ập, hơn nữa còn
thay thế Vịt con xấu xí, bước đầu tiên đã là cao thủ hạng ba mươi ba,
cao thủ chính là công việc của y. Chẳng hạn như Vua sư tử, Người khổng
lồ, công việc của họ chính là thi đấu là chơi bài.
Đương nhiên,
có thể làm tản khách ở một sòng bài nào đó. Nhưng cao thủ đỉnh cao như
họ thế này, tự nhiên sẽ không ngày ngày đóng trú, cho nên tản khách
giống như một nghề phụ của họ, thỉnh thoảng tới sòng bài lộ mặt một lần, mỗi năm thu một đống tiền.
Lâm Dược là cao thủ, y đương nhiên
cũng có thể làm thế, hơn nữa với lý lịch của y, cho dù làm tản khách tại JA, cũng sẽ không có người nói ra nói vào.
Nhưng Lâm Dược lại
nói với Caesar thế này: “Lạc Lạc, tôi muốn có sự nghiệp của mình, chuyện chơi bài này chỉ có thể coi như hứng thú, không phải là nghề nghiệp,
phải biết, tôi là thiếu niên tiền phong vinh quang, năm đó môn tư tưởng
đạo đức, tôi thi được hơn tám mươi điểm!”
“Cậu muốn làm gì?”
Lâm Dược suy nghĩ một chút, trịnh trọng nói: “Tôi muốn tìm trước!”
Đối với chuyện y muốn tìm công việc, Caesar không ý kiến, chỉ cần y không rời khỏi Las Vegas là được.
Thế là, Lâm Dược bước trên con đường tìm việc.
Công việc đầu tiên, là ứng tuyển nhân viên phục vụ trong quán bar, nhưng y
vừa mới bước chân vào quán bar đó, đã nhận được đãi ngộ của khách quý,
ký tên ký đến nhũn tay, ông chủ hốt hoảng tiếp đãi. Mà sau đó khi nghe
yêu cầu của y, gần như muốn phát bệnh tim, sau khi làm rõ y không phải
đang đùa, thì liền khóc cha gọi mẹ, cuối cùng như tiễn ôn thần tiễn y ra khỏi cửa.
Y cũng không nhụt chí, tiếp tục đi tìm công việc thứ
hai, nhân viên chuyển hàng ở siêu thị, nhưng kết cục không khác gì cái
đầu tiên. Sau đó y lại đi ứng tuyển nhân viên tạp vụ ở sân bay, tài xế
xe đường dài, thậm chí nhân viên bán hàng của tiệm bánh kem, nhưng nếu
không phải người ta không cần y, thì chính là y chịu không nổi tự từ
chức.
Đúng, y tự từ chức.
Chẳng hạn công việc ở tiệm bánh
kem, đó là ông chủ đầu tiên nguyện ý thu lưu y, y vốn còn rất cao hứng,
sau khi trở về, thậm chí nói với Caesar thế này: “Tôi đi bán, cũng tranh thủ học, tương lai không chừng sẽ có thể làm cho anh một miếng, vậy Lạc Lạc, sinh nhật của anh là ngày nào?”
Caesar nghe vậy cười, biểu
thị chờ đợi, nhưng ngày hôm sau, Lâm Dược đã biết mình sai rồi. Y không
phải tới bán bánh kem, mà là đi làm chiêu bài. Ông chủ đó tối qua đã làm bảng hiệu lớn ở ngoài: “Muốn hưởng thụ cao thủ cá mập đích thân phục vụ không? ‘Kẹo que’ sẽ đưa cho bạn bánh kem đẹp đẽ nhất!”
Mới đầu
còn không có gì, nhưng khi ảnh chụp y mặc tạp dề của tiệm bánh kem bị
đăng lên mạng, tiệm bánh kem đó xém chút bị chen nổ.
Tất nhiên,
Lâm Dược không để ý khách nhiều, y cũng không để ý phải ký tên bao nhiêu lần, nhưng mà đèn chớp cứ nhắm vào y, vậy không thoải mái nữa, hơn nữa
khách tới không phải mua bánh kem xong là đi, mà phần nhiều sẽ ở lại đó
chụp hình, còn có một vài người muốn cùng y mài giũa kỹ thuật bài.
Làm được ba ngày, Lâm Dược liền từ chức, y nói với Caesar thế này: “Tôi cảm thấy, giá trị làm nhân viên bán hàng của tôi bị phủ nhận.”
Còn
về công việc khác, cũng không khác với trước đó bao nhiêu. Tóm lại,
không phải người khác không dám dùng y, chính là xem y là chiêu bài, thế là, Lâm Dược buồn bực.
Y buồn bực quấy rối Caesar: “Lạc Lạc, tôi là một người đàn ông, một người đàn ông, tôi phải có sự nghiệp, mà ở
đây, tôi không có cơ hội phát triển sự nghiệp. Thế này, tôi là một người không có quá nhiều yêu cầu, mỗi năm có thể làm việc bốn tháng là được
rồi, thế này đi, mỗi năm tôi về nhà làm công bốn tháng, sau đó trở về
nghỉ ngơi bốn tháng, sau đó chơi bài bốn tháng, anh thấy thế nào?”
Thế nào? Đương nhiên không thế nào, vào buổi tối đưa ra yêu cầu này, y bị
Caesar hung hăng giày vò thông suốt, cảnh cáo y, ý niệm nghỉ phép thời
gian dài này vẫn bớt nghĩ đi.
Đương nhiên, không cho nghỉ phép,
Caesar cũng cho rằng Lâm Dược cần có công việc, hắn không có suy nghĩ sẽ độc chiếm Lâm Dược, cũng không cho rằng Lâm Dược chính là người phụ
thuộc hắn.
Nếu Lâm Dược không muốn công việc, hắn đương nhiên không có ý kiến, mà nếu y muốn công việc, hắn cũng không phản đối.
“Cậu có từng nghĩ qua tự lập nghiệp không?”
“Tự lập nghiệp?” Lâm Dược bẻ ngón tay nói: “Tôi không biết tính toán, không biết kinh doanh, xem cổ phiếu không hiểu, không giao dịch được, quan
trọng nhất là làm ông chủ mệt lắm, phải suy nghĩ quá nhiều, giống như
anh đó, có cho tôi tiền tôi cũng không làm.”
Caesar câm nín, qua một lúc lại nói: “Ở bộ quan hệ xã hội thiếu một phó giám đốc, cậu có muốn thử không?”
Lâm Dược cảm thấy làm việc ở JA không tốt lắm, nhưng hiện tại y nhất thời
cũng không tìm được việc thích hợp, nên cũng đồng ý đi thử, chẳng qua y
không muốn làm giám đốc: “Tôi đi làm một nhân viên thôi, tương lai tôi
làm tốt rồi, lại thăng chức sau.”
Lâm Dược làm tốt hay không sao? Vấn đề này rất phức tạp.
Y làm ở bộ quan hệ xã hội hai tháng, giám đốc bộ quan hệ xã hội sụt 6 kg, cung cấp tiền lệ cho tất cả nam nam nữ nữ muốn giảm béo tại đó một
phương pháp không cần kiêng ăn không
