Old school Swatch Watches
Lang Gia Bảng

Lang Gia Bảng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213350

Bình chọn: 9.00/10/1335 lượt.

a trò, hai người cứ thế im lặng đi tới bên cạnh sân luyện võ rồi mới cùng dừng bước.

Kỳ thực đường chính đi ra cổng là ở mé bên kia, nhưng hai người cùng lựa chọn con đường bên này là bởi vì bọn họ đều đoán được Phi Lưu nhất định đang ở dây.

Tĩnh vương là người theo binh nghiệp, vương phủ của hắn không giống phủ của các hoàng tử khác, nội viện cách cổng rất xa, nhà cửa cũng rất nhỏ gọn. Ngược lại sân trước lại rất lớn, ngoài mấy sân luyện võ của bộ binh còn có cả mã trường để luyện tập cưỡi ngựa.

Lúc này ở sân luyện võ trung tâm hoàn toàn có thể mô tả bằng hai từ “náo nhiệt”.

Phi Lưu dù chỉ là một hộ vệ nhưng tiếng tăm của hắn ở thành Kim Lăng lại không hề thua kém Mai Trường Tô, mà đối với một số võ tướng thì gã thư sinh gầy yếu kia không thể khiến bọn họ chú ý quá nhiều, chỉ có tên hộ vệ Phi Lưu với võ công kỳ dị liên tiếp đối chiến với cao thủ mới khiến bọn họ tò mò.

Cho nên Đình Sinh vốn chịu trách nhiệm tiếp đãi Phi Lưu sớm đã bị chen ra ngoài, mọi người đứng thành một vòng lần lượt khiêu chiến Phi Lưu, tất cả đều là chiến tướng dưới tay Tĩnh vương.

Qua đôi mắt không hề có biểu cảm nhưng vẫn long lanh của Phi Lưu có thể thấy hôm nay hắn chơi rất vui vẻ.

Bởi vì lúc ở Giang Tả minh, mọi người đều khá bận rộn, rất ít khi có nhiều người cùng luyện võ với hắn như vậy, càng không phải nói võ công của những người bồi luyện này đều không tồi, hơn nữa tất cả đều đứng đắn, không ai có ý trêu đùa hắn.

Nhìn thấy Tĩnh vương đi tới, những người tinh mắt đã tránh ra tạo một lối đi, tới tấp khom mình hành lễ.

Thấy Mai Trường Tô không có biểu hiện gì, Tĩnh vương liền phất tay, nói: “Các ngươi tiếp tục!”

Lúc này đến phiên hai huynh đệ song sinh dùng trường thương giao thủ với Phi Lưu, tuổi chỉ khoảng hai lăm, hai sáu, xem phục sức đại khái là hiệu úy, đều cao ráo khỏe mạnh, trường thương múa vù vù, phối hợp cũng rất ăn ý, nếu ra sa trường thúc ngựa giết địch thì đương nhiên là hảo thủ, đáng tiếc đối mặt với cao thủ võ học thì khả năng cận chiến này lại không đủ. Phi Lưu cũng không phải một ngươi biết hạ thủ lưu tình, vừa đi lên đã ném cả hai huynh đệ người ta bay ra ngoài, đồng thời trên mặt còn căng ra một chút, đại để là cảm thấy đối thủ vòng này quá yếu, không vui.

“Tầm này cũng đừng vào trận nữa, để điện hạ xem chút đặc sắc đi!” Cùng với tiếng quát vang vọng này, một bóng dáng to lớn nhưng lại không nặng nề xuất hiện trước mặt Phi Lưu, tay cầm một thanh đao cong cán dài, mày rậm mắt to, thần uy lẫm liệt, còn chưa ra tay đã có khí thế dọa người.

“Thích tướng quân! Thích tướng quân!” Những người xung quanh lập tức trở nên cuồng nhiệt.

Tham tướng tứ phẩm Thích Mãnh là ái tướng tâm phúc đi theo Tĩnh vương nhiều năm, trong quân cũng rất được ủng hộ. Hắn vừa ra mặt, bầu không khí đã cực kỳ cuồng nhiệt, đến mức ngay cả Phi Lưu cũng cảm thấy người này không phải hạng bình thường, cho nên gương mặt hơi lộ vẻ vui mừng.

Trong tiếng cổ vũ của mọi người, Tĩnh vương đứng bắt tay sau lưng, vẻ mặt hết sức lạnh nhạt.

Bởi vì hắn biết Thích Mãnh căn bản không thể là đối thủ của Phi Lưu.

Quả nhiên, lúc đầu do rất hứng thú với thanh đao có hình thù kỳ lạ này nên Phi Lưu thả mấy chiêu, sau khi đã thấy rõ, chưởng phong đột nhiên trở nên mạnh mẽ. Tuy Thích Mãnh có nội công thâm hậu, lại thêm trời sinh thần lực nhưng cũng không ngăn chặn được, phải lùi liền mấy bước. Hắn đưa tay kéo sống dao về sau rồi buông ra, đột nhiên một mũi đao giấu trong thanh đao kia bay ra nhanh như sao băng, xuất kỳ bất ý lao thẳng tới mặt Phi Lưu.

Chiêu này là đòn sát thủ của Thích Mãnh, cũng từng nhiều lần đánh bại cường địch, giúp hắn lập được rất nhiều chiến công.

Có điều đối với Phi Lưu thì đòn tấn công ở trình độ này hoàn toàn không đủ để làm hắn cảm thấy bất ngờ, chỉ tiện tay gạt đi, mũi phi đao đó đã bay ra cắm lên một thân cây.

Thích Mãnh cau mày hét lớn một tiếng: “Ra!” Sống dao rung lên, lại là một vệt ánh sáng bay ra.

Sắc mặt Mai Trường Tô không đổi, nhưng hai đồng tử đen thẫm đã lập tức co lại. Bởi vì lần này mũi phi đao bay thẳng về phía cổ họng chàng.

Nếu là Lâm Thù trước kia, một mũi phi đao như vậy hiển nhiên không là gì, nhưng giờ đây công lực toàn thân chàng đã phế, chỉ sợ ngay cả một người khỏe mạnh bình thường cũng đánh không lại, muốn né tránh mũi đao sáng như tuyết này là điều không thể.

Đã không tránh được thì cần gì phải tránh, cho nên Mai Trường Tô vẫn đứng yên một chỗ, không hề cử động.

Lúc này bóng dáng Phi Lưu cũng đã hóa thành một thanh đao lao theo, nhưng dù sao cũng chậm mất một bước.

Cuối cùng cán thanh phi đao bị Tĩnh vương bắt được, mũi đao cách cổ họng Mai Trường Tô chỉ khoảng bốn ngón tay, nhưng phương hướng lại hơi lệch một chút. Cho dù Tĩnh vương không ra tay thì chắc chắn mũi đao cũng chỉ bay sát qua cổ chàng.

Mai Trường Tô nhẹ nhàng làm một thủ thế với Phi Lưu, không ai hiểu là ý gì, chỉ nhìn thấy Phi Lưu chấm dứt mọi hành động, yên tĩnh đứng lại.

Thích Mãnh gãi đầu, cười ha ha, nói: “Lỡ tay lỡ tay, thư sinh các ngươi không quen thấy đao kiếm, có sợ lắm không?”

Mai Trường Tô mặt như sương lạnh, án