!”
“Vì sao vẫn không được?”
“Không thích.”
“Ngươi không thích chiếc áo kim ti đó à?” Mai Trường Tô mím môi, sắp không thể nhịn được cười. “Nhưng mà Phi Lưu, ngươi không thích chiếc áo đó là bởi vì võ công của ngươi cao, không cần mặc nó để hộ thể, cho nên vẫn để ở đáy hòm. Nhưng Đình Sinh thì khác, nó còn bé, võ công thấp, nếu bị người ta bắt nạt, mặc chiếc áo đó thì người ta đánh nó cũng không đau, nó nhất định sẽ thích món quà này.”
Phi Lưu chớp chớp mắt, nghiêm túc suy nghĩ. Nhưng trước giờ hắn vẫn luôn luôn tin tưởng, không bao giờ nghi ngờ Mai Trường Tô nên cũng gật đầu rất nhanh.
“Chiếc áo đó để trong cái hòm dưới gầm giường ngươi, buổi tối trước khi ngủ lấy nó ra, ngày mai không được quên mang theo.”
“Ờ!”
Giải quyết xong vấn đề quà tặng, Phi Lưu thoáng cái đã không còn phiền muộn. Thiếu niên đang tuổi ăn tuổi lớn, thức ăn trên bàn một mình hắn đã ăn hết bảy, tám phần. Lúc hắn đặt bát xuống thì Mai Trường Tô ở bên cạnh đã đọc được mấy trang sách.
Chậu than trong phòng đỏ rực làm mặt Phi Lưu nóng bừng. Hắn cởi áo ngoài ra, chỉ mặc một chiếc áo lót, đi tới nằm gối đầu lên đùi Mai Trường Tô, ngón tay nghịch những túm lông trên chiếc áo lông của chàng.
Đây là một cách nghỉ ngơi Phi Lưu rất thích. Có điều hắn chưa nghỉ được bao lâu đã ngẩng đầu lên, đưa ánh mắt thăm dò về phía Mai Trường Tô.
“Đi đi.” Mai Trường Tô nói hai chữ mơ hồ, rồi nhắc thêm: “Không được làm người ta bị thương.”
Thân hình nhỏ nhắn mà rắn chắc của Phi Lưu thoáng qua rồi biến mất trong bóng đêm, trên nóc nhà lập tức có tiếng động lạ nhưng không lớn, hơn nữa thời gian cũng rất ngắn.
Không đến một khắc sau, thiếu niên đã trở lại trong phòng, toàn thân vẫn sạch sẽ, chỉ có mùi máu tanh nhàn nhạt.
Vì sự yên ổn trong tương lai, phải có một mở đầu nghiêm khắc.
Bất kể người tới là ai, đều phải dùng máu để nhớ kĩ, chỗ Tô Triết ở là nơi còn khó xông vào hơn cả phủ Ninh Quốc hầu, muốn đến thì phải chuẩn bị để mạng ở lại.
“Vài ngày nữa là các loại bẫy trong viện sẽ được lắp đặt xong, đám Lê đại thúc cũng sẽ chuyển đến đây ở.” Mai Trường Tô bóc một quả cam, cho một múi vào miệng Phi Lưu. “Đến lúc đó sẽ không có ai dám tới, như vậy được không?”
Nghe nói sau này không có ai đến nữa, Phi Lưu nhai múi cam trong miệng, ánh mắt thoáng lộ vẻ thất vọng.
“Không có ai đến cũng rất tốt mà, Phi Lưu có thể yên tâm vẽ tranh. Không phải ngươi rất thích vẽ tranh sao?”
“Thích, cũng thích!”
“Nếu đã thích vẽ tranh, lại cũng thích náo nhiệt thì Tô ca ca sẽ nghĩ cách tìm cho ngươi cơ hội giao thủ với Mông đại thúc, ngươi có muốn không?”
“Muốn!” Phi Lưu lại sáng mắt lên, há miệng ra chờ múi cam tiếp theo.
“Được rồi, ăn cam xong, chuẩn bị về đi ngủ thôi.” Mai Trường Tô cười, đẩy Phi Lưu đứng dậy. “Đi thôi, tiện đường nói với thím Trương mang ít nước nóng vào đây cho ta.”
Phi Lưu nghe lời đứng lên, dang tay ôm Mai Trường Tô một lát rồi chạy đi gọi thím Trương đưa nước, chính mình cũng bưng một chậu đầy về phòng, rửa mặt rửa chân xong, vừa nhảy lên giường lại nhớ ra chuyện gì đó, cúi xuống kéo một chiếc hòm lớn dưới gầm giường ra lục một hồi, tìm thấy chiếc áo kim ti, đồng thời ngón tay còn chạm vào một vật cứng. Hắn tò mò lấy ra xem, không ngờ lại chính là con chim ưng bằng rễ cây mà Đình Sinh tặng.
Một tay cầm áo kim ti, một tay cầm con chim ưng, Phi Lưu nằm lên giường, trợn tròn mắt đầy vẻ hoang mang, có thể là không nghĩ ra tại sao con chim ưng này lại chui vào trong hòm, lật người hai lần trên giường.
Có điều hắn cũng chỉ lật người được hai lần, đến lần thứ ba thì đã ngủ ngon lành.
Sáng sớm hôm sau, Mai Trường Tô không ra ngoài ngay mà ngồi trong phòng đốt hương gảy đàn, đến lúc áng chừng Tĩnh vương đã tập luyện và xử lý quân vụ hằng ngày xong mới dặn dò gia nhân chuẩn bị kiệu rồi gọi Phi Lưu một tiếng: “Đi nào!”
Mặc dù bây giờ, tường sau Tô trạch và phủ Tĩnh vương chỉ cách nhau một tầm tên bắn, nhưng nếu đi từ cổng trước thì phải ra cổng rẽ trái, đi một đoạn dài lại rẽ trái, lại đi một đoạn dài nữa, lại rẽ trái, lại đi một đoạn nữa mới có thể nhìn thấy cánh cổng đơn giản mà không thiếu uy nghi của phủ Tĩnh vương.
Dừng kiệu trước cửa, chàng đưa bái thiếp, chờ đợi một lát, một người có vẻ là quân úy đi ra dẫn chàng vào. Tĩnh vương không tự mình ra nghênh đón mà đứng chờ trước hổ ảnh đường.
Bởi vì bái thiếp có ghi đến thăm Đình Sinh nên cậu bé đó cũng được gọi tới đứng bên cạnh.
Một thời gian không gặp, Đình Sinh đã mập và cao hơn nhiều, vẻ mặt không còn rụt rè và sợ sệt như lúc đầu. Nó mặc một chiêc áo bông sạch sẽ, dù không sang trọng nhưng nhìn qua đã biết rất mềm mại, ấm áp.
Mặt mày nó không giống Kỳ vương lắm, chỉ có khi mỉm cười thì một vài người mới thấy có cảm giác quen thuộc.
Bóng dáng Mai Trường Tô và Phi Lưu vừa xuất hiện, Đình Sinh cũng đã nở nụ cười, có điều nó luôn luôn trầm lặng, gần đây lại được dạy dỗ tương đối nghiêm khắc, bài bản nên không hoạt bát như trẻ con bình thường, chỉ đứng yên một chỗ. Sau khi Tĩnh vương và Mai Trường Tô khách sáo chào nhau, nó mới bước lên một bước, quỳ xuống. “Đình Sinh bái kiến tiên sinh và Ph
