Insane
Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324302

Bình chọn: 7.00/10/430 lượt.

à bia, với tửu lượng của hắn, nó vốn hoàn

toàn không có vấn đề. Nhưng tâm tình hắn phiền muộn, nên cũng say lợi

hại.

Hắn biết, sau lần say đó, hắn và Lâm Dược đã không còn khả

năng, tuy rằng hắn tự động buông tay, nhưng tuyệt không cam tâm tình

nguyện.

Tối đó hắn say rồi, suy nghĩ hỗn loạn, hắn mơ hồ cảm thấy đã xảy ra chuyện gì, nhưng lại không thể phán đoán rõ ràng.

Đợi khi hắn tỉnh lại, đã là sáng hôm sau, sau đó lập tức nhìn thấy anh của hắn.

Hắn cũng không ngạc nhiên, tuy số lần không nhiều, nhưng cũng không phải

chưa từng ngủ chung giường với anh mình, mà khi hắn chuẩn bị gọi Trương

Trí Thành, hắn đột nhiên phát hiện trên vai anh mình có một dấu vết khả

nghi, sau đó, không chỉ vai, cổ, trước ngực đều có.

Cậu hai

Trương tuy hai năm nay tu tâm dưỡng tính, nhưng trước kia lại là kẻ lang thang trong bụi hoa, vừa nhìn, đã biết đó là cái gì, hơn nữa có thể đặc biệt phán đoán ra đó là mới làm.

Hắn lập tức có chút mơ hồ, tối

qua anh hắn nếu tìm người làm chuyện kia, thì sao lại chạy tới chỗ hắn

chứ? Cho dù không qua đêm với người kia, cũng nên về phòng mình tắm rửa

rồi ngủ.

Nhưng lúc đó hắn vẫn chưa lập tức phản ứng được, cho tới khi hắn phát hiện thân thể mình cũng có vài dấu vết, đương nhiên, những vết tích như mộng tinh.

Lúc đó, hắn cảm thấy có chút không đúng, một khả năng đáng sợ hiện lên, lý trí cho hắn biết điều này không mấy

khả năng, nhưng hắn vẫn cẩn thận giở chăn lên, nhìn bên dưới của anh

mình một cái.

Một cái!

Chỉ nhìn một cái!

Trương Trí Công hoàn toàn tỉnh táo.

Làm sao để hình dung tâm tình của cậu hai Trương lúc này? Nói bom nguyên tử nổ là còn nhẹ, đối với hắn, cho dù thế giới hủy diệt cũng không đáng sợ bằng khoảnh khắc này.

Qua mười phút, Trương Trí Công mới tìm lại được đầu óc của mình, lại qua hai mươi phút, mới tìm lại được chân của mình.

Sau đó hắn lăn lê chạy xuống mặc quần áo, hành lý cũng không thu xếp, cầm hộ chiếu chạy lên máy bay.

Gấp rút như chó nhà có tang, hoảng sợ như cá lọt lưới, cho tới khi về nước, tim hắn vẫn nằm trên cổ họng.

Mà hai ngày sau, cậu hai Trương mỗi ngày lo lắng bất an như con thú bị vây khốn, vô số lần muốn gọi điện cho anh mình, vô số lần lại rụt tay về.

Người khác không biết, còn cho rằng hắn bị Lâm Dược khiến ra thế, đều

cảm thấy cậu hai nhà mình thật si tình.

Thật ra từ sáng hôm đó, hắn ngay cả sợi lông của Lâm Dược cũng chưa từng nhớ tới.

Sau đó vào ngày thứ ba, hắn cuối cùng cũng nói chuyện điện thoại với Trương Trí Thành, đương nhiên, là Trương Trí Thành gọi cho hắn. Khi trên di

động hiện con số từ Mỹ, hắn xém chút ném di động đi, nhưng cuối cùng vẫn ôm tâm tình sớm chết sớm đầu thai mà nghe máy.

Hắn thấp thỏm bất an nghe máy, bên kia Trương Trí Thành chỉ nói chuyện công việc, chuyện

riêng thì cũng chỉ tùy tiện hỏi hắn đang làm gì, không khác gì với cuộc

điện thoại lúc thường, cậu hai Trương nghe rồi, quả thật hoài nghi ngày

đó có phải lỗi giác của mình không, thật ra, vốn không có gì đúng không…

“Em suy nghĩ thế nào rồi?”

Khi sắp kết thúc cuộc gọi, Trương Trí Thành đột nhiên nói, hỏi rất tùy ý,

Trương Trí Công nhất thời chưa kịp phản ứng, hả một tiếng.

“Hôm

đó em say rượu, anh vốn muốn nói chuyện với em, kết quả hôm sau em liền

đi, anh nghĩ để em bình tĩnh lại cũng tốt. Hiện tại, cũng đã được một

thời gian rồi, em suy nghĩ thế nào rồi?”

Cậu hai Trương cầm điện thoại, xoắn lưỡi nửa ngày chỉ gọi một tiếng anh.

“Xem ra vẫn chưa nghĩ kỹ, vậy em từ từ suy nghĩ, chẳng qua tháng sau anh về, hy vọng trước khi anh về em có thể suy nghĩ xong.”

Nói xong, bên kia gác máy, Trương Trí Công cầm di động, run rẩy như người

mắc bệnh Parkinson, đầu óc thì cứ như 256 đã dùng mười năm, mở máy liền

đứng máy.

Mấy ngày sau đó, cậu hai Trương càng xoắn xuýt.

Hắn cảm thấy mình nhất định đã hiểu sai chỗ nào, câu anh hắn nói, nhất định có ý khác, chẳng hạn hỏi chuyện ở Las Vegas, chẳng hạn hỏi hắn chuyện

của Lâm Dược__ Đây là lần đầu tiên sau tối hôm đó, Trương Trí Công nhớ

tới Lâm Dược!

Tóm lại từ thiên văn đến địa lý, anh hắn có thể hỏi rất nhiều rất nhiều, duy chỉ không có khả năng hỏi chuyện ngày hôm đó.

Cho tới nay, Trương Trí Thành ở trong lòng Trương Trí Công là uy nghiêm, vĩ đại, nói chính xác hơn chút thì chính là như một người cha.

Tuy

hắn chưa từng noi gương anh mình, nhưng từ nhỏ đã sùng bái, sùng bái tới tận xương, phát triển tới nay trên cơ bản đã biến thành nếu có một ngày Trương Trí Thành nghiêm túc nói mặt trời hình vuông, hắn tuyệt đối sẽ

không hoài nghi đầu anh hắn có vấn đề, mà chỉ nghĩ, có lẽ anh hắn có thể câu thông với người sao hỏa rồi, có thể quan sát hình dáng mặt trời ở

cự ly gần rồi.

Hắn yêu Lâm Dược, nhưng nếu nói Lâm Dược và Trương Trí Thành đồng thời rớt xuống nước, hắn nhất định sẽ cứu Trương Trí

Thành trước.

Nhưng, hắn chưa từng nghĩ sẽ có một ngày phát sinh

chuyện gì với anh mình, càng không nghĩ tới có một ngày, có lẽ anh hắn

muốn biết thái độ của hắn.

Thái độ của hắn…

Cậu hai Trương run rẩy nghĩ, tại sao muốn biết thái độ của hắn? Muốn hắn xin lỗi? Muốn hắn chảy máu? Trương Trí