thi hành.”
Tĩnh vương chỉ nói một câu này rồi xoay người sải bước rời đi, để lại một đám đông thủ hạ trên sân luyện võ không biết nên làm thế nào.
Ngoài tiền bạc thu về như nước, một thứ khác Hồng Tụ Chiêu thu về cho Tần Bát Nhã chính là tin tình báo. Bình thường khi bỏ tiền mua vui đều là lúc thần kinh người ta thả lỏng nhất, miệng cũng khó giữ kín nhất, chỉ cần một chút kỹ xảo là có thể thăm dò được rất nhiều tin tức hữu dụng.
Các cô nương ở Hồng Tụ Chiêu đều đã trải qua huấn luyện đặc biệt, các nàng được học cách làm cho khách khứa nói nhiều hơn về đủ thứ chuyện trên đời, sau đó dựa vào trí nhớ ghi lại đại khái nội dung nghe thấy, mỗi ngày báo lên trên một lần.
Đa số thời gian của Tần Bát Nhã đều dùng để sàng lọc các tin tức thu được này, mỗi ngày phải đọc đến cả trăm tờ bẩm báo, sau đó lọc ra các tin tức hữu dựng, lại tiếp tục tìm hiểu các tin tức này một cách có tính định hướng.
Nhưng đây không phải thủ đoạn duy nhất của Tần Bát Nhã để thu thập tin tức. Ngoài các cô nương ở chốn phong trần, Tần Bát Nhã còn cố ý bồi dưỡng một số cô nương khôn ngoan sắc sảo, nghĩ cách gả các nàng vào phủ đệ triều thần làm thiếp, từ đó thu về rất nhiều tư liệu ít người biết đến.
Đối với Dự vương, nữ tử thông minh, xinh đẹp này quan trọng không kém bất cứ một mưu sĩ nào trong phủ, đương nhiên trong lòng hắn còn hy vọng tương lai không xa, cô nương xinh đẹp này sẽ không chỉ là mưu sĩ của hắn.
Lần này Tần Bát Nhã phát hiện chuyện bất ổn là nhờ phân tích một báo cáo mới nhận được.
Trong lúc trêu đùa với một cô nương, vị khách nọ buột miệng nói: “Ra ngoài chơi thì phải vui vẻ, cô nương này bận thì tìm cô nương khác, tội gì phải treo cổ chết ở một thân cây? Nàng xem tên Hà Văn Tân đó đến lầu xanh tranh giành ghen tuông với người ta, hắn tưởng thế là uy phong lắm chắc? Tâm Liễu cô nương có hay ho đến mấy cũng không quan trọng bằng tính mạng mình, hắn còn tưởng rằng có thể dựa vào lão già mà thoát được tội chết, đúng là…”
Tần Bát Nhã phát hiện những lời này có vấn đề, lập tức sai người điều tra vị khách này, phát hiện hắn là một trưởng sử trong phủ Kỷ vương, hoàng thúc đương triều. Gã này cực kỳ háo sắc, trong ngày xảy ra vụ án hắn cũng đang mua vui ở Dương Liễu Tâm, chỉ là không có mặt ở hiện trường.
Tần Bát Nhã vẫn chưa hết nghi ngờ, lại sai người tiếp tục khai thác thông tin từ hắn, cuối cùng khai thác được một tin tức kinh người. Kết hợp với một vài thông tin đã nắm được trong tay, Tần Bát Nhã ý thức được tính nghiêm trọng của tình hình nên lập tức đi gặp Dự vương.
“Ngươi nói Văn Viễn bá đã có nhân chứng quan trọng trong tay, chẳng qua đang xem thái độ của bộ Hình nên mới nhẫn nhịn chưa đưa ra?” Chỉ mới nghe mấy câu, Dự vương đã cau mày. “Tại sao hắn lại nhẫn nhịn được như vậy?”
“Bởi vì Văn Viễn bá đã mất tín nhiệm đối với bộ Hình.”Tần Bát Nhã nói hết sức chắc chắn. “Như tình hình hiện nay, vụ án này hoàn toàn không thiếu nhân chứng, chỉ cần bộ Hình có ý định xét xử công bằng thì không cần có thêm nhân chứng này cũng có thể kết án. Nếu bộ Hình nhất định phải gỡ tội cho Hà Văn Tân thì ông ta có đưa ra thêm nhân chứng này cũng vô dụng, ngược lại còn làm cho bộ Hình có thể biết trước để đối phó.”
Dự vương chậm rãi gật đầu. “Ta hiểu rồi, ý ngươi là Văn Viễn bá đang đợi bộ Hình kết án, nếu như kết quả phán quyết khiến ông ta không hài lòng thì ông ta sẽ đưa nhân chứng này tới thẳng trước mặt Hoàng thượng kêu oan?”
“Đúng.”
“Hoàng thượng sẽ tin sao?” Dự vương cười lạnh, nói. “Văn Viễn bá đầu óc nóng lên nên nghĩ mọi chuyện quá đơn giản, nhưng tại sao ngươi cũng căng thẳng theo? Bộ Hình kết án nhất định sẽ xử lý êm đẹp tất cả mọi chuyện, chỉ dựa vào Văn Viễn bá mang một người đến trước mặt Hoàng thượng nói suông thì có tác dụng gì?”
Đôi mắt trong suốt như nước mùa thu của Tần Bát Nhã hơi xao động. “Người khác không được, nhưng nhân chứng này thì được.”
Thấy ả nói rất trịnh trọng, Dự vương không khỏi giật mình.
“Xin thứ cho Bát Nhã thất trách, ngày đó hiện trường hỗn loạn, nhân chứng đông đảo, lúc ta phụng mệnh đến điều tra vụ án đã có sơ sẩy, không để ý trong số các nhân chứng đã tận mắt chứng kiến vụ án được phủ Kinh Triệu gọi đến lấy lời khai lại thiếu mất một người...” Tần Bát Nhã mím môi, hai lúm đổng tiền nhàn nhạt thoáng hiện bên má khiến vẻ mặt nghiêm túc của ả vẫn có nét dễ thương. “Sau đó một tên trưởng sử ở phủ Kỷ vương đến Hồng Tụ Chiêu nói một vài lời làm ta sinh nghi, cho nên ta đối chiếu lại một lần nữa, nhờ vậy mới phát hiện không phải phủ doãn phủ Kinh Triệu Cao Thăng triệu tập sót người này, mà là hắn không thể triệu tập được người đó...”
“Ngươi nói đi nói lại mãi, tóm lại nhân chứng này là ai?”
“Kỷ vương gia.”
Dự vương không khỏi giật mình. “Kỷ vương thúc?”
“Vâng, trong ngày hôm đó còn có hai người khách ở cùng tầng xảy ra án mạng, một người trong đó chính là Kỷ vương gia. Có thể ông ta đã tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình xảy ra vụ án...”
“Ai da, việc này khó rồi đây!” Dự vương sầm mặt. “Kỷ vương thúc mặc dù không quan tâm đến chuyện triều chính, chỉ thích phong hoa tuyết nguyệt, ham mê n