ủa một sản phẩm nào đó.
Lúc đó cô cũng
động tâm, nhưng cuối cùng vẫn cự tuyệt. Vì cô vẫn còn trẻ, đương nhiên,
quan trọng hơn là, thứ cô cần, là tiền nhiều hơn cả làm tản khách.
Vì cái này, cô tiếp tục phiêu bạt trong sòng bài. Vì cái này, cô tiếp nhận lời mời của Mèo mập, cũng vì cái này, cô mới ký tên lên giấy sinh tử
đó.
Cô đốt một điếu thuốc, nhờ tư thế uống cà phê liếm liếm môi.
“Không cần gấp.” Cô tự nói với mình, “Mày vẫn còn cơ hội, đừng xúc động.”
Lại một vòng bắt đầu, cô đặt cà phê xuống, hé mở bài riêng, một con A chuồn và một con, A cơ.
Hai con A!
“Mời số ba nói.”
Dealer của ván này là tên mập Trần, Daniau ở kế tiếp hắn đã cược mù nhỏ, mà
Lâm Dược ở kế Daniau đã cược mù lớn. Lưu Yên Nhiên không cần phải cược
mù đã có thể nhìn bài riêng, nhưng đồng thời, lại là người đầu tiên phải đặt cược. (Dealer: Tạm coi là người chia bài, để xác định vị trí người
phải cược mù, ngồi bên trái Dealer sẽ cược mù nhỏ, ngồi bên trái cược mù nhỏ sẽ cược mù lớn)
Cô rít một hơi thuốc, nhìn Daniau, lại nhìn
Lâm Dược. Hai kẻ này mặt không chút biểu tình, giống y như lúc đầu mới
ngồi xuống, thân mình thẳng đứng, trên mặt mang theo nụ cười mỉm hài hòa hữu lễ mà lại hờ hững. Lâm Dược thì biếng nhác dựa trên lưng ghế, thấy
ánh mắt của cô, nụ cười lại rộng hơn một chút.
“Tôi nhường bài (check).”
Thời gian suy nghĩ sắp trôi qua, cô mở miệng, lầu hai vang lên một mảng tiếc hận.
Hai con A, đã có thể coi là bài rất lớn rồi.
“Lưu Yên Nhiên hôm nay uống lộn thuốc hay là bị mua rồi, cho dù kẻ chơi chặt tay, cũng sẽ không nhường bài, cược một trăm, không phải càng có hiệu
quả sao?”
Nhường bài, không phải là bỏ bài. Mà là xem bài dưới
tình trạng không bỏ chip ra, nếu tất cả mọi người đều nhường bài, vậy
thì nhà cái sẽ phát ba lá Flop tiếp theo, mà nếu có người đặt cược, vậy
thì cũng coi như có thể nhìn thái độ của người khác. Nói thật thì, thái
độ của Lưu Yên Nhiên tuy nói là bảo thủ, nhưng cũng không thể nói làm
sai, nhưng, đương nhiên không khiến các khán giả ở lầu hai thỏa mãn.
Sau cô, là tên mập Trần, hắn nhìn cũng không nhìn đã ném ra mười đồng chip, là một trăm.
Daniau cầm một đồng chip lên, gõ gõ mặt bàn, quay đầu, nói với Lâm Dược: “Cậu
không cảm thấy như vậy hơi lãng phí thời gian sao, chúng ta đuổi người
thừa đi thôi.” Daniau vừa nói ra, lầu ba còn chưa có phản ứng gì, lầu hai đã bắt đầu trề môi.
Khán giả phạm vi nhỏ, cũng đều quen biết nhau, không giống như ở ngoại vi
bình thường đã có người la hét, nhưng trong lòng mọi người đều không cho là đúng.
Thực tế, bọn họ cũng đều biết Daniau có thực lực nhất
định__ Ngụy lão lục tìm người từ Mỹ về, lần này lại mở cuộc đấu sinh tử, không thể nào là kẻ vô dụng chỉ biết hù họa, ở đây cũng không thể gian
lận.
Nhưng nếu nói trình độ của người này đã tới mức muốn dọn
người thừa liền dọn người thừa… thật cho rằng đang diễn phim đánh bài
sao!
Hơn nữa nhìn người mà hắn nói câu đó đi? Lâm Dược!
Lâm Dược là ai?
Lâm Dược là do anh em nhà họ Trương mời tới, là người chọc tức Ngụy lão lục mấy lần, là người sống trong Cúc thành, là người có nhà nghe nói đáng
giá năm trăm ngàn, trong nhà có khu vườn nhỏ, trong vườn có trồng nho,
sau đó thì sao?
Không còn gì.
Không biết nữa.
Không có danh tiếng không có danh vọng không có quá khứ không có kinh nghiệm.
Thử nói xem, nếu y năm mươi sáu mươi tuổi, mọi người còn có thể suy nghĩ
theo hướng cao nhân nè ẩn sĩ nè vân vân. Thử nói xem, nếu hôm nay cược
là mạt chược hay domino đi, mọi người còn có thể suy nghĩ theo hướng môn đồ đắc ý nè tuyệt học gia truyền nè vân vân.
Nhưng người này
nhìn thế nào cũng không tới ba mươi, mà hôm nay, lại chơi bài poker
Texas do đám rùa biển mang về nước mới vừa nổi lên.
Đương nhiên,
mọi người cũng biết y có kỹ thuật có năng lực, không nói gì khác, tản
khách dưới tay anh em nhà họ Trương cũng không ít, có thể dẫn y tới đây, thì đã nói rõ vấn đề, nhưng nếu nói năng lực của y đến mức độ dọn người thừa… đã không phải là con nít ba tuổi, sẽ không để người tùy tiện lừa
cái liền tin.
Nghe câu này, môi Lưu Yên Nhiên mím lại, tên mập
Trần thì dựng thẳng lưng, mà Lâm Dược, lại gõ gõ bàn, không bận tâm cười cười, sau đó, miệng y hơi động.
Miệng y động rồi, nhưng không
phát ra bất cứ âm thanh nào. Ban đầu ở lầu hai còn cho rằng loa có vấn
đề, nhưng khi thấy Lưu Yên Nhiên và tên mập Trần cũng có vẻ mặt mê mang, bọn họ biết, Lâm Dược căn bản không nói gì.
Đúng, miệng Lâm Dược động, y nói, nhưng không phát ra tiếng.
“Ngôn ngữ môi? Đây có phải là dối trá không!”
Lầu hai có người bắt đầu nghị luận.
“Quan hệ của anh em nhà họ Trương và Ngụy lão lục đã tốt như thế từ lúc nào?”
“Không phải đi, cậu ta đang nói với ai vậy, tên nước ngoài kia còn có thể nhận ra ngôn ngữ môi của TQ sao?”
…
Có người kinh ngạc, có người mê mang và có người lo lắng, bọn họ cấp thiết muốn biết Lâm Dược nói cái gì!
“Có ai hiểu ngôn ngữ môi lại phiên dịch chút đi.”
Không ai hiểu, cho dù ván bài này đã tiếp cận với chính quy, nhưng dù sao nó
vẫn không phải cuộc so tài chính quy, vì có Daniau và Lưu