Ninh tiến cử Quan Chấn đến dưới trướng điện hạ, đúng là cực kỳ thông minh. Bởi vì cả Thái tử và Dự vương đều chưa chắc chắn nên công chúa không dám mạo hiểm đưa hắn đến đó. Huống hồ Quan Chấn không phải người khéo đưa đẩy, dù đến phe nào cũng sẽ không được tin dùng. Chỉ có quân công ở chỗ điện hạ là có thể dùng sức mạnh mà kiếm được. Nhưng... cho dù điện hạ chiếu cố hắn đến mấy thì khoảng cách giữa Quan Chấn và công chúa vẫn là quá xa, Cảnh Ninh đã mười bảy tuổi, không kéo dài được bao nhiêu năm nữa...”
“Hai ngày sau ta sẽ phái Quan Chấn đến Sơn Bắc tiêu diệt giặc cướp, bắt đầu tích lũy quân công từng chút một.” Ánh mắt Tĩnh vương nhìn thẳng về phía trước. “Quan Chấn cũng là một kẻ si tình ngoan cố, không đến giây phút cuối cùng quyết không từ bỏ. Cảnh Ninh gặp hắn, không biết là may mắn hay là bất hạnh.”
Lời này của Tĩnh vương chỉ là cảm khái, không phải là hỏi, cho nên Mai Trường Tô không trả lời.
Rẽ qua một chỗ, thư phòng đã xuất hiện trước mặt, chậu than đã được đưa tới, chỉ có điều mới chuyển vào một lát nên hơi lạnh trong phòng còn chưa hoàn toàn bị xua tan, cho nên Mai Trường Tô đến ngồi xuống chiếc ghế gần chậu than nhất. Ngẩng đầu vô tình liếc thấy ánh mắt Tĩnh vương nhìn thoáng qua chiếc ghế cũ bên cạnh cửa sổ phía nam, trong lòng chàng đột nhiên chua xót.
Đó chính là vị trí chàng vẫn ngồi trước kia, chỉ có điều bây giờ cảnh còn người mất, ngay cả mình muốn đến ngồi đó thì chỉ sợ Cảnh Diễm cũng không chịu.
An tọa, phụng trà, sau khi tất cả cấp bậc lễ nghĩa kết thúc, đối thoại lập tức chuyển tới đề tài chính.
“Dự vương bóng gió để ta nghĩ cách chuyển lời cho điện hạ. Vụ án chiếm đất điện hạ cứ việc mạnh tay xử lý, không cần để ý đến hắn.”
Tĩnh vương lạnh lùng nói: “Ta vốn cũng không định để ý đến hắn.”
“Hôm qua điện hạ mới tiếp thánh chỉ đúng không?” Mai Trường Tô không chê hắn ngang bướng, giọng nói vẫn bình thản. “Sau một đêm, điện hạ có suy nghĩ gì?”
“Bằng chứng Huyền Kính ti chuyển đến đã đầy đủ, vụ án này cũng không khó xét xử.” Tĩnh vương nghiêm nghị nói. “Khánh quốc công không chỉ là dung túng, ông ta là thủ phạm chính.”
“Nhưng ông ta là quân hầu nhất phẩm, có quyền được ân xá.”
“Vụ án có ba mạng người trở lên, không được ân xá.”
“Ông ta ở kinh đô, không đích thân nhúng tay vào án mạng”
“Việc tàn sát thôn Chu gia có mật hàm của ông ta làm chứng.”
“Mật hàm không phải ông ta tự tay viết, vẫn là việc làm của sư gia trong phủ.”
“Tối qua vị sư gia này đã bị ta mời tới, hôm nay đã cung khai, cũng không phải kẻ cứng đầu cứng cổ gì.”
“Mời một cách lịch sự à?” Mai Trường Tô lộ vẻ tán thưởng. “Điện hạ có thể nhanh chóng nhìn thấy trong loạt bằng chứng của Huyền Kính sứ còn thiếu vị sư gia này, hạ thủ nhanh như bão táp, giành được tiên cơ, Tô mỗ bội phục.”
Tĩnh vương lại không hề có vẻ tự đắc. “Đó là bởi vì Khánh quốc công cho rằng bức mật hàm này đã bị hủy, không biết nó đã rơi vào tay Hạ Đông, nếu không đã sớm diệt khẩu rồi.”
“Nhưng điện hạ có từng nghĩ, nếu vụ án Khánh quốc công được xử nghiêm khắc thì có lẽ các vụ nợ máu ở nơi khác cũng sẽ được tố cáo theo. Trước kia nha môn các châu không nhận đơn kiện nhưng bây giờ thì không dám, điện hạ có tự tin xử lý được những phiền phức tiếp theo này không?”
“Binh đến tướng cản, nước đến đất ngăn, có chuyện gì không làm được?”
Hôm nay đến nhà, vốn Mai Trường Tô còn có ý định khuyến khích Tĩnh vương không được ngại khó, nhưng bây giờ xem ra thói xấu coi thường gian nguy của Tĩnh vương vẫn còn nguyên, chàng hoàn toàn không cần phải khuyến khích.
“Điện hạ tự tin như thế, mặc dù đáng khen nhưng lúc xử lý các vấn đề cụ thể vẫn nên có sự khác biệt tế nhị.” Mai Trường Tô nghiêm mặt khuyên nhủ. “Đám hào môn đại tộc dù luôn mỗi người một phách, nhưng đó là khi không gặp phải tình thế cần liên hợp. Khi xử lý các vụ án bất đồng, điện hạ nên có một số phân biệt nhỏ, có vụ che chở, có vụ xử nhẹ một chút, lại có vụ phải xử nặng một chút... Cứ như vậy, lợi ích giữa các hào môn không đều nhau, lại không nắm được quy luật, việc kết bè kết phái sẽ không thực hiện được. Vừa chặn đứng trào lưu thôn tính đất đai, lại không làm cho các thế gia liên thủ chống cự ở quy mô lớn, ổn định canh nông, giảm bớt lưu dân, làm cho tất cả phát triển theo mong muốn của Bệ hạ một cách tốt nhất, như vậy Bệ hạ sẽ phải nhìn nhận ngài.”
Nghe những lời này của chàng, Tiêu Cảnh Diễm cực kỳ chấn động. Hắn trầm ngâm một lúc lâu rồi mới thấp giọng nói một câu: “Tiên sinh nói rất phải, ta chỉ biết đối xử công bằng, nói không chừng lại không đạt được hiệu quả.”
Mai Trường Tô cười, nhân tiện lại nói: “Dự vương đã có ý giúp ngài một tay, ngài cũng đừng quá lạnh lùng, thỉnh thoảng có những vụ người của hắn phạm tội, điện hạ nên xét xử nhẹ một, hai vụ để tỏ ý báo đáp.”
Tĩnh vương nhướng mày thắc mắc: “Hắn vốn nên toàn lực bảo vệ Khánh quốc công mới đúng, tại sao lại cầm miếng thịt trên tay đến lấy lòng tảng đá cứng này?”
“Bởi vì hắn biết lần này hắn căn bản không thể đi ngược lại ý Bệ hạ.” Mai Trường Tô đưa tay hơ trên chậu than, ánh sáng lấp lánh trong mắt. “Không còn Khánh quốc côn