ọn gói mấy ngàn mấy chục ngàn, xem mỗi lần diễn xuất của thần tượng, mà hiện tại khách sạn Sharon thì
không cần tiền!
Vé thuyền từ Hồng Kông tới Macao chỉ mất một trăm năm mươi đô Hồng Kông!
Một trăm năm mươi đô, có lẽ đối với một vài fans trong nước vẫn là đắc, cho dù bọn họ có tâm cũng vô lực, nhưng tại Hồng Kông nơi mà một ly coca
lạnh đã bán tới với giá ba mươi đô Hồng Kông, thì một trăm năm mươi đô,
nhìn từ góc độ mua mà nói, đại khái cũng tương đương với hai ba mươi tệ
trong nước.
Vé thuyền khứ hồi cũng chỉ hơn ba trăm, bọn họ hoàn
toàn có năng lực một ngày qua lại một lần. Có năng lực nhiều hơn nữa,
thì thậm chí có thể kết bạn trọ lại khách sạn nhỏ ở đây, à, trọ lại Hồng Kông mắc, trọ trong sòng bài Macao cũng mắc, nhưng trong khách sạn nhỏ
của Macao, nếu tìm được cơ hội, một phòng hai người chỉ cần khoảng hai
trăm đô, giá này những fans đó hoàn toàn có thể chịu được.
Huống
hồ, bọn họ còn không cần phải lo âu việc ăn cơm, vì, mỗi sòng bài ở
Macao đều cung cấp cà phê thức uống, có lúc còn cung cấp một chút điểm
tâm, nếu không đủ ăn, bọn họ còn có thể đến con phố vật lưu niệm ăn từ
đầu đường tới cuối đường.
Uống cà phê trong sòng bài, ăn điểm tâm trên phố lưu niệm, thế là bắt đầu từ ngày thứ hai Lâm Dược tuần tra
sòng bài, lỗ tai George, chưa hề được thanh nhàn!
Bắt đầu từ ngày đó, mỗi ngày ông phải xử lý nhiều nhất, không phải là sự vụ của sòng
bài, mà là fans của Lâm Dược. Mỗi ngày thứ ông nghe nhiều nhất không
phải là báo cáo về các phương diện mà là tiếng thét của fans. Mỗi ngày
ông thấy nhiều nhất không phải là giám đốc các phòng dưới tay, mà là
những gương mặt trẻ tuổi hưng phấn.
À, tại sao chuyện thế này
phải cần CEO như ông phụ trách? Vì Lâm Dược là tản khách cấp cao nhất,
là do ông trực tiếp phụ trách. Tại sao ông không bàn với Lâm Dược? À,
ông đương nhiên có từng bàn qua rồi!
Ngày thứ hai, George có tìm Lâm Dược bàn bạc. Ông nói với Lâm Dược tiếp tục
như thế không thỏa đáng lắm, vô cùng hàm xúc nhắc nhở y nghĩ biện pháp
xử lý.
Mà Lâm Dược cũng thật sự xử lý, y nói với fans của y, đừng la hét…
À, fans của y rất nghe lời, nhưng mà fans có lý trí, thì không còn gọi là
fans nữa, có được bao nhiêu fans khi thấy được thần tượng mà không thét
lên? Cho dù ban đầu khắc chế, trong lúc thần tượng phất tay thì quyết
tâm khắc chế cũng tiêu tan như mây khối.
Thế là George lại đi bàn bạc.
Sòng bài không thể đuổi khách, cho dù vị khách này tới la hét, cho dù vị
khách này căn bản không đổi chip, chỉ cần vị khách này không gian lận,
sòng bài phải mở rộng cửa hoan nghênh.
Cho nên dù George biết rõ
những người này là fans, ông cũng không thể đuổi những thiếu nữ này đi,
ông chỉ có thể bảo Lâm Dược ra mặt.
Khi nghe bảo y phải tự đuổi
fans của mình đi, Lâm Dược trầm mặc một chút, sau đó thâm trầm nhìn ông: “George, ông có từng thích ai không?”
Bị hỏi như thế, George
ngây ra. Tuy ông có gương mặt liệt, tuy trên cơ bản lúc nào ông cũng duy trì vẻ mặt nghiêm túc, nhưng, đương nhiên ông cũng từng thích người
khác.
Ông không thể nói mình chưa từng thích ai, nhưng ông thật sự không muốn thảo luận tình yêu của mình với Lâm Dược.
Mà khi ông khó xử, Lâm Dược đã mở miệng: “Bị người mình thích cự tuyệt là vô cùng đau lòng.”
“Nếu có một người thích ông, ông cũng không muốn để người đó thương tâm đi.”
“Nhiều người thích tôi như thế, sao tôi có thể đuổi các cổ đi?”
Khi nói câu này, vẻ mặt Lâm Dược rất bi thương, ngữ điệu trầm thống, giống
như từng chịu đựng chuyện gì rất đau dớn. Trước gương mặt “tôi từng gặp
chuyện vô cùng bi thảm”, George cũng không biết nói gì.
Nhưng
sòng bài bị một đám thiếu nữ kêu thét vây công… đúng, trong lòng George, đây chính là vây công, không thể bỏ mặc không quản.
Thế là ngày
thứ tư, George lại tìm tới Lâm Dược, lần này ông không phải nhờ Lâm Dược xử lý fans của y, ông chỉ nhờ vị đại thần này đừng tuần tra, muốn ở
trong phòng xem ti vi hay muốn đến Lan Kwai Fong ở Hồng Kông cũng được,
tóm lại, chỉ cần y không xuất hiện ở sòng bài, qua vài ngày, đám fans
kia sẽ tự động tản đi.
Mà Lâm Dược cho ông câu trả lời thế nào?
“Ngài George, tôi là một nhân vật nhỏ. Trước kia, tôi chưa từng thấy qua tiền mặt ba trăm… à, đương nhiên, tôi từng thấy qua chip, nhưng tôi không
thấy qua tiền mặt. Ông biết không? Ba trăm, tôi gần như sẽ cho rằng cả
đời này mình không thể kiếm được! Hiện tại một tháng đã có thể cầm được, tôi nếu không làm gì, thực sự cảm thấy bất an!”
“Cậu không cần phải bất an, cậu có thể đi ra ngoài chính là cống hiến cho sòng bài!”
Câu này tuyệt đối là tiếng lòng của George, nhưng giáo dục mà ông nhận được trước kia, thân phận của ông, giáo dưỡng của ông đều không cho phép ông nói câu này ra, cho nên ông chỉ có thể co giật cứng ngắt ra ngoài.
Hai ngày sau đó, George cuối cùng cũng lĩnh hội được cái gì gọi là một ngày như một năm. Mỗi lần thấy Lâm Dược dưới sự bao bọc của đám fans tuần
tra sòng bài, tim ông đều co giật.
Cho nên khi Tiêu Nhiên xuất
hiện ở sòng bài, ông gần như nghẹn lệ chào đón cấp trên của mình, chỉ
xém chút kê