Disneyland 1972 Love the old s
Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324623

Bình chọn: 10.00/10/462 lượt.

lại một lần, y xào bài bốn lần, mới đặt poker vào máy.

Đúng, y có thể để xào bài bằng máy, nhưng y cảm thấy, để y tự xào bài sẽ tốt

hơn. Đây có lẽ chỉ là về mặt tâm lý, nhưng cũng giống như y tắm rửa thay áo, một vài thay đổi về mặt tâm lý cũng sẽ ảnh hưởng tới trạng thái của y.

Mà trạng thái của y, là quan trọng nhất.

Vì, y chỉ có mười phút! Vì, y có thể chỉ có một cơ hội!

Xào bài xong, tay y đặt lên máy: “Tối qua tôi ở vị trí dealer, hôm nay do anh ngồi.”

Người đồ đen gật đầu, y phát bài riêng.

Một đôi J!

Một con J bích và một con J rô, bài riêng không tồi. Y nhìn người áo đen: “Anh muốn bỏ bài không?”

Người áo đen lắc đầu, y phát ba lá Flop, trong cục diện bài thế này, không có thêm cược, chỉ có theo, hoặc là bỏ bài.

Trong ván đấu thế này, bỏ bài cũng không phải là nhận thua, nhưng bỏ bài sẽ

ảnh hưởng tới thành tích, nếu sau đó, hai bên không phân thắng thua, thì sẽ phải xem số lần bỏ bài.

Bên nào bỏ bài nhiều lần hơn sẽ thua.

Ba lá bài chung là: 7 chuồn, 7 bích và J chuồn!

Người áo trắng thầm vui mừng, cù lũ! Y có cù lũ ba con J!

“Bài của tôi rất tốt.” Y mở miệng, “Vô cùng tốt, tôi đề nghị anh bỏ bài, có lẽ lần sau anh sẽ có cơ hội.”

“Có gì khác biệt sao?” Người áo đen nhìn y một cái, hắn biết, nếu mình bỏ

ván bài này, thì ván tiếp theo, đối phương sẽ cố hết khả năng tiêu hao

thời gian. Bài riêng có hai phút, vòng Flop có hai phút, vòng Turn có

hai phút, vòng River lại có hai phút suy nghĩ, cho dù bỏ bớt vòng River, cũng có thể mất tám phút, cũng có nghĩa là, ván này bỏ rồi, gần như

đồng nghĩa hắn sẽ thua, “Phát lá thứ tư đi.”

Lá Turn thứ tư xuất hiện, Q cơ!

Người áo trắng nhíu mày, Q! Đây không phải là một con bài to lớn gì, nhưng

con bài này xuất hiện đại biểu đối phương có thể có cù lũ ba con Q!

Y nhìn người áo đen một cái, không thấy vẻ vui mừng nào trên gương mặt

lạnh nhạt của đối phương, đương nhiên, gương mặt đó, cũng thường xuyên

mặt liệt như thế.

Y nhìn chằm chằm bài, cảm giác cho y biết, ván

này y sẽ thắng, nhưng, cảm giác thế này đã xuất hiện qua rất nhiều lần

rồi, nhưng cuối cùng, vẫn là y thua!

Là cảm giác của y xuất hiện

vấn đề sao? Hiển nhiên không phải, vì trong cuộc đấu khác, cảm giác của

y, vẫn nắm chắc một cách nhất định. Chỉ có khi đấu với người này, cảm

giác của y chỉ đúng được hai lần! Mà hai lần đó, vẫn là trên cuộc đấu

công khai!

Loại thi đấu công khai đó đối với người khác rất quan trọng, đối với y mà nói, thì còn lâu mới quan trọng bằng cuộc đấu thế này.

“Còn muốn tiếp tục không?”

Người đàn ông đối diện cười: “Đương nhiên.”

Người áo trắng do dự một chút, y rất hiếm khi do dự, trong cuộc sống thi đấu

của y, y gần như không do dự. Mỗi lần y đều biết phải đi thế nào, có nên bỏ bài không, có nên cướp gà không, nhưng hiện tại, y lại do dự.

Bài của y rất tốt, cảm giác của y rất tốt, nhưng, bài tốt thế này, cảm giác thế này không phải lần đầu tiên, nhưng mỗi lần, đối phương đều có bài

tốt hơn nữa.

Y có thể bỏ bài ngay lúc này, y biết, đối phương sẽ không cố ý kéo dài thời gian, cũng có nghĩa là, y còn có một cơ hội nữa.

Nhưng, cơ hội tiếp theo sẽ tốt hơn lần này sao? Cù lũ ba con J đã là bài khá lớn rồi!

Y híp mắt lại, phát lá River thứ năm, một con 10 rô!

Hiện tại, bài này có năm khả năng cho ra bài lớn.

Thứ nhất, tứ quý 7.

Thứ hai, cù lũ ba con Q.

Thứ ba, cù lũ ba con J.

Thứ tư, cù lũ ba con 10.

Thứ năm, sảnh!

Trong số này, sảnh là nhỏ nhất, cù lũ ba con J tiếp theo, người áo trắng biết, cao hơn mình, còn có hai loại bài đè được y.

Nhưng, bài đó thật sự sẽ xuất hiện sao? Tỷ lệ ba con Q không tới chín phần trăm, mà tỷ lệ tứ quý 7 càng nhỏ nữa!

Một cơ hội cuối cùng, nếu hiện tại y không bỏ bài, thì phải lấy ván bài này so lớn nhỏ với đối phương.

Y nhìn đối phương chằm chằm, cuối cùng, tay rời khỏi máy, lật bài riêng của mình ra: “Tôi là cù lũ ba con J!”

“Bài rất tốt.” Đối phương mở miệng, sau đó, chậm rãi lật bài của mình lên: “Chỉ là tôi lớn hơn một chút.”

Một con bài được lật lên, Q rô. Một con bài khác được lật lên, Q chuồn!

Hai con Q! Phối hợp với bài chung trên bàn, chính là cù lũ ba con Q!

Người áo trắng trợn mắt nhìn bàn, qua một lúc lâu, mới ngẩng đầu lên: “Tôi thua rồi.”

“Cậu thua rồi.”

“Tôi lại thua rồi.”

“Ừ.”

“Tại sao tôi luôn thua?”



“Lạc lạc, tại sao người thua luôn là tôi!”

Lâm Dược, cũng chính là người áo trắng, vén vạt dưới của áo choàng lên, dẫm lên bàn, cực kỳ buồn bực nói: “Tôi đã trai giới rồi, tắm cũng tắm rồi,

nhang cũng thắp rồi, tóc cũng chỉnh đốn rồi. Bài poker là tôi đích thân

đi siêu thị mua, tôi còn đặc biệt chọn có phong cách TQ, anh xem anh

xem, trên đây còn có trúc! Anh nói đi, đều là con cháu Viêm hoàng, tại

sao nó không phù hộ cho tôi chứ?”

Caesar, cũng là người áo đen, đứng lên, chỉnh lý áo ngủ một chút, không để ý tới y, quay người đi.

“Lạc Lạc, anh muốn làm gì?”

“Xả nước tắm cho cậu.”

Mặt Lâm Dược nhất thời khổ sở, phản ứng đầu tiên của y, là đi nhìn cửa,

nhưng nghĩ nghĩ, hòa thượng chạy không khỏi miếu, hơn nữa, dù sao cũng

không phải là lần đầu tiên, y cũng lĩnh hội được