nói gì, hai tay chống bàn, áp sát tới trước mặt Ngôn Khuyết, cả giận nói: "Vì sao khi đó ngài không nói với ta?"
"Thư này là viết cho ta, trong thư cũng không bảo ta báo cho huynh." Vẻ mặt Ngôn Khuyết vẫn bình thản như nước lặng. "Cho nên nói với huynh hay không hay lúc nào nói với huynh đều do chính ta quyết định. Khi đó ta không muốn nói gì với huynh, hôm nay lại đột nhiên muốn nói, thế thôi.”
Hạ Giang bị tin dữ tấn công bất ngờ dường như đã bị chọc giận, khuôn mặt đỏ bừng, cả người run rẩy, bàn tay ấn mạnh xuống bàn, tất cả đều cho thấy tâm tình hắn đang vô cùng bất ổn.
Nhưng Hạ Giang quả không hổ là Hạ Giang, sau khi cơn giận tràn tới, hắn lập tức cố gắng thu lại tất cả những tâm tình lộ ra ngoài, chỉ giữ lại một thoáng oán hận dưới đáy mắt, chậm rãi ngồi xuống chỗ của mình.
"Ngôn hầu..." Vẻ mặt đã bình thản trở lại, thủ tôn Huyền Kính ti điều chỉnh âm điệu khiến giọng nói tỏ ra hời hợt mà lại khiến người nghe run sợ: "Xem ra Tĩnh vương định hôm nay cướp ngục, đúng không?"
Nếu Hạ Giang đột nhiên nói ra một câu như vậy là muốn làm Ngôn Khuyết cảm thấy khiếp sợ thì có thể nói hắn đã hoàn toàn thất bại.
Nói đến công phu hàm dưỡng bất động như nước thì có lẽ trên đời rất ít người có thể so được với vị hầu gia từng một thời phong vân này, cho nên dù là đôi mắt tinh vi trên đời thì lúc này cũng không thể nào phát hiện ra chút khác thường trên gương mặt Ngôn Khuyết, mặc dù ông ta cũng không phải hoàn toàn không bất ngờ trước câu hỏi này.
"Hạ huynh đang nói gì vậy? Cướp ngục gì cơ?" Ngôn Khuyểt nhướng mày hỏi, lộ vẻ ngạc nhiên vừa đủ.
"Đương nhiên là cứu Vệ Tranh, gã phó tướng Xích Vũ doanh đó. Địa lao của Huyền Kính ti không dễ tấn công, không dẫn ta ra ngoài thì Tĩnh vương sẽ không dám động thủ." Hạ Giang nhìn Ngôn Khuyết, mặt như sắt lạnh, ánh mắt như băng. "Ngôn hầu bắt đầu làm việc cho Tĩnh vương từ bao giờ vậy? Mấy năm nay ngài che giấu chân tướng, ngay cả ta cũng thật sự cho rằng ngài đã chán nản lánh đời rồi."
"Thói xấu tự cho là đúng, thích suy từ bụng ta ra bụng người của huynh vẫn không thay đổi." Ánh mắt Ngôn Khuyết trở nên sắc bén. "Đối với huynh mà nói, có lẽ trên đời này hoàn toàn không tồn tại tội danh huynh không thể chứng thực mà chỉ có tội danh huynh không nghĩ ra được thôi. Không có bằng chứng đã áp tội danh cướp nghịch phạm lên người một vị thân vương, Hạ Giang, huynh không cảm thấy mình hơi điên cuồng sao?"
"Chẳng lẽ ta đổ oan cho hắn? Chẳng lẽ hắn sẽ không đi cứu Vệ Tranh?" Hạ Giang hơi ngửa mặt, liếc nhìn Ngôn Khuyết. “Ta chỉ sợ hắn rụt đầu thật, bỏ mặc gã phó tướng Xích Diễm kia. Có điều ta tin rằng với tính tình của Tĩnh vương, hắn sẽ không làm ta thất vọng như vậy."
Ngôn Khuyết suy nghĩ một lát, vui vẻ gật đầu. "Huynh nói cũng đúng, tính tình của Tĩnh vương hình như đúng là như vậy. Có điều hắn cũng không ngốc, Huyền Kính ti của huynh như đầm rồng hang hổ, cho dù hắn muốn tấn công thì e là cũng hữu tâm vô lực."
"Cho nên Ngôn hầu gia mới dẫn ta ra ngoài." Hạ Giang nói, ánh mắt chăm chú. "Có lẽ không chỉ có ta, nghe nói gã mưu sĩ của Tĩnh vương cũng có bản lĩnh không nhỏ, nói không chừng ngay cả Hạ Thu và Hạ Xuân hắn cũng có thể nghĩ cách dẫn ra ngoài. Ba người bọn ta không có mặt, có thể hắn sẽ đánh liều được ăn cả ngã về không."
"Còn nhớ rất lâu rất lâu trước kia, lúc vừa xuất sư, huynh không có thói quen dùng trí tưởng tượng thay thế cho thực tế như bây giờ." Ngôn Khuyết thở dài, nói. "Huynh biến thành như vậy từ bao giờ? Là bọn ta thay đổi quá chậm hay là huynh thay đổi quá nhanh?"
"Ta chỉ đang tưởng tượng hay sao? Dạo này binh lính tuần phòng doanh bố trí xung quanh Huyền Kính ti ngày càng nhiều, Tĩnh vương tưởng rằng hắn âm thầm chia nhỏ binh lính ra là có thể giấu được ta sao?" Nụ cười của Hạ Giang mang vẻ cuồng ngạo. "Đáng tiếc hắn đã đánh một trận thất bại, thực ra là ta đang khuyến khích hắn đến, để lộ sơ hở cho hắn điều quân, tạo cơ hội cho hắn lợi dụng, tất cả chính là để tăng thêm lòng tin cho hắn, khiến hắn cảm thấy có hi vọng cứu người, đặc biệt là trong trường hợp hắn đã có một nội ứng…”
Ngôn Khuyết thoáng nhìn Hạ Giang, ánh mắt có một giây đông cứng. Đối với vị hầu gia này, đây đã là vẻ mặt kinh ngạc nhất của ông ta rồi.
"Ta còn chưa điều tra ra vì sao Đông Nhi đột nhiên lại nghi ngờ, bắt đầu truy tra lại bản án cũ kia. Có điều nó nghiêng về phía các ngài cũng tốt, ta đang lo không có cách nào để tăng lòng tin cho Tĩnh vương, ép hắn hành động sớm hơn một chút. Hạ Giang ghé tới gần Ngôn Khuyết, dường như muốn chọc thủng lớp da mặt bình tĩnh của ông ta. "Nó đã về được ba ngày, ta vẫn không hề hạn chế bất cứ hành động nào của nó như trước kia. Khi nó bí mật nhờ Thu Nhi dò hỏi vị trí giam giữ Vệ Tranh trong địa lao, ta cũng nghĩ cách tiết lộ cho nó, không để nó phát hiện bất cứ việc gì khác thường. Đối với Tĩnh Vương, có một người đồng mưu bí mật như ta, há nhất định sẽ cảm thấy kế hoạch rất thuận lợi, đã nắm trong tay quá nửa thành công rồi. Ngài nói có đúng vậy không?”
“Ta cảm thấy huynh quá tự cao tự đại rồi đấy.” Ngôn Khuyết nói không hề khách khí. “Ta
