ày càng xấu đi, không thể không triệu tập đám mưu sĩ cùng thương thảo cách giải quyết hậu quả của việc này.
Hai ngày sau, Dự vương đích thân đến phủ thượng thư của Hà Kính Trung, đuổi tất cả mọi người ra ngoài, thân thiết an ủi vị thần tử này một phen.
Không ai biết hắn an ủi thế nào, chỉ biết vài ngày sau Hà Kính Trung đã dưỡng bệnh xong, lại bắt đầu xử lý công vụ, hơn nữa còn nhanh chóng giải quyết những lộn xộn của mấy ngày trước, ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi, đánh giá các quan lại, tiếp kiến quan lại địa phương, thường xuyên làm việc đến tận đêm khuya, có thể nói là biến đau thương thành sức mạnh, liều mạng làm việc cho Dự vương khiến phe phái Thái tử không hiểu ra sao.
Nhưng lúc này Thái tử còn tạm thời không có nhiều tâm tình để ý tới Hà Kính Trung, hắn đang phải quan tâm đến một việc khác, mà việc này cũng chính là vấn đề khó khăn của bộ Lễ hiện nay.
Một trong những chuyện quan trọng nhất của hoàng thất cuối năm chính là tế lễ.
Tế tổ, tế trời, tế đất, tế thần.
Đối với triều đình và hoàng tộc, quy chế tế lễ có chính xác hay không là việc lớn quan hệ đến mọi chuyện năm sau có được thuận lợi hay không, không được phép qua loa dù chỉ một chút.
Tạ Ngọc rất nhạy cảm, phát hiện cơ hội hết sức có lợi cho Thái tử đã đến.
Theo lễ chế Đại Lương, dưới phi vị không được dự lễ tế, phài quỳ hầu bên ngoài. Nhưng cũng theo lễ chế Đại Lương, sau khi Thái tử vẩy rượu tế lễ sẽ phải quỳ vuốt y phục của song thân phụ mẫu để tỏ lòng hiếu kính
Mâu thuẫn xuất hiện ở đây.
Việt thị đã bị giáng xuống tần vị, nhưng bà ta lại là mẹ đẻ của Thái tử, một bên cấp bậc rất thấp, một bên thân phận cực cao, khiến bộ Lễ hết sức khó xử khi sắp xếp tập tục tế lễ.
Tạ Ngọc bí mật đề nghị Thái tử lợi dụng cơ hội này vào cung khóc lóc kể lể với Hoàng đế, thỉnh cầu phục lại phi vị cho mẫu thân, dù không thể lập tức phục vị thành quý phi thì ít nhất cũng phải thành cung chủ của một cung, có chỗ ở độc lập của mình, cũng có thể tiếp Hoàng đế ngủ lại qua đêm, từ đó dần dần lấy lại ân sủng của Hoàng đế.
Nghe chủ ý này, Thái tử cực kỳ mừng rỡ, sau khi chuẩn bị kĩ càng liền vào cung quỳ dưới gối Hoàng đế Đại Lương khóc lóc, than vãn nguyên một canh giờ, ra sức thể hiện tấm lòng hiếu thảo của mình.
Hoàng đế Đại Lương hơi khó xử.
Việt thị vốn là phi tần được ông ta yêu thương nhất, không phải ông ta không muốn nhân cơ hội này để xá tội, nhưng Việt thị vừa mới bị giáng vị có vài tháng, nếu xá tội sớm như vậy thì sợ rằng quận chúa Nghê Hoàng sẽ lạnh lòng.
“Phụ hoàng, bên chỗ quận chúa hài nhi sẽ đích thân đến tạ lỗi.” Thái tử đã được chỉ điểm, biết Lương đế đang do dự vấn đề gì, lập tức ôm chân ông ta, nói. “Quận chúa là người rất trọng đại nghĩa, nhất định sẽ hiểu việc này là vì lễ tế cuối năm. Hài nhi nguyện nhận hình phạt trước mặt quận chúa để chuộc tội thay mẫu thân.”
Hoàng đế Đại Lương nghe hắn khóc lóc mãi cũng động lòng, liền sai người triệu thượng thư bộ Lễ Trần Nguyên Thành đến.
Vị Trần lão thượng thư này là nguyên lão hai triều, cả đời không nghe một lời, không dựa một người, tất cả chỉ biết một chữ “Lễ”. Thái tử và Dự vương ra sức lôi kéo mà ông ta đều không hề dao động.
Cũng vì có vị lão thượng thư này tọa trấn nên bộ Lễ mới may mắn trở thành bộ duy nhất trong số sáu bộ không nghiêng về phe phái nào, duy trì thế trung lập siêu nhiên.
Trần lão thượng thư không biết nguyên nhân thật sự khiến Việt quý phi bị truất, chỉ được xem chỉ dụ, còn tưởng rằng đại khái là tranh chấp vụn vặt trong cung đình.
Vốn ông ta vẫn đang đau đầu về việc sắp xếp tế lễ, lúc này thấy Hoàng đế gọi đến hỏi có nên phục phi vị cho Việt tần hay không, đương nhiên ông ta sẽ không tỏ ý phản đối.
Mặc dù bộ Lễ không có dị nghị, thậm chí còn rất tán thành, nhưng Hoàng đế Đại Lương vẫn còn hơi do dự.
Đúng lúc này, Tạ Ngọc vào cung xin gặp Hoàng đế, lây cớ tấu bẩm việc quân nhu vùng Tây Bắc.
Lúc này Hoàng đế Đại Lương không biết quan hệ giữa Tạ Ngọc và Thái tử, nghĩ rằng ông ta cũng là người của phe võ thần, liền sai người triệu ông ta vào để thăm dò ý kiến đối với chuyện có nên phục vị cho Việt thị hay không.
Tạ Ngọc suy nghĩ một lát rồi trả lời: “Thần cho rằng Thái tử hiền đức, Việt thị có nhiều công lao, lại ở hậu cung nhiều năm, xưa nay vẫn dốc lòng hầu hạ Bệ hạ, chưa hề nghe nói có khuyết điểm gì, chỉ vì lý do bất kính trong khi hầu hạ mà giáng từ quý phi nhất phẩm xuống bậc tần thì thật sự là hơi nặng. Khi đó vốn cũng đã có người phản đối, nhưng vì đây là việc nhà của Bệ hạ nên không ai dám xen vào. Nay Bệ hạ đã đổi ý muốn khai ân thì chỉ cần một đạo ý chỉ, có gì phải do dự?”
“Ôi, ngươi không biết.” Hoàng đế Đại Lương khó xử nói. “Tội của Việt thị có nguyên do khác... Vì Thái tử, Việt thị đã có việc làm khinh nhờn Nghê Hoàng, trẫm sợ nếu đặc xá quá sớm sẽ làm lạnh lòng các tướng sĩ nam cương...”
Tạ Ngọc làm bộ cúi đầu trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu rồi mới bước lên một bước, nhỏ giọng nói: “Nếu là vì điều này thì thần lại cho rằng càng nên xá tội...”
Lương đế ngẩn ra. “Ngươi nói thế là ý gì?”
“Bệ hạ nghĩ xem, Việt thị thân là hoàng quý phi, thâ
