Pair of Vintage Old School Fru
Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324340

Bình chọn: 10.00/10/434 lượt.

xong, người đàn ông trung niên đó lại nói. Bầu không khí trong đại sảnh vẫn luôn mang sức kéo, cho dù khi hỏi thăm lẫn nhau, cũng không khác gì tiệc rượu bình thường.

Bốn nhà tham gia thi đấu thì không nói nữa, những nhà không trực tiếp tham

gia cược, trên cơ bản cũng đều có thiên vị, cho dù mấy công chứng viên,

bề ngoài nhìn như bát nước bình lặng, nhưng ai cũng hiểu rõ lòng nhau,

ai thuộc về bên nào. Nhưng cho dù có sôi sục ám lưu, bề ngoài, mọi người đều vui vẻ, nếu thật muốn hình dung, đó chính là biểu ngữ được treo

trong phòng học của các trường tiểu học trung học: Đoàn kết khẩn trương

nghiêm túc hoạt bát.

Nhưng câu đó vừa thốt ra bầu không khí lập tức thay đổi.

“Chú Sài, năm nay có gì đặc biệt vậy, người ta không biết gì hết.” Người mở

miệng đầu tiên là Lý Công chúa, cô bước tới hai bước, đứng hơi nghiêng

tới cạnh người đàn ông, nửa dựa hỏi: “Chúng ta chỉ là chơi vài ván bài,

từ lúc nào đã kéo tới chuyện sống chết? người ta nhát gan, đừng dọa

người ta như vậy chứ.”

“Đúng vậy, chú Sài, trước đó chúng tôi đều không nhận được thông báo. Trương lão đệ, cậu ở ngay tỉnh, chuyện này

cậu biết rõ chứ?”

Người thứ hai mở miệng là Mèo mập, hắn vuốt cây bút trong tay, hỏi. Trương Trí Thành lắc đầu: “Hôm nay tôi cũng mới

nghe lần đầu.”

“Chú Sài, ba chúng tôi đều không biết, chú đột nhiên nói tới giấy sinh tử…”

“Là tôi yêu cầu chú Sài.” Mèo mập còn chưa nói xong, Ngụy lão lục đã đứng

ra, đồng thời còn chắp tay với bốn phía, “Cũng là tôi sơ sót, trước đó

không nói rõ với các vị. Thật ra thì, tôi thật sự không có ý gì khác,

chỉ là lần này ngài Jack mà tôi mời tới là tới từ Mỹ…”

“Tới từ Mỹ thì có gì khác biệt sao? Lẽ nào người Mỹ có hai cái mạng? Có thể tùy tiện lấy một cái ra cược với người ta?”

Hắn chưa nói xong, đã bị Mèo mập ngắt lời, Ngụy lão lục cũng không tức

giận, cười ha ha: “Người Mỹ đương nhiên cũng chỉ có một tính mạng, chỉ

là Jack trước giờ luôn thích chơi lớn, nói không chừng lát nữa trên bàn

sẽ chơi chút thứ đặc biệt.”

“Lục ca, người ta nhát gan, không muốn chơi mấy thứ đặc biệt này.”

“Công chúa, đương nhiên em có thể không chơi, nhưng không chơi, chính là

không theo cược?” Ngụy lão lục cười hai tiếng, lại nói: “Hiện tại mời

mọi người ký cái này, cũng chính là bằng chứng, thật ra ký hay không

cũng vậy, mọi người nếu không muốn ký, thì không cần ký, nhưng mọi người đều kiếm cơm dưới miệng đao, chúng ta ở đây cũng không phải cuộc so tài chính thức do quốc gia tổ chức, hai năm trước khi chơi mạt chược, tiểu

Diệp không phải đã thắng một cánh tay của Bảo Bảo sao?”

Câu này vừa nói ra, sắc mặt ba người khác đều không mấy dễ nhìn.

Lúc đó, tiểu Diệp là do Trương Trí Thành mời tới, mà Bảo Bảo là do Mèo mập

mời tới, hai người đều là cao thủ mạt chược, mà trận đó, sỡ dĩ chơi tới

huyết tanh như vậy, thật ra cũng có liên quan tới ân oán riêng của tiểu

Diệp vào Bảo Bảo.

Hai người chơi này muốn giải quyết ân oán của

mình trong ván cược, ai cũng không nói nhiều. Nhưng không ngờ, tiền lệ

này đã trở thành chỗ để Ngụy lão lục thừa cơ.

Lời của Ngụy lão

lục cũng rõ ràng, hiện tại cho dù không ký, lát nữa hắn vẫn muốn cược

mạng, đến lúc đó chỉ có hai lựa chọn, nếu không bỏ bài thì phải theo

cược.

Bỏ bài tự nhiên là thua, theo cược tự nhiên vẫn phải cược mạng.

Mà Ngụy lão lực lúc này nói ra trước, tự nhiên là để tạo áp lực cho các

nhà khác. Lần này cũng rất trùng hợp, người bốn nhà phái ra, đều là mời

từ bên ngoài tới.

Daniau và Lâm Dược không nói. Hai người mà Mèo

mập và Lý Công chúa mời tới, vốn đều là bài thủ chuyên nghiệp, bình

thường cũng đều ăn cá trên cuộc đấu chính quy.

Bọn họ sẽ không

gom tiền lớn gì, nhưng cuộc sống tuyệt đối là thoải mái. Vì tiền, tới

chơi một ván cũng được, nếu muốn chơi mạng, đầu tiên dũng khí đã không

còn.

Trong poker Texas, tâm lý có thể nói là một nhân tố quan trọng, Ngụy lão lục đây là đang đe dọa tất cả người nơi này.

Bầu không khí có chút ngưng trệ. Ngụy lão lục đắc ý đảo nhìn cả sảnh, cười

nói: “Nếu mọi người đều không ký cái này, thì thu lại đi, chú Sài, làm

phiền chú rồi.”

Chú Sài đó cũng không nói gì, gật đầu, đang định

mở miệng, thì có người nói trước: “Giấy sinh tử à, thứ này tôi chưa từng ký qua, ký ở đâu?”

Giọng nói lười biếng, mang theo mấy phần lơ

đãng, nhưng nghe vào tai đám người Mèo mập, lại khiến họ kinh ngạc, mọi

người lũ lượt quay đầu, thì thấy một người trẻ tuổi dựa nghiêng bên cạnh xe lăn của Trương Trí Công, lười biếng cười nhẹ.

Trong sảnh có vài phụ nữ, vừa thấy người trẻ tuổi đó thì liền sáng mắt.

Thân hình thon dài, tây trang màu trắng, tóc mai hơi dài, mắt hơi híp, khóe

môi cười nhẹ, bên phải còn có một lúm đồng tiền, thật sự có thể gọi là

môi hồng răng trắng.

Vừa rồi người này đứng bên cạnh cậu hai

Trương vẫn không có gì bắt mắt, mọi người đều cho rằng chẳng qua là vệ

sĩ, nhưng hiện tại xem ra, hiển nhiên không phải.

Tự nhiên, người này là Lâm Dược. Hôm nay y mặc âu phục cá sấu mà Trương Trí Công chọn

cho y, áo sơ mi màu hồng cùng hiệu, không có cà vạt, nút áo trên cùng

cũng mở ra. Nhưng nếu y