h mắt như mũi kim ghim trên mặt Thích Mãnh.
Màn này trong quân không hiếm thấy, đối đãi người mới nhập ngũ, đối đãi người ở quân doanh khác chuyển đến, đối đãi tất cả những người không có thiện cảm, lính cũ thường dùng bài đánh phủ đầu như vậy. Nếu như đối phương có biểu hiện tốt thì có thể bước đầu nhận được sự tán thành.
Trước kia Lâm Thù cũng trải qua chuyện như vậy.
Năm đó, khi phụ thân chàng đưa một văn sĩ gầy yếu giữ chức vụ nhàn hạ ở bộ Binh vào quân Xích Diễm để đảm nhiệm vị trí quan trọng, vị thiếu tướng quân trẻ tuổi, bồng bột đã từng cố ý đánh gãy kiếm mình, làm cho một đoạn mũi kiếm gãy bay về phía bóng dáng gầy yếu đó để thử nghiệm sự can đảm của ông ta.
Lần đó phụ thân chàng dùng quân côn phạt chàng rất nặng, gần như chàng phải nằm bệt ba ngày không rời khỏi giường được.
Mai Trường Tô tin rằng Tĩnh vương nhất định nhớ chuyện này, nhớ lời khi đó phụ thân chàng răn dạy.
Khi thi hành lệnh phạt, thân là đương sự, Niếp Chân không hề nói một lời giúp chàng, bởi vì ông ta biết, nguyên nhân Lâm Thù bị đánh không phải vì khiêu khích mình mà vì khi chàng khiêu khích Niếp Chân thì Kỳ vương điện hạ đang đứng bên cạnh ông ta.
Giống như lúc thanh phi đao này bay tới đây, Tĩnh vương đang đứng bên cạnh chàng.
Mặc dù Thích Mãnh không có ác ý, mặc dù mục tiêu của hắn chắc chắn không phải Tĩnh vương, nhưng dù sao hắn cũng vẫn chĩa lưỡi đao mũi kiếm về phía chủ quân của mình.
Nếu Tĩnh vương vẫn bằng lòng với hiện trạng, nếu tương lai hắn đi đến tận cùng cũng chỉ là một đại tướng quân, thì màn này có thể cười trừ cho qua, nhưng bây giờ tình hình đã không phải như vậy.
Khi hùng tâm tráng chí của hắn đã hướng đến bảo tọa chí tôn của Đại Lương, hắn phải có ý thức bồi dưỡng khí chất thuộc về quân chủ của mình, đó là một loại khí chất tuyệt đối không cho phép bị xem nhẹ, bị mạo phạm bằng bất cứ phương thức nào.
Nhìn gương mặt âm trầm như sắt của Tĩnh vương, Thích Mãnh còn đang cười hì hì dần cảm thấy không đúng, dần trở nên hoảng hốt, không tự chủ được đưa ánh mắt nhìn sang bên trái.
Các tướng quân cấp bậc tương đối cao dưới trướng Tĩnh vương đều đứng ở chỗ đó, vẻ mặt mọi người đều hơi căng thẳng, một người trong đó lén ra dấu bảo Thích Mãnh quỳ xuống.
“Là mạt tướng lỗ mãng, mạt tướng nhận lỗi với tiên sinh, mong tiên sinh nể tình mạt tướng lỗ mãng mà không lấy làm phiền lòng.” Thích Mãnh suy nghĩ một lát, cho rằng Tĩnh vương tức giận là bởi vì ngưỡng mộ Tô Triết, giận mình vô lễ với chàng, cho nên lập tức biết nghe lời phải, cúi người thi lễ với Mai Trường Tô.
“Không cần tạ lỗi với ta.” Mai Trường Tô cười lạnh lùng, lời nói ra không khác gì một lưỡi dao có độc: “Dù sao thì người mất mặt cũng là Tĩnh vương điện hạ chứ không phải ta.”
Chàng không để ý đến sự rối loạn sau khi mình nói câu này, ánh mắt vẫn lạnh như băng, di chuyển từ trên mặt Thích Mãnh đến mặt Tĩnh vương. “Tô mỗ vốn đã ngưỡng mộ phong thái trị quân của Tĩnh vương, không ngờ hôm nay được thấy lại thật sự thất vọng. Một đám ô hợp trong mắt không có kỷ cương quân thượng, không trách được khó lọt vào mắt xanh Bệ hạ. Ném phi đao về phía Tĩnh vương điện hạ, đúng là một thói quen tốt, có thể tưởng tượng uy nghi của điện hạ đối với cấp dưới còn thua kém một bang chủ giang hồ như ta. Hôm nay Tô mỗ thật sự được mở rộng tầm mắt. Cáo từ!”
Chàng mới nói được một nửa, Thích Mãnh đã ướt đẫm mồ hôi, vội vã quỳ xuống.
Tĩnh vương lạnh lùng nhìn hắn, không nói một lời, mặt trầm như nước. Tất cả những người ở đây đều câm như hến, lục tục quỳ xuống. Ngay cả Đình Sinh không hiểu rõ tình hình cũng bị bầu không khí này làm hoảng sợ, vội quỳ xuống theo.
Cho nên khi Mai Trường Tô dẫn Phi Lưu đi thẳng ra cổng phủ mà không coi ai ra gì, lại không có ai dám ngăn chàng lại để giải thích. Bởi vì mọi người đều ý thức được, lời của Tô Triết tuy khó nghe nhưng lại không sai một chữ.
Mặc dù nói luận võ so tài, thăm dò người từ ngoài đến đều là thông lệ, nhưng có Tĩnh vương ở đây và không có Tĩnh vương ở đây lại là chuyện hoàn toàn khác nhau.
“Điện hạ.” Cuối cùng vẫn là trung lang tướng Chiến Anh, người có cấp bậc cao nhất trong phủ lĩnh vương lên tiếng.
“Chúng thuộc hạ đã biết sai, xin điện hạ bớt giận, chúng thuộc hạ sẵn lòng nhận phạt.”
Thích Mãnh khấu đầu, run giọng nói: “Xin điện hạ trách phạt.”
Ánh mắt lạnh lùng của Tĩnh vương nhìn lướt bốn phía một lượt, thấy tất cả mọi người đều cúi đầu né tránh ánh mắt mình mới quay lại nhìn Thích Mãnh.
Mai Trường Tô dùng lời nói gay gắt nhất để lưu lại cho hắn một bài học quan trọng: Chỉnh đốn nội bộ.
Bởi vì một khi đã lựa chọn con đường chí tôn kia, những thứ thay đổi theo sẽ nhiều hơn tưởng tượng rất nhiều, đồng thời với việc lợi dụng vụ án chiếm đất để giành lấy lợi ích, hắn còn phải nghĩ cách rèn toàn bộ phủ Tĩnh vương từ trên xuống dưới thành một khối thép tấm rắn chắc.
Lần đầu tiên Tĩnh vương cảm nhận được gánh nặng trên vai, nhưng cũng vì vậy mà sống lưng hắn càng thêm thẳng tắp.
“Thích Mãnh vô lễ bất kính, cuồng vọng phạm thượng, đánh hai trăm quân côn, giáng xuống bách phu trưởng. Chiến Anh, ngươi giám sát việc