ữ sắc nhưng tính tình ông ấy lại cực kỳ cương trực, chỉ cần Vãn Viễn bá nhờ thì ông ấy nhất định sẽ bằng lòng nói ra chân tướng trước mặt Hoàng thượng...”
“Không sai. Có thể là bởi vì cảm thấy đã có nhiều nhân chứng, mình không cần thiết phải ra mặt nên hôm sau ngày xảy ra vụ án, Kỷ vương gia đã mang thê thiếp đến biệt viện ở suối nước nóng nghỉ ngơi một thời gian, cho nên ông ấy không biết tình hình xử án sau đó, vì vậy cũng không có động tĩnh gì, chúng ta cũng không phát hiện ra ông ấy chính là một trong những nhân chứng.”
“Ôi...” Dự vương ngồi phịch xuống ghế, dùng ngón tay day mi tâm, vẻ mặt rất mệt mỏi. “Kỷ vương thúc khó đối phó, bản vương lại không thể ép ông ấy nói dối vì con trai của một bề tôi được. Nếu Văn Viễn bá mời được Kỷ vương thúc đến gặp phụ hoàng kêu oan cho ông ta thì bộ Hình tuyệt đối không làm gì được. Xem ra Hà Văn Tân không cứu được nữa rồi...”
“Quan điểm của ta cũng là như vậy, có việc nên làm, có việc không thể làm, dù thế nào cũng không thể vì chuyện nhỏ mà làm hỏng chuyện lớn.” Do không có thiện cảm với loại người quần là áo lượt như Hà Văn Tân nên Tần Bát Nhã không cảm thấy sự hy sinh này có gì to tát. “Cho dù Hà đại nhân có đắc lực đến mấy thì đó cũng là chuyện con trai của hắn tự gây ra, không thể bắt điện hạ giải quyết cho hắn bằng bất cứ giá nào đúng không? Nếu vì một đứa con trai chết mà suy sụp thì ông ta cũng không xứng đáng với sự coi trọng của điện hạ.”
Dự vương nhìn ả một cái, thở dài, nói: “Ta hiểu ý ngươi, có điều Hà Kính Trung là người được việc, thằng con trai này hình như quả thật là tử huyệt của ông ta, con trai độc nhất mà, nhà ai mà chẳng như vậy? Đương nhiên ngươi nói cũng đúng, bảo vệ không nổi thì không thể miễn cưỡng, bản vương sẽ nói với Tề Mẫn, bảo hắn tiếp xúc kín đáo với Kỷ vương gia trước đã, nếu thái độ của vương thúc cứng rắn quá thì không cần phải miễn cưỡng. Nếu thật sự không còn đường sống thì cũng chỉ còn cách lấy mạng đền mạng.”
“Vương gia thánh minh.” Tần Bát Nhã mỉm cười, gương mặt như gió xuân.
Dự vương đưa tay khoác tay giai nhân, dịu dàng nóỉ: “Bản vương may mắn có ngươi, bao nhiêu chuyện đều nhờ có tuệ nhãn của ngươi phát hiện. Dạo trước vừa phát hiện bộ mặt thật của Tạ Ngọc, hôm nay lại kịp thời ngăn chặn sai lầm của bộ Hình. Ngươi lập được công lớn như vậy, bản vương biết phải thưởng ngươi thế nào?”
Tần Bát Nhã cúi đầu, nhẹ nhàng lui lại một bước, rút cánh tay ngọc ra khiến đầu ngón tay mềm mại thoáng chạm vào lòng bàn tay hắn, không biết vô tình hay cố ý, cười duyên một tiếng. “Bát Nhã tuy là nữ lưu nhưng xưa nay vẫn hướng tới các truyền kỳ vua sáng tôi hiền, chỉ hận sinh ra đã là thân nữ nhi, tài trí có hạn, cuộc đời này không thể phong hầu phong tướng. Giờ đây được điện hạ tin dùng, có cơ hội phục vụ thánh chủ tương lai là đã thỏa ý nguyện rồi, không dám trông chờ được thưởng.”
“Tương lai nếu ta có thể lên ngôi báu thì ngươi chính là nữ thừa tướng của ta, long sàng cũng có thể chia cho ngươi một nửa, còn có gì không thể thưởng cho ngươi chứ?” Dự vương nói, trong giọng nói đã mang ý bỡn cợt. “Chỉ sợ ngươi lại không muốn cũng chưa biết chừng.”
Tần Bát Nhã cười nhẹ, không tức giận, cũng không có ý định trả lời, chỉ khẽ thi lễ, nhỏ giọng nói: “Xin điện hạ sớm báo cho Tề thượng thư về chuyện của Kỷ vương gia. Bát Nhã còn có chút công việc cần giải quyết, xin cáo từ trước.”
Thái độ như gần như xa của ả lại làm cho Dự vương ngứa ngáy trong lòng, muốn vuốt ve an ủi thêm nhưng lại không tiện càn rỡ bởi hắn thật sự coi trọng nữ nhân này, vì vậy đành ho một tiếng, cố gắng kiềm chế dục vọng, trơ mắt nhìn ả đi mất.
***
Thượng thư bộ Hình Tề Mẫn nhanh chóng nhận được tin tức do người của phủ Dự vương đưa tới.
Vốn đã bàn bạc xong xuôi với thủ hạ về việc mua chuộc nhân chứng thế nào, lật lại lời khai ra sao, sửa lại kết quả khám nghiệm kiểu gì, tóm lại tất cả mọi việc đã làm xong tám, chín phần mười, không ngờ lại bị dội một chậu nước lạnh.
Vừa nghe nói còn có một nhân chứng nhìn thấy tận mắt là Kỷ vương gia, Tề Mẫn lập tức biết mọi chuyện đã hỏng bét.
Mặc dù ý của Dự vương là bảo hắn thăm dò ý tứ của Kỷ vương trước, nhưng Tề Mẫn biết có thăm dò hay không cũng không có gì khác nhau.
Mọi người đều biết tính tình Kỷ vương rất thẳng thắn, hơn nữa dù ông ta không thẳng thắn cũng sẽ không tội gì phải khai man vì một tên tiểu tử quần là áo lượt. Kể cả trong trường hợp Văn Viễn bá không đưa ra bất cứ yêu cầu nào với ông ta thì khi Hoàng đế hỏi, chắc chắn ông ta cũng sẽ nói thật.
Có điều Dự vương đã dặn phải thăm dò thì cũng không thể không thăm dò gì cả, cho nên Tề Mẫn xin nghỉ hai ngày, chuẩn bị đích thân đến sơn trang gần suối nước nóng của Kỷ vương một chuyến.
Cho dù trước khi xuất phát, Tề Mẫn đã chuẩn bị tâm lý cho một chuyến đi vô ích, nhưng hắn tuyệt đối không nghĩ tới kết quả này sẽ đến sớm như vậy, nhanh như vậy.
Nguyên nhân thượng thư bộ Hình trở về mà không được việc gì lại không phải vì thái độ cứng rắn của Kỷ vương, nói thật, khi Tề Mẫn biết mình đi chuyến này là hoàn toàn công toi thì hắn còn chưa nhìn thấy Kỷ vương.
Thực r
