m như vậy, hắn còn có thể cầu mong gì?
Bởi vì cả ngày bận việc triều chính, hơn nữa lúc nào cũng phải tận
lực cũng lũ nịnh thần trong triều diễn trò, lại thêm những ngày gần đây
nhiệt độ khí trời đột nhiên giảm xuống, khiến cho Tây Môn Liệt Phong cả
người vô lực không chịu nổi.
Lúc nửa đêm, hắn kéo một thân mệt mỏi bước vào tẩm cung, Mộ Cẩm Cẩm
đã trầm trầm ngủ thiếp đi, cởi áo ngoài xuống, hắn nhẹ nhàng ngồi ở bên
giường, mượn ánh trăng phía ngoài, hắn nhìn nữ nhân trên giường khuôn
mặt tinh khiết không lúc nào là không tản ra ánh sáng mê người.
Cổ họng đau rát khó chịu, Liệt Phong khống chế không được ho nhẹ mấy
tiếng, ở trong đêm khuya yên tĩnh trở lên trống rỗng lạ thường, Mộ Cẩm
Cẩm nằm trên giường lẩm bẩm mấy tiếng, khẽ lật mình lại, trong giấc mộng nàng giống như cảm thấy khác thường, chậm rãi mở hai mắt ra, nàng nhìn
thấy Tây Môn Liệt Phong ngồi bên giường trên người khoác một tầng ánh
trăng nhàn nhạt, trên gương mặt trẻ tuổi tuấn mỹ như tượng nhuộm một sắc thái nhu hòa.
“Liệt Phong…”
“Ta đánh thức nàng sao?” Vừa nói đồng thời hắn cũng không nhịn được
mà ho nhẹ thêm vài tiếng, Mộ Cẩm Cẩm vội vàng từ trên giường ngồi dậy,
khuôn mặt tràn đầy lo lắng, vươn tay nhỏ bé ra sờ lên trán của hắn.
“Làm sao lại ho khan như vậy, ngã bệnh sao?” Tay nhỏ bé vừa mới chạm
vào cái trán nóng hổi của hắn, nàng liền bị nhiệt độ này làm so sợ đến
trong lòng thất kinh.
“Trời ạ, đầu của chàng rất nóng…”
Nàng vội vàng xuống giường, đem cây nến trên bàn đốt lên, mượn ánh
nến, nàng nhìn thấy được khuôn mặt tuấn tú tái nhợt của hắn, tâm Mộ Cẩm
Cẩm bởi vì thần sắc bị bệnh của hắn mà cảm thấy nhói đau.
“Thu Nguyệt, Tiểu Đức Tử, mau truyền ngự y…”
“Cẩm Nhi…” Tây Môn Liệt Phong vội vàng đem thân ảnh bận rộn không
ngừng của nàng ôm vào trong ngực:” Trẫm chẳng qua là có chút nhức đầu mà thôi, ngủ một cái là tốt rồi, mấy ngày qua khí trời quá lạnh, nàng đừng đứng trên mặt đất chạy tới chạy lui…”
“Đứa ngốc, bệnh đến mức độ này, chàng còn nói mình không có chuyện
gì, Thu Nguyệt, cái nha đầu chết tiệt kia có phải ngủ đến chết đi rồi
hay không? Tiểu Đức Tử…”
Nàng quát một tiếng, Tiểu Đức Tử từ bên ngoài vội vàng chạy nhanh vào:” Hoàng hậu nương nương…”
“Được rồi đươc rồi đừng quỳ nữa, nhanh đi gọi ngự y, hoàng thượng bị bệnh…”
“Dạ.” Tiểu Đức Tử vừa nghe xong sợ đến mức xoay người chạy nhanh ra hướng ngoài phòng.
Mộ Cẩm Cẩm đem Tây Môn Liệt Phong an trí nằm trên giường xong, trong
miệng còn không ngừng nói lời trách cứ, không bao lâu, một đám ngự y vội vã chạy tới, trải qua một hồi chẩn đoán bệnh, Tây Môn Liệt Phong bị
phán định nhiễm phong hàn.
“Hoàng thượng, vì suy nghĩ cho thân thể của người, mấy ngày tiếp theo không nên vào triều sớm, cựu thần sẽ kê vài thang thuốc, đem mười mấy
thang thuốc này đun khoảng hai canh giờ, cứ cách năm canh giờ lại uống
một lần, một ngày uống ít nhất bốn lần…” (Ying: đoạn này ta hơi khó
hiểu một chút, ở cổ đại 1 ngày= 12 canh giờ, mà lão thái y kêu cách 5
canh giờ uống 1 lần~~> 1 ngày cố lắm chỉ uống được 3 lần mà lão thái y kêu uống ít nhất 4 lần thì là mà như thế nào a -_-||)
“Không được!” Tây Môn Liệt Phong suy yếu ho khan vài tiếng:” Trẫm gần đây đang xử lý một số chính sự quan trọng, một ngày cũng không thể trễ
nãi, Triệu thái y, có loại thuốc nào uống vào sẽ rất nhanh khỏi hay
không…”
“Hoàng thượng, cách điều chế thuốc bắc từ trước đến giờ đều lấy trị
liệu chậm làm trụ cột, người chính là bị nhiễm phong hàn, bệnh tình mặc
dù không đủ để lấy mạng, nhưng nếu điều trị không tốt, hậu quả có thể vô cùng nghiêm trọng.”
“Trẫm không muốn nghe những thứ này!” Tây Môn Liệt Phong có chút thô
bạo cắt đứt lời đối phương:” Bất kể các người dùng phương pháp gì, trẫm
muốn trong thời gian nhanh nhất có thể chữa khỏi…”
Mộ Cẩm Cẩm gấp gần chết cầm khăn tơ lụa ngồi một bên không ngừng thấm mồ hôi lạnh trên trán cho hắn:” Đừng tùy hứng, bọn họ cũng là vì muốn
suy nghĩ của thân thể của chàng…”
“Khụ khụ… Cẩm Nhi, trẫm không thể bởi vì nguyên nhân thân thể suy yếu mà làm trở ngại triều chính, những ngày gần đây, bên ngoài đang có tin
đồn một nhóm người muốn thành lập một triều đình nhỏ, nếu như loại tin
đồn này không được ngăn lại, chỉ sợ bọn họ một khi đã lớn mạnh, sẽ đối
với triều đình bất lợi… Khụ khụ khụ…”
Kịch liệt ho khan làm chúng thái y không khỏi đổ thêm một tầng mồ hôi lạnh, Mộ Cẩm Cẩm mới vừa còn khẩn chương gần chết đột nhiên vỗ mạnh vào đầu một cái.
“Ta đột nhiên nhớ tới một chuyện.” Vừa nói, nàng vừa chạy nhanh ra
ngoài tẩm cung, không lâu sau, nàng vừa hưng phần trùng trùng chạy trở
lại đặt mông ngồi vào trước giường Tây Môn Liệt Phong, trong tay còn nắm một vật thể màu trắng người ngoài nhìn vào thấy có chút kỳ quái.
“Những thứ này là thuốc viên do sứ giả tây phương lần trước tới quốc
gia chúng ta tặng, một người là An Đức Lỗ đại thúc nói cho ta biết, đây
là dược liệu chữa cảm mạo mà đế quốc Frankish của họ mới nghiên chế ra,
trải qua rất nhiều nghiệm chứng lâm sàng, chứng minh chỉ cần uống thuốc
này sau ba ngày bênh tình so với khỏi hẳn