Duck hunt
Lang Gia Bảng

Lang Gia Bảng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213400

Bình chọn: 7.5.00/10/1340 lượt.

yên Thành biết rõ, theo quy chế tế lễ thì chỉ cần có Hoàng hậu ở đó, còn có mặt Việt phi hay không cũng không quan trọng, nhưng ông ta không dám nói. Thứ nhất là Tạ Ngọc đã dặn dò trước, thứ hai là ông ta cũng hiểu rõ Hoàng đế chẳng qua chỉ muốn tìm một cái cớ để đặc xá Việt phi thôi...” Mai Trường Tô cười lạnh một tiếng. “Cái gì mà nguyên lão hai triều cương trực trung trinh? Cùng lắm chỉ là một lão hồ li mà thôi.”

Những lời có vẻ như Mai Trường Tô buột miệng nói ra này lại khiến Mông Chí ngơ ngác suy nghĩ một hồi lâu, càng nghĩ càng cảm thấy cuộc tranh giành ngôi báu này khắc nghiệt đến mức làm mọi người rét lạnh. Lại nhìn vầng trán trắng xanh của Lâm Thù, trong lòng không khỏi ngọt bùi cay đắng lẫn lộn.

Thiếu soái Xích Diễm kinh tài tuyệt diễm năm xưa lại chỉ có thể dùng tài hoa hiếm có trên đời vào việc này hay sao?

“Mông đại ca, huynh không cần lo lắng cho ta.” Mai Trường Tô nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, dường như muốn nhìn xuyên qua nóc nhà để thấy hư không tối tăm. “Bọn họ đều ở trên trời nhìn ta, ta phải đi tiếp.”

“Ta hiểu.” Mông Chí gật đầu nặng nề. “Nhưng ngươi phải nhớ, mọi sự đều phải coi an toàn của bản thân là quan trọng nhất, có việc gì ta giúp được thì nhất định phải tới tìm ta.”

Mai Trường Tô không khỏi mỉm cười. “Ta đã bao giờ khách sáo với huynh chưa?”

“Chuyện này cũng khó nói, bây giờ tâm tư ngươi ngày càng kín đáo, chẳng ai đoán được ý nghĩ của ngươi.” Mông Chí bất mãn trợn mắt nhìn chàng. “Lần trước ngươi đến Tĩnh vương phủ, tại sao không gọi ta đi cùng ngươi?”

“Huynh muốn dằn mặt đám lỗ mãng ở đó giúp ta à?” Mai Trường Tô bật cười ha ha. “Nói vậy cũng đúng, đám tướng lĩnh đó đều chỉ sợ cứng chứ không sợ mềm, trọng anh hùng, kính hảo hán. Nếu như Mông đại thống lĩnh cũng tỏ ra tôn trọng ta thì chẳng ai dám coi thường ta nữa.”

“Ngươi còn nói nữa à? Một mình đến đó chưa xong, lại còn phải đóng vai ác ở đó nữa? Tĩnh vương phủ tương lai chính là nơi ngươi yên thân gửi phận, tại sao vừa đến đã đắc tội với người khác?”

“Huynh yên tâm, những người thông minh một chút trong Tĩnh vương phủ sẽ chỉ cảm kích ta chứ không thù oán ta đâu. Còn những kẻ cảm thấy bất mãn với ta thì đều là đám mãng phu chỉ có tứ chi không có đầu óc, loại người này ta tạm thời không muốn quan tâm, đến ngày nào đó được giao vào tay ta, ta sẽ huấn luyện sau. Huynh quên rồi à? Huấn luyện đám võ tướng suốt ngày đánh giết này chính là chuyện ta am hiểu nhất.”

Mông Chí suy nghĩ một lát, cũng không khỏi bật cười. “Lời này nói cũng đúng.”

“... Đúng rồi, vừa rồi ta vẫn định hỏi huynh, ở phủ Mục vương trừ Mục tiểu vương gia cắn tay ghế thì những người khác có phản ứng gì?”

“Đương nhiên là đều rất giận dữ. Bệ hạ chỉ phái một nội sứ đến giải thích một câu bằng miệng, bảo quận chúa không được đa nghi, như thể chỉ cần quận chúa tỏ vẻ hơi bất mãn thì sẽ là nghi ngờ Bệ hạ.” Mông Chí nói, sắc mặt cũng không vui. “Không biết Bệ hạ nghe lời gièm pha của người nào mà lai ngạo mạn với công thần như thế?”

“Quận chúa thế nào?”

“Quận chúa lại rất bình thường, không hề có vẻ gì là tức giận.”

Mai Trường Tô khẽ thở dài một tiếng. “Nghê Hoàng làm thống soái nhiều năm, chắc là đã hiểu rõ một số vấn đề. Người tay cầm binh quyền, không có công lao thì bị chê là vô dụng, lập được công lao lại sợ công cao lần chủ. Quân nhân dù có bao nhiêu tâm tư cũng không nhiều bằng đạo chế hành tầng tầng lớp lớp của quân chủ. Bây giờ nam cương coi như an bình, Hoàng thượng không nhân thời cơ này để thể hiện quân uy hoàng quyền thì còn đợi đến khi nào?”

“Nhưng Mục tiểu vương gia thì có vẻ không giữ được bình tĩnh, nói phải dâng biểu xin về Vân Nam.”

“Hoàng thượng sẽ không cho về đâu.” Mai Trường Tô lầc đầu. “Huống hồ năm mới sắp đến, lúc này vội vã đòi đi thì rõ ràng là có oán hận với Hoàng thượng, chỉ khiến Hoàng thượng thêm nghi ngờ mà thôi. Huynh đến khuyên nhủ Mục Thanh đi, cho dù hắn có xin về thì ít nhất cũng phải chờ đến sau ngày thanh minh sang năm, cùng Hoàng thượng đến tế hoàng lăng rồi mới đi được.”

“Tên tiểu tử này đâu chịu nghe ta? Hơn nữa việc này cần khuyên thì cũng là khuyên quận chúa Nghê Hoàng chứ?”

Ánh mắt Mai Trường Tô ngưng tụ, ngẩn người hồi lâu mới chậm rãi gật đầu, nói nhỏ: “Huynh nói cũng đúng. Vậy ta viết một phong thư, phiền huynh mang đến cho Nghê Hoàng. Nàng là một nữ nhân thông minh hiểu chuyện, chỉ cần đọc thư là sẽ hiểu ngay.”

Nói rồi chàng đứng lên, vỗ vỗ cánh tay Phi Lưu. “Tô ca ca cần viết chữ, Phi Lưu mài mực được không?”

“Được!” Phi Lưu đứng bật dậy, chạy vội tới bàn sách, cầm lấy thỏi mực trong nghiên đưa lên miệng hà hơi rồi bắt đầu mài rất nhanh.

Hắn có sức khỏe, động tác mài lại nhanh, chẳng bao lâu đã mài được đầy nghiên mực.

“Đủ rồi, đủ rồi.” Mai Trường Tô cười điềm đạm. “Ngươi đợi Tô ca ca viết chữ xong rồi vẽ tranh được không?”

“Được!”

Mai Trường Tô rút vài tờ giấy trắng như tuyết từ trong chồng sách bên cạnh bàn ra, cầm bút chấm mực, suy nghĩ một chút rồi viết kín hai trang giấy. Sau khi nâng lên nhẹ nhàng thổi khô, chàng gấp lại cho vào bì thư nhưng không dán lại mà đưa thẳng cho Mông Chí.

“Ngươi khôn