mạnh, ngoan ngoãn

ngồi trên chân hắn, hắn lấy một múi quýt nhét vào miệng y, rồi phát sinh thêm chút chuyện gì đó gì đó, thì không vấn đề, nhưng mà hiện tại…

May là Lâm Dược cũng không yêu cầu hắn lột quýt, y chỉ nói: “Lạc Lạc, anh

có việc thì cứ đi, tôi cũng muốn xem tivi, anh ngồi đây ảnh hưởng tới

tôi, anh xem hai chúng ta mắt to trừng mắt nhỏ, có gì đáng nhìn?”

“Tôi xem cùng cậu.”

“A, anh không phải rất bận sao?”

“Tôi không bận!”

“Được rồi, anh không bận, nhưng…”

Y đang định nói gì đó, Caesar đã thò người qua, hung ác trừng y: “Cậu có ý kiến?”

Lâm Dược trợn mắt, sau đó chậm rãi phun ra hai chữ: “… Không có.”

Caesar thỏa mãn ngồi lại, mở tivi, trong tivi đang phát lại WPS, đúng lúc phát tới chung kết.

Ike đang giới thiệu tuyển thủ trên bàn: “Hiện tại chúng ta đang thấy Ngựa

hoang, Ngựa hoang Jones. Về anh ta, tin rằng tất cả mọi người hiện tại

đều đã biết, cái gì, các bạn còn không biết? À, vậy bạn thật lạc hậu!

Lật xem lại báo hôm qua đi, tốt nhất là vài tờ báo nhỏ, bạn sẽ thấy nội

dung rất thú vị, phải biết…”

Không đợi hắn nói xong, Caesar đã

đổi kênh, Lâm Dược nhìn hắn một cái, chậm rãi nói: “Lạc Lạc à, tôi có

một vấn đề, nghẹn trong lòng rất lâu rồi, Ngựa hoang đó…”

“Đợi cậu có thể xuống đất, tôi sẽ giao cậu ta cho cậu.”

“Câu này nghe thế nào cũng giống như tôi đang ở cữ thế.” Lâm Dược lầm bầm

một câu, lập tức lại nói: “Tôi không phải hỏi cậu ta hiện tại, tôi hỏi

trước kia. Chuyện đó, trước kia anh có phải đã từng bỏ rơi anh ta không, nếu không sao anh ta