a chuyện không hề phức tạp, chỉ là có chút trùng hợp.
Hổ Khâu là một thánh địa, sơn trang san sát, biệt viện của Kỷ vương là khu vực quy mô lớn nhất trong đó. Tất cả những người có giao tình với Kỷ vương đều sẽ chọn cách ở nhờ trong biệt viện này mỗi khi đến Hổ Khâu. Chẳng hạn như Ngôn Dự Tân, người được Kỷ vương coi là bạn vong niên vì tính phong lưu hào hiệp.
Nhóm ba người, gồm đại thiếu gia lúc nào cũng vui vẻ của phủ quốc cữu, đại công tử phủ Ninh Quốc hầu hơi sầu muộn và nhị công tử phủ Ninh Quốc hầu hơi ủ rũ vừa đưa thiếp cầu kiến ngoài cổng biệt viện, Kỷ vương gia đã lập tức vui mừng đi ra đón.
Mặc dù vai vế khác nhau, tuổi tác chênh lệch rất nhiều nhưng Kỷ vương cả đời chỉ thích phong hoa tuyết nguyệt vẫn giữ được tính phóng khoáng của thời thanh niên, qua lai với đám vãn bối này rất thoải mái, không hề có khoảng cách thế hệ.
Có khách đến nhà, là ba người trẻ trung tràn đầy sức sống, trong đó lại có người ông ta thích nhất là Dự Tân, Kỷ vương vui vẻ bày tiệc rượu đãi khách, ăn uống thỏa thuê. Mọi người càng uống càng hào hứng, đương nhiên là không có chuyện gì không nhắc đến.
Chủ đề ban đầu đương nhiên là phấn hồng son đỏ.
Bình phẩm về người đẹp ở kinh thành, kiến thức của Kỷ vương tuyệt đối không kém các chủ Lang Gia các, vừa nói đến chuyện này đã mặt mày hớn hở.
Ngôn Dự Tân cũng là người thương hương tiếc ngọc, ngưỡng mộ nhất chính là Cung Vũ ở Diệu m phường. Hai người vừa trò chuyện đã tâm đầu ý hợp, nói từ Diệu m phường đến Dương Liễu Tâm, sau đó nhân tiện nói đến luôn vụ án mạng ở Dương Liễu Tâm.
Kỷ vương rượu vào líu lưỡi. “Ta bết, khi... khi đó ta cúng có mặt...”
Ngôn Dự Tân mở to mắt. “Ngài... ngài cũng ở đó? Thế... thế làm sao mà chết?”
Mặc dù Kỷ vương đã hơi líu lưỡi nhưng thần trí vẫn còn rất tỉnh táo, không những tỉnh táo mà ông ta còn rất hưng phấn. Nghe Ngôn Dự Tân hỏi, ông ta lập tức kể lại một lượt từ đầu đến cuối cực kỳ sinh động.
Hai người còn lại nghe vào tai cũng để đó, nhưng Ngôn Dự Tân là một người giao du rất rộng, lại thích buôn chuyện, hôm sau hắn đến trang viện của các quý tộc khác ở Hổ Khâu đã ba hoa chích chòe về vụ huyết án mà Kỷ vương chứng kiến tận mắt này.
Thế là khi Tề Mẫn tới Hổ Khâu, gần như tất cả mọi quý nhân đang nghỉ ngơi ở đây đều đã biết Hà Văn Tân quả thật tự tay đánh chết người ta, Kỷ vương gia đã chứng kiến tận mắt...
Trong tình hình này, việc thăm dò ý tứ của Kỷ vương đã hoàn toàn vô nghĩa, thượng thư bộ Hình đành phải thầm than một tiếng: “Hà đại nhân ơi Hà đại nhân, không phải ta không hết lòng giúp ngươi, mà là con trai của ngươi... đúng là quá... đen đủi.”
Theo vương pháp của Đại Lương, các tử tù chỉ bị xử tử vào hai thời điểm cố định hằng năm, một vào mùa xuân, một vào mùa thu, được gọi là xuân quyết và thu quyết.
Sau khi Hà Kính Trung biết con trai mình không còn hy vọng thoát tội, chắc chắn sẽ bị xử tử, hắn đành thỉnh cầu Tề Mẫn kéo dài thời gian đến sau xuân quyết mới kết án, như vậy con trai hắn sẽ có thể sống thêm nửa năm, trông chờ một cơ hội xoay chuyển tình thế nào đó lại xuất hiện.
Nhưng Văn Viễn bá chẳng lẽ lại không biết tính toán này của Hà Kính Trung? Hiện trong tay ông ta có một nhân chứng quan trọng, quan điểm và thái độ của mọi người ở kinh thành cũng đều nghiêng về phía ông ta, cho nên ông ta càng tỏ ra cứng rắn, suốt ngày đến bộ Hình ép phải nhanh chóng xét xử.
Mấy ngày trước, Thái tử vừa mất một thượng thư bộ Hộ là Lâu Chi Kính, giờ đây có cơ hội trả thù này, há có thể dễ dàng buông tha? Hắn sai khiến đám ngự sử phe mình liên tục dâng sớ vạch tội Tề Mẫn lạm dụng chức quyền không chịu xử án.
Tình hình này mới diễn ra vài ngày, bộ Hình đã bắt đầu không chống đỡ được. Dự vương thấy đằng nào cũng phải xử tử rồi, sống thêm nửa năm cũng không có ý nghĩa gì, vì vậy ngầm cho phép Tề Mẫn mấy ngày sau thăng đường, nhân chứng vật chứng đầy đủ, nhanh chóng kết tội Hà Văn Tân giết người vì hận thù cá nhân, tuyên án chém đầu.
Một ngày sau khi vụ án được phán quyết, Hà Kính Trung đã ốm liệt giường, thái y chẩn đoán là tinh thần suy sụp, khí mạch không thông, cần phải nghỉ ngơi.
Lúc này chính là cuối năm, bộ Lại phải tiến hành bình xét đánh giá quan chức, đề xuất thưởng phạt, thăng giáng. Quan lại đương chức đương quyền các nơi nhân cơ hội chúc Tết lũ lượt sai người đưa lễ đến kinh thành, quan lại đang đợi bổ nhiệm cũng có thể ngang nhiên thăm viếng khắp nơi, lấy lý do chúc Tết để khơi thông quan hệ.
Bất kể là từ phương diện nào, đây đều là thời gian bận rộn nhất của bộ Lại. Hà Kính Trung vừa ốm liệt giường, cục diện trong bộ lập tức hỗn loạn.
Cũng như rất nhiều thu nhập bí mật của Thái tử đến từ bộ Hộ, đại bộ phận thu nhập của Dự vương cũng đến từ quyền miễn nhiệm nhân sự của bộ Lại, cơ hội thu vào một lượng bạc trắng khổng lồ dịp cuối năm này không thể bị ảnh hưởng vì bệnh tình của thượng thư bộ Lại.
Nhưng sốt ruột cũng chỉ để sốt ruột, Hà Kính Trung quả thật đã bị chuyện của con trai làm cho suy sụp chứ không phải là giả ốm, quát tháo trách mắng đều vô dụng, ông ta vẫn không thể nào bò dậy được. Dự vương thấy tình hình ng