ần nắm chắc. Dự vương đợi bao nhiêu năm mới có cơ hội này, nhất định sẽ điên cuồng ngăn cản Thái tử lần nữa đẩy một người của mình lên. Mà Thái tử bên này cũng vậy, Lâu Chi Kính bị lật đổ là một thiệt hại rất lớn, nếu để Dự vương nhân cơ hội đưa người của mình lên thì chẳng phải là thiệt hại gấp đôi hay sao? Hai người không ai nhường ai, chúng ta tự nhiên ngư ông đắc lợi.”
“Đúng vậy, tình thế này, còn có tiên sinh thêm dầu vào lửa, Thẩm Truy thật may mắn.” Tĩnh vương ngẩng đầu cười một tiếng. “Có điều tiên sinh cũng thật là thủ đoạn cao siêu, quả không hổ danh kỳ lân tài tử.”
Mai Trường Tô cúi đầu không đáp, gương mặt thoáng lộ vẻ cay đắng.
Tài tử sao? Làm gì có ai giỏi hơn người khác quá nhiều? Chẳng qua là mấy năm nay vẫn hết lòng hết sức lo nghĩ chuyện này nên mới có thể chu toàn như vậy.
“Có điều Thẩm Truy cũng thực sự là quan thanh liêm, đẩy hắn thăng chức rất hợp ý ta.” Tĩnh vương quay sang nhìn chàng, chắp tay hành lễ. “Những suy nghĩ của tiên sinh cũng làm ta cảm kích.”
Mai Trường Tô cúi người đáp lễ, lại nói: “Thẩm Truy chỉ là bước đầu tiên, một thời gian nữa bộ Lại và bộ Hình đều sẽ khuyết chức, tất cả những người ta coi trọng đều ở trong danh sách vừa đưa cho điện hạ. Còn mong điện hạ mượn cơ hội cùng xử án để vừa giao lưu vừa quan sát, cũng phải cho bọn họ cơ hội lập công, để Hoàng thượng có ấn tượng tốt với bọn họ. Những người này đều là người thông minh, điện hạ có ý đề bạt hay không, không cần nói trong lòng bọn họ cũng biết rõ.”
“Cơ hội của Thẩm Truy đã là khó được rồi, làm sao bộ Lại và bộ Hình cũng sẽ khuyết chức?” Tĩnh vương vừa hỏi một câu, đột nhiên nhớ tới nguồn gốc thượng thư bộ Hộ Lâu Chi Kính ngã ngựa cũng là do vị Tô Triết tiên sinh này tiện tay mua một khu viện, trong lòng lập tức hiểu ra.
“Trong thời gian ngắn còn chưa có chuyện gì, điện hạ cứ bình tĩnh làm xong vụ án chiếm đất này đã”. Mai Trường Tô chợt lộ vẻ âm tàn. “Chờ đến lúc ăn Tết xong, ta lại mời Hà Kính Trung, Tề Mẫn theo chân chủ tử của chúng cùng vào cuộc chơi...”
Một câu vô cùng đơn giản nhưng chỉ vì là Mai Trường Tô nói ra, liền như có bão táp. Lời của Mai Trường Tô không cho phép người khác nghi ngờ.
Tĩnh vương chăm chú nhìn thư sinh giản dị, thanh tao trước mặt, nhớ lại những cơn sóng gió nổi lên từ sau khi chàng vào kinh, trong lòng không khỏi cảm khái.
Có điều không biết vị Mai lang Giang Tả tài học trùm thiên hạ này tại sao lại kiên định lựa chọn chính mình? Thật sự chỉ là nâng đỡ một hoàng tử không được sủng ái để có thể được dựa dẫm và đạt được địa vị cao hơn như lời chàng nói hay sao?
“Hôm nay việc quân của điện hạ quan trọng lắm sao?” Dường như Mai Trường Tô không biết hắn đang suy nghĩ gì, chỉ rụt tay vào tay áo, bâng quơ hỏi: “Lúc ta tới đã không còn sớm nhưng vẫn thấy mọi người chưa nghị sự xong.”
“Những chuyện thường lệ thì xử lý rất nhanh, hôm nay kéo dài là bởi vì có một chuyện khó khăn, Cao đại nhân phủ doãn phủ Kinh Triệu xin ta giúp đỡ.”
“Lại có chuyện khó khăn à? Vị Cao đại nhân này năm nay đúng là gặp hạn.” Mai Trường Tô không khỏi cười, nói. “Có điều lần này không phải ta tìm phiền phức cho hắn. Rốt cuộc là có chuyện gì?”
“Không phải chuyện gì cần suy nghĩ, chỉ cần sức mạnh thôi.” Tĩnh vương nói. “Vùng núi ngoại ô phía đông dạo này xuất hiện một con quái thú quấy nhiễu người dân, dân chúng báo lên phủ Kinh Triệu. Các bộ khoái trong phủ võ công có hạn, không bắt nổi nó, cho nên đến chỗ ta xin mượn ít quân. Vốn cũng không phải việc khó gì, có điều bọn ta muốn thương nghị một chút, tìm cách mai phục, bắt sống con quái thú này xem rốt cuộc nó là con gì.”
“Cho dù là vùng ngoại ô thì cũng vẫn thuộc vương thành đế đô, làm sao lại xuất hiện quái thú? Quả đúng là chuyện lạ, sau khi bắt được, điện hạ đừng quên cho ta được mở rộng tầm mắt.”
Tĩnh vương nhíu mày. “Không ngờ Tô tiên sinh cũng là người hiếu kỳ...”
“Chẳng lẽ trong mắt điện hạ, trong đầu Tô mỗ chỉ toàn những ý nghĩ đen tối hay sao?” Mai Trường Tô tự giễu một câu, bởi vì cảm thấy hơi tê chân nên đứng dậy đi vài bước. Tới bên cạnh cửa sổ phía tây, chàng tiện tay định sờ cây cung sắt màu son treo trên tường bên cạnh cửa sổ.
“Đừng động vào!” Tĩnh vương lập tức kêu lên một tiếng. Mai Trường Tô giật mình dừng tay, suy nghĩ một chút, chậm rãi hạ cánh tay xuống, nói nhỏ một câu mà không quay đầu lại: “Xin điện hạ thứ lỗi!”
Tĩnh vương cũng thấy mình hơi thất lễ, ngượng ngùng giải thích: “Đó là di vật của bằng hữu ta, khi còn sống, hắn... không thích người lạ chạm vào đồ của hắn…”
Mai Trường Tô gật đầu không nói gì, vẻ mặt hờ hững. Đứng xuất thần hồi lâu bên cửa sổ, đột nhiên chàng tỏ ý phải cáo từ.
Tĩnh vương tưởng chàng tức giận vì mình không cho chàng chạm vào cây cung, trong lòng cũng hơi áy náy.
Nhưng mở miệng xin tạ lỗi là điều không thể, huống hồ cây cung của Lâm Thù quả thật không thể để người khác tùy tiện sờ vào, vì vậy Tĩnh vương đành đứng dậy đưa tiễn, coi như không biết.
Hai người sánh vai đi ra khỏi thư phòng, bầu không khí hơi tế nhị. Mai Trường Tô dường như không muốn mở miệng nói chuyện, Tĩnh vương lại không giỏi ph