hững nơi nhìn không thấy, nghĩ không ra.”
Mông Chí cố gắng suy nghĩ một lát, nhưng nghĩ một hồi lâu rồi cũng đành từ bỏ. “Ngươi nói là nơi nào?”
“Trong lòng Hoàng đế bệ hạ.”
“Sao?”
“Người hạ thấp Hoàng hậu, đề cao phi tần chính là Bệ hạ. Bởi vì sủng ái Việt phi nên nhiều năm qua ông ta không cho Hoàng hậu sự tôn trọng đầy đủ, vì vậy mới khiến mọi người có tư duy sai lầm, cảm thấy Việt phi có con trai là Thái tử cho nên cũng tôn quý giống như Hoàng hậu. Dự vương đứng ra bắt bẻ chuyện này, không những chỉ ra cái sai của bộ Lễ mà thực ra đây cũng là lỗi của Bệ hạ. Bất quá hắn giữ được cả hai chữ lý và lễ, ngoài mặt Bệ hạ cũng sẽ không thể hiện gì, nói không chừng còn khen ngợi hắn vài câu, nhưng sâu trong nội tâm, Bệ hạ nhất định không vui vẻ, thậm chí có khả năng sẽ lạnh nhạt với Hoàng hậu hơn vì dám nghịch ý mình. Đương nhiên ta sẽ không nói ra những thiệt hại này, để xem chính Dự vương có nhìn ra được hay không.”
Mông Chí lộ vẻ suy tư. “Bên cạnh Dự vương không thiếu người tài, nói không chừng sẽ có người phát hiện ra được.”
“Phát hiện ra cũng không sao, Dự vương vẫn sẽ làm chuyện này.”
“Vì sao?”
“Bởi vì lợi ích thật sự lớn hơn thiệt hại quá nhiều.” Lúc này Mai Trường Tô đã viết thư xong, đang khẽ thổi cho khô. “Thiệt hại chỉ là Bệ hạ không vui, cái này có thể từ từ khắc phục, nhưng chỉ cần thắng lần tranh luận này sẽ đề cao được Hoàng hậu, chèn ép được Việt phi. Quan trọng hơn là Dự vương có thể mượn chuyện này để nhấn mạnh với các triều thần một điều mà mọi người đang dần dần xem nhẹ, đó chính là Thái tử cũng chỉ là con thứ thiếp, về địa vị xuất thân, hắn và Dự vương cũng đều giống nhau. Bây giờ thân phận hắn tôn quý hơn là bởi vì hắn được phong Đông cung Thái tử chứ không phải bởi vì hắn xuất thân cao quý hơn. Nếu như sau này Hoàng đế bệ hạ có phế ngôi Thái tử của hắn để phong cho người khác thì mọi người cũng không cần kinh ngạc, bởi vì Thái tử không phải hoàng tử trưởng, không có địa vị siêu nhiên không thể động đến...”
“Nói như vậy thì người có lợi vẫn là Dự vương...”
“Chỉ có Dự vương thôi à?” Mai Trường Tô quay đầu lại, ánh mắt sáng ngời. “Tĩnh vương chẳng phải cũng vậy sao? Một khi mọi người đều là con của thứ thiếp thì sau này cũng đừng ai nói ai xuất thân thấp hèn. Thái tử, Dự vương, Tĩnh vương và cả các hoàng tử khác, mọi người đều ngang nhau, cho dù có khác biệt thì sự khác biệt này cũng không ảnh hưởng đến toàn cục, tính chất hoàn toàn khác sự khác biệt giữa con chính thê và thứ thiếp, hoàn toàn không cần phải quá soi mói làm gì.”
“Đúng vậy!” Mông Chí vỗ tay. “Tại sao ta không nghĩ tới nhỉ? Dự vương một tay kéo Thái tử xuống, chẳng khác nào tay kia cũng kéo Tĩnh vương lên, bởi vì điều hắn nhấn mạnh là khoảng cách giữa con của chính thê với thứ thiếp mới là không thể vượt qua, còn giữa con thứ thiếp với con thứ thiếp thì xuất thân không phải nhân tố quan trọng nhất. Mặc dù điều này có lợi cho hắn nhưng tất nhiên cũng có lợi cho Tĩnh vương.”
“Hiểu rồi thì tốt.” Mai Trường Tô cười cười, lẩn này chàng dán phong thư rất cẩn thận. “Phi Lưu, ngươi đi cùng Lê đại thúc ra ngoài đưa thư một chuyến được không?”
Mông Chí thoáng nhìn Phi Lưu. “Ngươi để bọn họ đi đưa thư?”
“Lê Cương biết ăn nói, lại có Phi Lưu bảo vệ. Đối với hai người bọn họ thì đi đưa thư là giết gà dùng dao mổ trâu rồi.” Mai Trường Tô thoải mái đưa phong thư cho Phi Lưu, ánh sáng chợt lóe lên trong mắt. “Dự vương, tiếp theo phải xem biểu hiện của ngươi rồi...”
***
Năm mới đến gần, ba người Tiêu Cảnh Duệ, Ngôn Dự Tân và Tạ Bật cuối cùng cũng từ suối nước nóng Hổ Khâu trở lại kinh thành.
Mới về được một ngày, bọn họ đã giật mình phát hiện rõ ràng mình mới rời khỏi kinh thành hơn một tháng mà tình hình ở kinh thành đã thay đổi nhanh chóng, náo nhiệt hơn, bão táp hơn lúc đi rất nhiều.
Thực ra mấy năm nay, cuộc tranh chấp giữa Thái tử và Dự vương vốn đã rơi vào cục diện bế tắc vì sức mạnh hai bên gần như tương đương. Bề ngoài vẫn có vẻ rất yên tĩnh, song phương đều không có hành động lớn gì, không ngờ tất cả sự bình tĩnh này đều chỉ là giả tạo, hai bên đều cố gắng dồn sức, chỉ cần có một chút khuấy động thì lập tức xảy ra cuộc chiến công thủ khốc liệt.
Việt phi bị giáng vị, Lâu Chi Kính ngã ngựa, Khánh quốc công bị tịch biên, Hà Văn Tân bị tội chém... Sóng sau nối liền sóng trước, làm mọi người không theo kịp được tiết tấu.
Giờ đây Việt phi vừa được phục vị đã có mấy ngự sử liên tấu chỉ ra những sai sót của bộ Lễ trong nghi thức chủ trì tế lễ. Dự vương thừa cơ mời hơn mười vị đại nho đức cao vọng trọng đương thời khởi xướng một cuộc tranh luận trên triều đình, nội dung chỉ rõ mấy năm nay Việt phi đã nhận được đãi ngộ vượt mức quy định và Thái tử không giữ đúng lễ nghi trước mặt Hoàng hậu.
Những chuyện khác tạm thời chưa nói đến, chỉ riêng mười mấy vị lão tiên sinh Dự vương mời đến này quả thật đều là những người cực kỳ được trọng vọng, có thể thấy công sức lấy lòng văn sĩ của hắn mấy năm nay quả thật không hề uổng phí, tích lũy được không ít quan hệ.
Trong đó có một vị lão tiên sinh nhiều năm ở chùa Linh Ẩn phía tây kinh t