Polly po-cket
Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324532

Bình chọn: 10.00/10/453 lượt.

không biết

làm sao.”

Vì câu nói này, gần như tất cả mọi người đều cho rằng

3W chịu không nổi áp lực, còn có đài truyền hình khác đưa cành ô liu cho Lâm Dược, nhưng y đều không tiếp nhận, mà ba tháng sau, y bắt đầu đăng

nhật ký của mình lên mạng, trong đoạn nhật ký đầu tiên y giải thích

nguyên nhân tại sao mình lại bị sa thải:

“Tại đây, tôi muốn gửi

lời xin lỗi tới ác quỷ, tới Người khổng lồ và tất cả những minh tinh,

danh nhân, các chính khách bị hoài nghi, tuy tôi không làm gì cả, nhưng

bọn họ quả thật không thể thừa nhận nổi oan uổng không đâu này. Tại sao

tôi bị sa thải? Nguyên nhân này rất phức tạp, nói đơn giản, thì như tôi

đã nói, một người lực bất tòng tâm, tôi nói sai rồi sao? Lẽ nào người

bảy mươi tám tuổi còn có thể tòng tâm? Tuy ông ta đối diện một thiếu nữ

mười tám tuổi, nhưng không có nghĩa là ông ta có thể giảm bớt hai mươi

tuổi! Bất luận là ai, bảy mươi tám tuổi, thì đều không được nữa. Ông ta

được sao? Thật sự được sao? Nếu là thật, vậy tôi bằng lòng chém bộ phận

mà ông ta không còn được, còn tôi lại khỏe mạnh để tặng cho ông ta, chỉ

là ông ta nguyện ý đánh cược với tôi sao?…”

Tỉnh lược, tỉnh lược, tiếp tục tỉnh lược, thẳng tới cuối trang web, cuối cùng xuất hiện một

câu: “Chủ tịch hội đồng quản trị Reid của 3W, ông bằng lòng cược với tôi không?”



Nhật ký này vừa được đăng lên, blog của Lâm

Dược lập tức được truy cập điên cuồng. Reid vốn là một nhân vật đã nằm

ngoài tầm mắt mọi người, thật ra khi Lâm Dược đề cập tới ông trong tiết

mục, gần như không ai nghĩ tới Reid này chính là ông ta, mà hiện tại,

mọi người bừng tỉnh, tên của ông ta cũng được nâng lên vị trí đầu được

tìm kiếm trong một thời gian.

Mà đoạn văn này của Lâm Dược cũng

được nhiều tòa soạn đăng tải, còn có nhà xuất bản tìm y muốn viết sách,

đối phương chỉ đưa ra một điều kiện: “Mặc kệ anh ta muốn viết gì cũng

được, chỉ cần anh ta tiến hành đặt cược tới cùng.”

Lâm Dược cầm

hợp đồng, có chút buồn phiền, lại có chút bất đắc dĩ, đương nhiên còn có mấy phần đắc ý nói với Caesar: “Lạc Lạc, đàn ông quả nhiên phải có sự

nghiệp của mình, tôi quyết định rồi, từ nay về sau tôi sẽ không làm công cho người ta nữa. Lần này viết xong Reid, tôi sẽ viết Clinton, nếu ông

ấy không thích cho tôi viết, tôi cũng có thể đánh cược với ông ấy, còn

có Bush và Bin Laden, tuy tôi không hiểu hai người đó lắm, nhưng cũng

không sao, tôi có thể đánh cược với họ!”



“Lạc Lạc, anh

yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không thua. Anh xem Reid cũng không dám cược

với tôi, tôi nói ông ta không được, ông ta chính là không được, cho dù

được cũng chỉ là ngón tay được. Mà Clinton đó, tôi đánh cược ông ta

tuyệt đối không chỉ có một phụ nữ, nếu ông ta dám nói mình từ đầu tới

cuối chỉ có một người, tôi sẽ đưa đầu cho ông ta. Bush thì có hơi khó

xử, nhưng không sao, tôi chỉ cược ông ta không bắt được Bin Laden, anh

xem ông ta đã từ chức mà cũng không bắt được, nửa đời sau tính ra cũng

không có hy vọng. Chú Bin Laden tính ra sẽ không lộ mặt, cho nên tôi

cũng không cần quản ông ta, thật muốn cược, tôi sẽ cược ông ta không thể đánh sập nhà trắng. Nếu thật đánh sập thì sao? Nó có quan hệ gì tới

tôi? Nó chứng minh chủ nghĩa tư bản không được người xem trọng.”

Nói một vòng, cuối cùng y thỏa mãn tổng kết: “Lạc Lạc, cái này về sau chính là sự nghiệp của tôi rồi, tôi có dự cảm, tôi nhất định sẽ không mất cảm xúc!”

Caesar câm nín nhìn cửa sổ, trong lòng đã định sẵn chủ ý, nếu Lâm Dược muốn giết hắn, thì phải kiên quyết cự tuyệt. Đêm trăng tròn, tầng cao nhất JA.

Trần nhà để mở, đốm sáng khắp trời rọi xuống.

Bên bờ hồ bơi, hai người đứng đối diện nhau.

“Lại tới tối rồi.”

Người mặc đồ trắng mở miệng, áo choàng hơi động đậy trong không khí. Đây là

một cao thủ, khí chất của y nói cho người khác biết y là một cao thủ, vẻ mặt của y cho người khác biết y là một cao thủ, tư thế đứng của y cho

người khác biết y là một cao thủ.

“Hôm nay tôi còn chưa ăn cơm.” Y mở miệng, vẻ mặt vô cùng lạnh nhạt, ánh nhìn hạ xuống, nói như máy:

“Chỉ uống nước, ăn một quả táo nặng 200g, ba tiếng trước, tôi bắt đầu

quay sang hướng đông hít thở, hiện tại, trong thân thể tôi đã tràn đầy

không khí trong lành.”

Người áo đen vẫn không nói gì.

“Tôi tắm rửa thay đồ, từ trong ra ngoài, đều sạch sẽ. Mà anh, từ trong ra

ngoài đều là màu đen.” Y ngẩng đầu, nhìn người đối diện, sau đó kiên

định phun ra bốn chữ: “Tôi nhất định thắng!”

Người đồ đen cuối cùng mở miệng, hắn phun ra hai chữ: “Tới đi.”

Bàn, là bàn dài đặc chế. Chân bàn gỗ lim, mặt nhung màu xanh.

Ghế, là ghế đặc chế. Mặt ghế lót da bò, bề ngoài hoa lệ, thiết kế khoa học,

bảo đảm mỗi một chỗ đều có thể thỏa đáng nhất thích hợp nhất.

Hai người ngồi đối diện, người mặc đồ trắng lấy ra một bộ poker mới tinh: “Hôm qua anh là nhà cái, hôm nay tôi là nhà cái.”

Người đồ đen gật đầu: “Rất công bằng.”

Người áo trắng rút hai con Joker ra, bắt đầu xào bài. Y xào rất nghiêm túc,

bài poker trong tay y cứ bay lượn như bướm, thân bài phát ra tiếng lào

xào, trong hoàn cảnh trống trải, được phóng đại vô hạn.

Một lần,